Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

A tower to broadcast all our dark dreams (vĩ thanh)

    "Anh tự bắt hết cả chỗ cá này hả?"
    Không, Will muốn nói vậy. Có cả của người khác nữa; tôi chỉ muốn nhận hết phần về mình thôi. "Phải," anh nói.
    "Cá cá hồi á?" Gerry trông rất ấn tượng.
    "Cả con cá hồi," Will xác nhận.
    "Tôi chưa bao giờ dự tiệc mà lại có chó cả," Alana nói, cười rạng rỡ. Cô cứ liên tục nhìn xuống dưới bàn. Will nghĩ Hannibal đã xếp Alana ngồi gần anh để cô được vui. Nó cũng khiến lũ chó thấy vậy: Winston, đầu nằm ghếch lên chân, ở chỗ cuối bàn với Will; Buffy ở phía kia với Hannibal; Ethel, Lucy và Mal nằm ở dưới chân tường. Những con chó khác cứ chạy ra vào phòng ăn lang thang khắp nơi để hít ngửi mấy người khách.
    "Bọn nó được phép vào phòng ăn mà," Will nói. "Ừm, chỉ vài con thôi. Trừ Buster ra."
    "Con chó sục Jack Russell hả?" Gerry nói. "Con nào tôi gặp cũng nghịch hết. Dì tôi cũng nuôi mấy con."
    "Dì anh có bao nhiêu con?" Alana hỏi.
    "Ôi trời ạ, phải đến mười mấy con ấy chứ. Dĩ nhiên là không phải nuôi tất cùng một lúc." Gerry cười một chút. "Nhưng lúc nào dì cũng có ít nhất hai con."
    Ở phía đầu kia chiếc bàn đang ồn ào một chút. Komeda trông có vẻ khó chịu. Hannibal tỏ vẻ tự mãn. "Ôi trời," Will nói.
    Komeda nhìn xuống phía Will. "Hannibal nói là hai người định rời Baltimore."
    "Không phải luôn đâu," Will nói.
    "Tôi vừa bảo Komeda về căn nhà ở nam Maryland," Hannibal nói. Gã có cái vẻ tự hài lòng của một con mèo vừa chộp được một chú chim.
    "Xa quá," Will nói. "Mất đến một tiếng rưỡi mới đến Baltimore. Đấy là nếu giao thông ổn."
    "Mười sáu mẫu," Hannibal nói. "Căn nhà được dựng từ nền một nông trại trồng thuốc lá."
    "Hai người không thể sống ở nam Maryland được đâu," Robert nói.
    "Will không thích thành phố," Hannibal nói. "Ở đây chắc chắn không đủ chỗ cho bọn chó. Đường đi lại thì không thành vấn đề; vì tôi không phải ngày nào tôi cũng phải đi. Thế sẽ gần Washington hơn nữa."
    "Có phải lúc nào em cũng nuôi bảy con chó đâu," Will nói.
    "Phải," Hannibal nói. "Có khi em sẽ nuôi tám con." Gã đã nói vậy khi Will phản đối việc ở một nơi rộng tới mười sáu mẫu. Will không muốn nhắc lại cuộc tranh luận trước mặt khách nên anh chỉ đành yên lặng.
    "Chà, chúng tôi sẽ nhớ mấy bữa tiệc tối đây," Komeda nói với vẻ chịu đựng. Cô chuyển từ trạng thái khó chịu sang buồn bã. "Mà hai người lại vừa mới tổ chức tiệc trở lại!"
    "Có phải chúng tôi lên tận mặt trăng đâu," Will nói. "Chúng tôi vẫn sẽ mở tiệc ở nam Maryland thôi."
    "Đúng vậy," Hannibal nói. "Tiệc tân gia mà."

-----

    "Không thể tin được là anh thuyết phục em được về vụ tiệc tân gia," Will nói. "Nhân tiện thì thế không có nghĩa là ta sẽ mua căn nhà đó đâu nhé."
    "Tôi không có thuyết phục em gì cả," Hannibal nói. "Tôi chỉ gợi ý thôi; tôi có thể thì thầm qua lớp vỏ kén. Nhưng điều gì hiện ra thì theo bản chất tự nhiên của nó thôi."
    Will không chắc là điều đó đúng nhưng anh cũng không chắc là nó không đúng, nên anh đành yên lặng và đi xem xét căn nhà.
    "Anh sẽ ghét nó thôi," anh cứ khăng khăng khi thành phố biến mất khỏi tầm nhìn phía sau họ và cảnh đồng quê hiện lên bên ngoài cửa sổ chiếc Bentley. Giờ thì nó đang cằn cỗi: trần trụi, cây cối mảnh khảnh, những đồng cỏ vô sắc vừa mới rũ bỏ khỏi lớp tuyết. Mùa xuân tới nó sẽ được phủ đầy màu xanh và vào mùa hè sẽ là những cánh đồng ngô và vườn nho. Mùa thu, lá sẽ biến thành màu vàng và đỏ rực. Ít nhất đường đi của Hannibal về Baltimore sẽ rất đẹp. "Anh sẽ mất nửa tuần chỉ để ngồi trong xe."
    "Cảm ơn em vì đã để tôi tự quyết định mình phải chịu đựng điều gì," Hannibal nói. "Đường đúng là xa thật nhưng tôi có thể sắp lại lịch hẹn bệnh nhân chỉ bốn ngày một tuần, hoặc là ba. Ngoài ra tôi nghĩ em đã lưu tâm chắc chắn lúc nào cũng có việc cho tôi làm rồi," Hannibal thêm vào.
    Đúng vậy; nếu Hannibal cứ phải ngồi trong xe đi đi về về vùng ngoại ô Washington, có lẽ gã sẽ không còn thời gian mà đi giết người ta nữa. Căn nhà lại còn không có tầng hầm.
    "Ở Charlotte Hall có chợ nông sản tuyệt lắm," Hannibal nói tiếp. "Có rượu vang, sữa tươi và đồ nông sản rất tốt. Chắc chắn là có nhiều chỗ cho em câu cá. Tôi đang mong được học mọi cách nấu cua có thể. Có khi Abigail sẽ thăm được chúng ta ở đó," gã nói thêm dù phần cuối nghe có hơi miễn cưỡng một chút.
    Will chớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. "Cô bé...có thể sẽ muốn," anh nói với ảnh phản chiếu của mình.
    Riêng căn nhà đã rộng gần ba trăm mét vuông. Bốn phòng ngủ và vì lí do nào đó có tới năm phòng tắm, rất nhiều phòng nữa chưa có mục đích sử dụng gì cả. Phòng ngủ chính có một bồn tắm. Những bậc thang dẫn lên đó được trải thảm. "Chẳng thực tế gì cả," Will nói. "Mình sẽ nhỏ hết nước lên đó mất, rồi cái thảm sẽ mốc hết."
    "Ta có thể bỏ thảm đi nếu em muốn." Hannibal đang xem xét tủ chứa đồ, rộng đến mức có thể cho cả một chiếc giường nữa vào đó.
    Hannibal cho rằng phòng bếp là "vừa tầm" dù gã hơi nhíu mày trước nền gạch đen trắng. "Anh sửa lại thế nào cũng được," Will bảo gã. "Em chẳng phàn nàn gì đâu. Cứ tự nhiên."
    "Có lẽ ta sẽ bỏ bức tường này đi," Hannibal nói.
    "Hẳn rồi," Will nói. "Phòng kia chỉ có mỗi cái bàn bi a trong đó."
    Họ đi ra và nhìn gara, xa đến mức mà hẳn là sẽ gây khó chịu nếu trời mưa hay có tuyết. Có thừa chỗ cho xe của họ và một cái máy cắt cỏ, họ sẽ cần nó cho khu đất này. Và ở mãi phía sau, có bốn cái chuồng, thảo nào mà có hàng rào xung quanh khu đất.
    Hannibal xem xét mấy cái chuồng. "Có khi tôi sẽ nuôi ngựa lại."
    "Lại?" Will nói.
    "Lúc còn nhỏ tôi có một con ngựa," Hannibal nói. "Nó tên là Caesar. Nó rất thích táo."
    "Dĩ nhiên rồi," Will nói. Có lẽ ngựa sẽ khiến Hannibal bận rộn. Will tưởng tượng Hannibal mặc quần ống túm.
    Cỏ khô lạo xạo dưới chân khi họ đi ngang qua ranh giới khu đất. Đó là một quãng đường dài. Mười sáu mẫu. Trời ạ. Một mẫu rưỡi của Will ở Wolf Trap đã là quá nhiều rồi. Anh thấy dễ chịu khi đi ra ngoài và giả vờ mình là người còn lại cuối cùng trên thế giới; chẳng ai làm hại anh và anh cũng không làm hại ai. Anh để mọi thứ mọc hoang dại. Anh không chắc là mình có thể sống như vậy khi ở đây.
    "Chỗ này phải mất nhiều công làm việc đây," Will nói. Ít nhất nó cũng được rào lại xung quanh.
    "Ta có thể thuê người chăm sóc," Hannibal nói mơ hồ. Gã đang nhìn lên mấy cái cây được trồng dọc theo rìa khu đất, men theo hàng rào. Những nhánh cây đen thẫm vươn lên bầu trời đầy mây.
    "Gì thế?" Will hỏi lại.
    "Cây anh đào," Hannibal đáp. "Vài tháng nữa chúng sẽ nở hoa. Nơi này sẽ giống như một cánh đồng mây."
    Will nhìn hàng cây và cố tưởng tượng. Anh đã đến Washington vài lần trong năm và có nghe qua về mấy hàng cây anh đào nổi tiếng. Nhưng anh chưa bao giờ thấy chúng nở hoa; lúc nào cũng không đúng dịp hoặc là anh quá bận việc.
    "Chúng nở hoa vào đầu mùa xuân ngay khi trời bắt đầu ấm lên," Hannibal nói. "Ở Nhật Bản, người ta tổ chức tiệc, pinic với sake ngồi dưới cây và thưởng ngoạn vẻ đẹp của chúng. Nhưng chúng nở hoa rất ngắn: chỉ một hay hai tuần là cùng. Chúng là biểu tượng cho bản chất phù du của cuộc sống. Vẻ đẹp đến bất ngờ, nở rộ vào cuối mùa đông rồi lại tàn úa đi."
    Will lại nhìn hàng cây. Đột nhiên anh thấy một hình ảnh sống động một biển hoa mờ ảo, những cánh hoa trút xuống trong cơn gió. Chúng tạo ra những chấm sáng trên bộ lông sẫm màu của Clay. "Vài tháng nữa, đúng không anh?"
    Hannibal gật đầu.
    "Được rồi," Will nói. "Có lẽ ta phải chuyển đến đấy trước lúc đó."

-----

    "Hm." Jack nhìn xuống mẫu đơn thay địa chỉ rồi nhìn lại vào Will. "Tiếp theo là sẽ là chúc mừng à?"
    Will không biết phải làm gì với tay mình nên anh cứ ép chúng vào hai bên. "Ừm."
    Jack gõ tay vào góc tờ đơn trên bàn. Ông không hề mỉm cười. "Tôi đoán là điều này có nghĩa là ta sẽ phải tìm cho cậu một bác sĩ mới."
    "Tôi có rồi," Will nói. "Bác sĩ Du Maurier. Hannibal lo rồi."
    "Tôi mừng vì điều đó." Jack ngả người ra sau ghế. "Tôi không phải lo về mấy thứ bất ngờ nữa chứ, phải không?"
    "Trước đây hay sau này?" Willl hỏi.
    "Cả hai."
    "Không," Will nói. "Không có gì, ờ, bất ngờ nữa đâu."
    "Tốt." Jack đan tay trước bụng. "Bởi vì tôi ghét phải lưu tâm lắm. Tôi không muốn mất cả đêm nằm lo nghĩ."
    "Anh cứ ngủ ngon," Will nói.
    Jack gật đầu. "Tôi hi vọng là mình sẽ được mời đến tiệc tân gia," ông nói tiếp.
    "Gì cơ?" Will nói.
    "Tôi với Bella," Jack sửa lại. "Chẳng phải đã giới thiệu hai người với nhau còn gì. Mong là tôi sẽ được ưu tiên đặc biệt."
    "Kiểu ưu tiên gì?" Will hỏi, không chắc là cuộc trò chuyện này sẽ đi đến đâu nữa. Anh mong là anh không phải đang gặp ảo giác.
    "Chỗ đầu tiên ở trên bàn bác sĩ Lecter," Jack nói. "Hay giờ tôi nên gọi anh ấy là Hannibal nhỉ?"

-----

    "Có vẻ cậu đã đưa ra lựa chọn," bác sĩ Du Maurier nói.
    "Phải," Will nói.
    Anh nhìn cô và tự hỏi cô đã biết bao nhiêu rồi. Cô ấy biết vài thứ; có lẽ nhiều hơn Will biết, lúc anh bắt đầu gặp cô. Nhưng không phải tất cả. Nếu biết tất cả thì cô đã không ở đây. Nhưng cô ấy thông minh. Đủ thông mình để biết mình không muốn biết.
    "Tôi không phán xét hành động của anh ấy," Will nói. "Và tôi không lựa chọn những cảm xúc này. Anh ấy cũng không. Nhưng giờ chúng tôi sẽ lựa chọn cách mà cảm xúc của chúng tôi tạo nên những hành động gì trong thế giới này. Phải chứ?"
    Bác sĩ Du Maurier gật đầu thật chậm.
    "Nên tôi đã cho anh ấy lựa chọn," Will nói. "Anh ấy lựa chọn và tôi cũng vậy. Lựa chọn của chúng tôi ảnh hưởng lẫn nhau và lên cả những hành động của hai người. Giờ thì chúng tôi cùng nhau đưa ra lựa chọn."
    "Điều đó có vẻ là nền tảng của một mối quan hệ tốt đẹp."
    Will thấy chính mình ngạc nhiên -bác sĩ Du Maurier chớp mắt rất nhanh- anh bật cười lớn, như tiếng súng vang lên trong sự yên tĩnh của căn phòng.

-----

    Rìa khu đất trông như đang được một biển mây bao phủ.
    Trời xanh, mát và có gió. Không hẳn là lí tưởng cho picnic nhưng Hannibal vẫn gói đồ. Will mang theo chăn kẹp dưới tay. Lũ chó chạy xung quanh họ. Harvard chạy mất hút rồi quay lại với một cây gậy, Chester giằng co với nó ngay.
    Will trải chăn ra. Mỗi một cơn gió lại khiến cánh hoa trút lên trên họ như thể là tuyết rơi. Đúng là chúng tạo thành những đốm sáng nhỏ trên bộ lông sẫm màu của Clay. Lũ chó đang chạy loanh quanh với những cái lưỡi lè ra và vật nhau với cây gậy của Harvard, ngoại trừ Mal, nó đã già và chỉ muốn nằm trên cái chăn với chủ nhân và Buffy, cứ muốn rúc vào chân của Hannibal.
    Hannibal mở bữa ăn của họ ra: một cái gì đó được bọc trong lớp vải bí hiểm; một cái hũ thủy tinh đựng dâu đầu mùa, đã thái mỏng; một chai rượu sake và hai cái chén uống sake nho nhỏ. Will không vào bếp sáng hôm đó để chỗ cho Hannibal làm những tiếng lanh canh rất ra vẻ gã. "Dù là cái gì thì em hi vọng là anh không để em phải ăn bằng đũa là được," Will nói.
    "Em dùng tay cũng được đó." Hannibal bỏ lớp vải và để lộ ra một cái hộp dẹt màu đen. Gã mở nắp và đưa cho Will.
    Hóa ra cái hộp được chia thành từng ô nhỏ: một ô có vẻ là gà rán; một ô là sushi, cuộn trong là hải sản, một cái gì đó màu hồng và bao bên ngoài là rong biển; và ô thứ ba có màu sáng mà Will không biết là cái gì. Chắc là ăn được.
    Hannibal chỉ vào cái hộp theo chiều kim đồng hồ. "Karaage gà, sushi temari, cơm nắm phủ anh đào muối, cá hồi nướng, củ cải daikon muối và cà rốt."
    "Nghe có vẻ ngon quá," Will nói dù anh không chắc lắm về vụ hoa anh đào muối. Nhưng hóa ra là ngon thật. Hóa ra là anh thích đồ muối của tất cả các nước.
    Bị thu hút bởi mùi thức ăn, mấy con chó hít ngửi xung quanh họ. Sau khi Will và Hannibal phải đuổi chúng đi mấy lần, chúng bỏ cuộc. Will nhai một ít thịt gà rán và cố không nghĩ về những lần đồ ăn của anh không phải là thịt gà (poor him =)). Họ đã đi xuống tầng hầm và bỏ đi mọi thứ: Will tự mình lái xe đi vứt chúng, theo đó là những thứ đồ chuyên biệt khác mà không ai trong họ muốn trữ lại, bán đi hay hiến tặng. Có lẽ sẽ chẳng ai nghi ngờ gì vì chúng nằm lẫn trong mấy cái ghế cũ, rách nát bị chó gặm của Will hay mấy tấm rèm cũ của Hannibal.
    "Sau này rồi sẽ ra sao?" Will hỏi.
    "Giờ thì thế nào?" Hannibal hỏi.
    "Dễ chịu," Will thừa nhận. "Gần như là thoải mái."
    Hannibal ăn một miếng cơm nắm và đặt lại xuống hộp. Buffy nhìn theo nó nhưng vẫn nằm yên tại chỗ, đầu đặt lên đùi Hannibal. "Gần như thôi. Vậy cũng đủ rồi."
    "Phải." Will nhìn xuống đồ ăn của anh. Anh có thể thấy Hannibal đã dành nhiều thời gian và để tâm đến mọi thứ trong đó: màu sắc các nguyên liệu; kích cỡ và hình dạng mỗi phần; ngay cả mấy thứ đồ muối cũng phải được sắp xếp gọn ghẽ. "Mấy tháng vừa rồi đúng là bận thật. Mua nhà, đóng gói đồ đạc, chuyển nhà, sắp đồ. Giờ ta chỉ việc sống, rồi sau đó... thì sao nhỉ?"
    Hannibal duỗi chân và ngả người chống tay ra sau. "Em lo là tôi sẽ thấy buồn chán. Tôi sẽ giận vì em không tin là tôi sẽ giữ lời. Ta sẽ cãi nhau."
    Will nuốt khan.
    "Nhưng," và lúc này Hannibal mỉm cười thoáng qua," tôi thấy là mình thích được là trung tâm trong sự chú ý của em."
    "Ngay cả lúc ta cãi nhau," Will hỏi.
    "Có lẽ là đặc biệt lúc đó." Hannibal nhấc hộp ăn lên. "Chẳng ai trong chúng ta biết phải làm gì với những thứ đến quá dễ dàng. Nếu ta thấy mình vừa lòng, tôi chắc là một trong hai ta sẽ không vừa lòng với sự cân bằng đó."
    Will bẻ một mẩu cơm nắm đưa lên miệng và nhai. Cơm ngọt và thơm nhè nhẹ; thịt nguội và chắc. Anh nhìn Hannibal qua khóe mắt. Hannibal đang mỉm cười. "Anh, ý anh là anh sẽ người không vừa lòng."
    Hannibal nhìn anh, đồng tử trông như thể của một con mèo dưới ánh mặt trời. "Châu Âu lúc nào cũng ở đó."
    Will nhìn gã. Anh mong đó sẽ là cái nhìn nghiêm túc nhưng anh ngờ đấy chỉ là ánh nhìn chịu đựng mà thôi.
    "Em lo nhiều quá, Will," Hannibal nói và ăn thêm một mẩu cơm nắm, vẫn mỉm cười. "Em sẽ thoải mái hơn nhiều nếu để cứ để mình thư giãn đi."
--end--
Note: (có vẻ là) happy ending. Vẫn mong được đọc tour Châu Âu nếu bạn ấy có hứng viết :))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét