Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (chương 6)

Thứ năm

   Buổi sáng hôm đó, Hannibal nằm thêm một lúc, điều không thường thấy ở gã. Bình thường, gã dậy ngay khi mở mắt ra; gã thấy việc không bắt đầu một ngày mới ngay lập tức là vô dụng. Nhưng sáng nay, gã nhìn lên trần nhà, những ngón tay đan trên ngực. Một thôi thúc nào đó len lỏi giữa những chiếc xương sườn và làm tổ ở đó, vậy là gã lấy iPad và vào trang New York Metropolitan Opera.
    Một lúc sau, mùi cà phê đẩy gã ra khỏi giường. Gã gặp Will đang đi xuống cầu thang, mũi chạm vào chiếc tách, Chester và Mal chạy như bay sau anh. "Ồ, chào anh," Will nói. "Tách của anh trên bàn đó."
    "Cảm ơn cậu," Hannibal nói và thấy mình vui vẻ mà không chắc lí do tại sao. Thiếu nhận thức về chính mình khiến gã không thoải mái.
    "Tôi chưa làm gì nữa cả," Will nói. "Tôi không chắc anh có định làm gì không."
    "Con chó thế nào rồi?" Hannibal hỏi. "Buster ấy."
    Will mới đầu giật mình rồi bình tĩnh trở lại, một nụ cười lệch và ngượng ngùng trên mặt. "Hôm nay đỡ hơn nhiều rồi. Sưng giảm đi nhiều. Nó nhỏ nhưng dũng cảm lắm."
    "Vậy thì mừng rồi."
    Hannibal đi lên và lấy cà phê. Rất ngon; có thể tin Will ở vụ cà phê. Hannibal uống một ngụm dài và suy nghĩ về bữa sáng. Sau một lúc, gã quyết định làm omelette pho mát, để dùng cho hết số pho mát Mĩ thảm thương kia. Will đi lên, liếc qua Hannibal và lấy trứng ra.
    "Sao cậu biết?" Hannibal hỏi.
    Will nhún vai, chẳng lẽ phải nói nữa, "Tôi phân tích bằng chứng mà", đập ba quả trứng vào bát và đánh bằng dĩa. Hannibal cắt nhiều bơ vào chảo, đặt lên bếp và đợi nói chảy ra. Gã làm omelette cho Will trước rồi mới đến của gã. Will pha thêm cà phê.
    "Tôi cóhai vé xem Manon tối nay, Metropolitan Opera ở New York," Hannibal nói, lúc ăn omelette. Mỗi một miếng gã đều ước có pho mát thực sự trộn vào đó. "Tôi có bạn bè và đồng nghiệp ở New York đi cùng cũng được nhưng tôi nghĩ nên mời cậu trước xem sao."
    Will khịt mũi, ho và uống thật chậm cà phê. "Thật á? Tôi? Opera? Tôi còn chẳng có cái gì để mặc."
    "Tôi dám nói là họ sẽ không đời nào hủy vé vì ăn mặc không hợp lệ đâu," Hannibal nói mà không thấy phiền để lộ một nụ cười khi tưởng tượng Will Graham ở nhà hát với đôi giày dùng để dắt chó đi dạo. Gã dùng dao cắt miếng omelette.  "Mặc dù là nếu cậu thật sự thấy khó thì có nhiều chỗ ở New York..."
    "Không." Will vẫy tay, con dao vẫn nắm chặt trong tay. Mắt anh không nhìn Hannibal. "Không, cảm ơn anh, quả là rộng rãi nhưng anh rủ ai đó hợp hơn đi. Opera không phải là thứ tôi thích."
    Hannibal đã liệu trước điều này; không hề có tấm vé thứ hai. "Thế tôi e là sẽ có vấn đề nhỏ với chiếc xe đấy."
    Will ngước lên. "Xe?" Anh chớp mắt. "Ồ! Phải rồi. Anh muốn lái xe đến New York?"
    "Tôi không muốn cậu không có gì đi lại," Hannibal nói. "Tôi gọi taxi hoặc đi xe bus cũng được."
    Will lắc đầu. "Thôi, chẳng sao, anh cứ lấy xe đi. Nếu anh không phiền lông chó sẽ dính lên bộ tuxedo," anh thêm vào.
    "Ngược lại với những suy nghĩ số đông, opera không phải là dịp đeo cà vạt đen." Hannibal mỉm cười với cốc cà phê. "Tôi sẽ mặc bộ suit bình thường thôi."
    "Đằng nào anh cũng bị lông chó dính lên hết," Will đáp lại.

-----

    Ngọn hải đăng màu trắng, cao chót vót trên một con dốc, ngay bên cạnh tòa nhà của Đội cảnh vệ bờ biển và một bảo tàng hai tầng làm bằng đá màu xám. Một tấm biển cắm trên đất ghi rằng ngọn hỉa đăng được dựng lên dưới lệnh của Tổng thống George Washington và đó là ngọn hải đăng đầu tiên của bang New York. Lũ chó không được đi vào nên Hannibal đi vào bảo tàng và lấy hai cuốn sách ra cho họ để đọc khi lũ chó chạy xung quanh trên nền cỏ thu đã héo nâu. Clay nhảy cẫng lên với Will hi vọng anh có bóng cho nó nhưng Will quên không mang. Anh chỉ cười và phủi cỏ ra khỏi bộ lông dài của nó.
    Họ xuống đồi để tới bãi biển, nơi lũ chó có thể nô giỡn giữa những tảng đá lớn và kiếm được những cây củi để ngậm với những cái đầu ngẩng cao. Có vài du khách, thời điểm này trong năm là muộn, kéo kín áo khoác để tránh gió, tay thục sâu trong túi áo. Đông hơn cả là những người lướt sóng, mặc đồ bơi đen kín đến tận cổ, mang theo ván lướt sợi thủy tinh sáng loáng dưới cánh tay. Hannibal và Will đứng cạnh nhau nhìn ra phía biển, xa khỏi cơn thủy triều. Will lật qua mấy trang sách; Hannibal đọc lướt vài phút trước khi nhét lại nó vào túi trong.
    "Ngọn hải đăng vẫn hoạt động," Will nói.
    "Ngay cả với công nghệ hiện đại của chúng ta, một ngọn hải đăng hai trăm năm mươi tuổi vẫn có mục đích của nó," Hannibal nói.
    "Ánh sáng thực sự rực rỡ sẽ vượt qua tất cả."
    Will đưa mắt sang con dốc ở ngọn hải đăng. Mí mắt anh sụp xuống, hàng lông mi cụp xuống trên đôi mắt vô định. Hannibal có thể thấy là anh đang lang thang đâu đó trong tâm tưởng, gã ước gì có thể cảm nhận được suy nghĩ của Will qua mấy ngón tay mình. Liệu chúng có ùa vào gã cho tới khi máu trào ra như những viên hồng ngọc trên đầu ngón tay cái của gã? Hay chúng sẽ lướt nhẹ và trơn trượt như một con lươn hay con sứa? Liệu chúng sẽ làm gã shock hay khiến gã quặn đau?
    "Cậu ước là mình có thể đi thuyền vào đêm," Hannibal nói, "và ngắm ngọn hải đăng tráng lệ chỉ với mình cậu."
    Will quay lại chú ý với một chút giật mình. "Một chút, phải." Anh nhìn xuống chân.
    "Cậu có muốn so sánh nó với căn nhà nhỏ của mình không?" Hannibal hỏi. "Con thuyền trên nước của cậu."
    "Lạ lùng nhỉ? Tôi có muốn biết liệu nhà của tôi có giống một con thuyền lênh đênh trên nước trong đêm hay không...khi ngắm nó từ trên thuyền, trong đêm." Will lắc đầu. "Chẳng có lí tí nào." Anh nhét cuốn sách vào túi sau và bắt đầu đi bộ lên đồi, huýt sáo gọi lũ chó, chúng lóc cóc chạy đến từng con một, có con ướt nhẹp. Buster, có vẻ đã chơi đùa với mấy người lướt sóng, là con cuối cùng đi về.
    "Ước vọng của chúng ta hiếm khi có lí nhưng không có nghĩa là không có cơ sở." Hannibal bước cạnh Will với hai tay chắp sau lưng.
    "Ước vọng vô lí không có cơ sở gì cả," Will nói. "Chúng vô lí."
    "Có vẻ hoàn toàn dễ hiểu với tôi," Hannibal nói. "Cậu ước mình biết được rằng có nhiều nơi vẫn an toàn ở ngoài kia. Những ánh sáng khác trong bóng tối gọi cậu về nhà, những gì mà cậu gọi là nhà."
    Will nắm chặt tay trong túi. "Phải, thì không có ai cho tôi thuê thuyền vào tối cả nên ước mơ đó sẽ không bao giờ thành sự thật cả."
    "Cậu nghĩ là những ước vọng bất khả là những ước vọng không đáng được thành sự thật?" Hannibal hỏi.
    "Tôi chỉ bào nó không quan trọng," Will nói. "Nếu là bất khả thì sẽ không có câu trả lời. Nó có đáng hay không đáng được thành sự thật hay không là chuyện khác."
    Hannibal không trả lời. Gã đang nghĩ. Họ leo lên đỉnh đồi. Hannibal ngắm ngọn hải đăng thật lâu và suy tư, ánh nhìn của gã lướt qua khắp biển, những chấm bé xíu của những con thuyền buồm và thuyền đánh cá ngoài kia.
    Will liếc nhìn Hannibal. "Đừng."
    "Tôi không biết cậu tưởng tượng tôi sẽ làm gì," Hannibal nó, với thái độ nghiêm trang.
    "Anh đã cho tôi mượn căn nhà nghỉ," Will nói.
    "Tôi không có thuyền," Hannibal nói. "Nên cậu không phải lo là tôi sẽ vượt giới hạn của cậu xa hơn đâu."

-----

    " Cậu vẫn chắc là cho tôi mượn xe được chứ?" Hannibal nói. "Tôi sẽ trả xe rất muộn, có khi là quá nửa đêm."
    "Không sao cả," Will nói. "Tôi sẽ ở yên trong nhà."
    Hannibal chỉnh khuy tay áo. "Tôi không muốn cậu buộc phải ở nhà."
    "Không sao đâu mà," Will nói. "Lũ chó và tôi sẽ có hẳn cả một ngôi nhà, sẽ tốt thôi."
    Hannibal mỉm cười khi gã mặc áo khoác. "Tôi ở đó thì khó chịu lắm à?"
    Will nhăn mặt. "Không phải..."
    "Tôi hiểu." Hannibal đóng cúc áo. "Chúng ta là những người hiểu rõ sự cô độc. Sẽ tốt cho tôi nếu đi nghe opera một mình cũng như sẽ tốt cho cậu nếu được ở nhà một mình."
    Will nhướn mày. "Tôi tưởng anh bảo có hai vé mà."
    "Đúng thế nhưng không may là chẳng bạn nào của tôi đi được. Là tối thứ năm mà lại ngay phút chót nữa."
    "Ồ." Will hơi lùi lại sau. "Ừm, tôi xin lỗi."
    "Không cần xin lỗi," Hannibal nói. "Như tôi nói rồi, sẽ tốt thôi."
     Tối nay là lần đầu tiên trong hành trình đến Hamptons mà Hannibal mặc một bộ suit ba mảnh và là lần đầu tiên mà Hannibal cảm thấy là chính mình chứ không phải là kẻ lạ nào đó đang diễn cuộc đời mình. Nhớ lại xe của Will đầy lông chó, gã đặt một chiếc khăn tắm lên ghế lái xe.
    Chuyến đi buồn tẻ. Hannibal không thèm quan tâm radio cũng như thứ âm nhạc mà Will đã lựa chọn để giải khuây, toàn là đĩa CD mix đủ thể loại. Chữ viết tay không phải của Will và tựa đề của đống CD tẻ ngắt toàn là "NGHE CÁI NÀY," "NGHE CÁI NÀY 2," "FUN MIX" và "ĐỪNG LÁI CHỆCH  ĐƯỜNG." Bình thường Hannibal chẳng ngại khi đi trên chiếc Bentley yên lặng của gã; gã có trí tưởng tượng phong phú và kiến thức sâu rộng đủ để tự làm mình vui. Nhưng đây không phải xe gã, xe toàn mùi chó và Manon lại là một trong những vở gã ít thích nhất.
    Manhattan vẫn như Hannibal nhớ: đông đúc, hào nhoáng và vội vã, những tòa nhà kính nằm bên cạnh kiến trúc lâu đài, vỉa hè đầy người đi bộ và xe bán xúc xích, những người đàn ông đội mũ bóng chày phát tờ rơi, và Central Park ở chính giữa đó, sâu thẳm và sum sê đến độ người ta có thể quên mất có cả một thành phố bao quanh nó. Gã thích nó. New York là một thành phố có đồ ăn ngon, nhạc hay, có người khẩu vị tốt và nhiều người khẩu vị kém nữa. Ở đây, gần như người ta có thể sống ở một thành phố Châu Âu mà không phải đi đến Ý hay Tây Ban Nha. Hannibal cũng có vài lần suy nghĩ về việc chuyển hẳn đến đây, khi gã ngắm Baltimore và chẳng thấy gì ngoài những bề mặt xám xịt và cũ kĩ, không một nhà hàng nào ngon ngoại trừ của José Andres. Nhưng gã đã ở lâu và đã có lịch trình thói quen ở Baltimore mà lịch trình thì quan trọng với gã. Nữa là giờ lại có Will Graham, người vừa mới trở thành một phần của lịch trình đó.
    Gã đưa chìa khóa cho người phục vụ, kẻ đúng với chức danh, chẳng thèm để ý đến việc phải đỗ Volvo sau BMW và Aston Martins rồi băng qua đường để đến Bar Boulud. Vẫn sớm nên Hannibal không khó tìm bàn dù gã chưa đặt trước. Gã nhìn thực đơn và gọi ba món mà không nghĩ ngợi gì nhiều, sau khi phục vụ đi, gã lấy điện thoại ra để trên bàn. Gã mở app Washington Post nhưng không đọc; đấy là để che mắt người ngoài, người ta sẽ chú ý đến một người đàn ông ngồi một mình một bàn mà cứ nhìn xung quanh. Hannibal thích quyết định xem mình muốn được nhìn như thế nào.
    "Hannibal Lecter?"
    Hannibal ngước lên. "Jerome Green," gã nói. Green đã tăng cân từ hồi học Y nhưng ai mà không vậy. Mái tóc quăn của anh ta đã ngả màu muối tiêu và có vết lõm ở sống mũi do đeo kính đã lâu, dù cho lúc này anh ta không đeo kính. Anh ta vừa được bổ nhiệm làm giám đốc một bệnh viện và có đồng hồ mới cho hợp với vị trí.
    Green mở lời với nụ cười toe toét trắng lóa. "Thế là anh thật! Sao anh không bảo tôi là đang trong thành phố? Ta đáng lẽ... anh đến đây một mình à? Sao không đến ngồi với bọn tôi?" Anh ta chỉ ra một cái bàn gần đó, có một phụ nữ và một cô bé đang đợi trong cam chịu nhưng lịch sự.
    "Ồ, tôi không muốn phiền," Hannibal phản đối nhưng chỉ là lấy lệ; gã biết màn này sẽ diễn thế nào. Bàn của Green rõ ràng là cho bốn người nên sẽ còn đủ chỗ và vấn đề sẽ chỉ là nói cho người phục vụ biết là Hannibal đã chuyển bàn. Người phục vụ có thể sẽ mừng vì thế thì bàn của gã sẽ trống và có chỗ cho hai người nữa.
    Vài phút sau, Hannibal ngồi với gia đình Green, ăn món đầu tiên: paté ngon tuyệt với hai lát bánh mì tam giác. Green giới thiệu vợ, Penelope-"Penny" và con gái họ, Grace. Grace đang bắt đầu học năm hai ở  Stanford.
    Hannibal nhướn mày. "Chú nghĩ là cháu phải ở trường chứ."
    "Kì học phần tư ạ," Grace giải thích với một nụ cười mỉm ở khóe miệng. Cô bé có một mái tóc dài được tết và dáng người tuyệt đẹp. "Nhiều bạn cháu đã đi học rồi nhưng cháu thì phải một tuần nữa ạ."
    "Sao anh đến đây thế Hannibal?" Green hỏi. "Đang tính chuyển hả?"
    "Không, không," Hannibal quả quyết. "Thật ra tôi đang đi nghỉ; tôi có một căn nhà nghỉ ở Montauk. Đêm nay tôi lái xe đến thành phố để nghe opera."
    "Không đùa đấy chứ!" Green nói. "Manon hả? Chúng tôi đang tới đó!"
    Hannibal không phải giả vờ ngạc nhiên. "Thật ư?"
    "Cháu đang cố nuôi dưỡng niềm đam mê nghệ thuật mà," Grace nói.
    "Đúng là tuyệt thật," Green nói. "Ai mà nghĩ ta lại gặp nhau ở đây chứ không phải đâu khác chứ? Và xem cùng một buổi opera nữa!"
    "Anh có nhà nghỉ ở Montauk à?" Penny nói với niềm ghen tị. "Ôi, giấc mơ của tôi đó! Nhưng mà mấy căn đó phải hàng chục triệu đô đấy."
    "Tôi gặp may lớn thôi," Hannibal cười mỉm.
    "Thế lâu nay anh vẫn sống tốt đấy nhỉ?" Green hỏi. "Tôi nghe nói là anh không làm lâm sàng nữa."
    "Phải; tôi chuyển sang tâm lí học. Chẳng ai phải chết khi tôi điều trị cả và tôi rất mừng vì thế." Hannibal đặt miếng paté cuối cùng lên góc bánh mì và dàn đều bằng nĩa.
    "Tôi ngạc nhiên là anh đến đây một mình," Green nói khi người phục vụ đến và mang món thứ hai ra. "Người yêu anh không thích opera à?"
    "Không, tôi e đấy không phải sở thích của cậu ấy," Hannibal nói. "Cậu ấy cũng chẳng thích ở nhà một mình nên tôi đang lo không biết cậu ấy sẽ ăn tối với gì. Lúc nào tôi cũng lo việc ăn uống thế đấy."
    Hannibal nhìn những thay đổi sau đó lướt qua da và cơ của những người còn lại khi gã dùng từ "cậu ấy". Mắt Green mở to với nét ngạc nhiên thoáng chốc và bình thường ngay; Penny chớp mắt vài lần; khóe miệng Grace nhếch lên với nụ cười bị nén lại, trước niềm sung sướng của Hannibal. Cô bé cầm dao bên tay phải và nĩa bên tay trái, theo chuẩn châu Âu. Hannibal thấy mến cô bé.
    "Nào," Green nói, "có khi anh nên mang phần đồ ăn về cho cậu ấy."
    Hannibal cho phép mình cười. "Có lẽ tôi nên thế."

-----

    May mắn là chỗ của Hannibal không gần chỗ nhà Green; gã đã mua vé ở ngay phía trước của ban công, trong khi nhà Green ngồi mãi trên cao ở ô gia đình. Gã đã nghĩ là sẽ khó tìm thấy họ khi người ta ngồi trộn lẫn với nhau nhưng vì màn trình diễn có lẽ sẽ chán nên gã phải tìm việc gì đó để làm. Hannibal dễ dàng tìm thấy chỗ của mình; bên tay phải là một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc trắng và một bộ râu trắng rậm rạp có lẽ cũng đi một mình. Chỗ bên tay trái gã để trống.
    Kiểu hài hước của vở opera không phải là kiểu Hannibal thích: gã không thích sự kết hợp của những đoạn thoại với những khúc aria, gã thích được hưởng thụ niềm vui chỉ từ âm nhạc càng nhiều càng tốt. Nhưng gã chẳng làm gì được với kịch bản cả, gã mong là màn trình diễn sẽ hay- hay hơn nhiều ở D.C. Dù cho đó là thủ đô, ẩm thực và nghệ thuật ở đó vẫn còn thiếu sót, ít nhất so với New York. Hannibal ngả ra sau, hai chân bắt chéo và hai tay ôm lấy đầu gối, thưởng thức buổi biểu diễn.
    Hannibal chỉ nhớ mơ hồ về việc thấy cái tựa đề Manon làm gã khó chịu, nhưng đó không phải là ấn tượng mà gã thấy lúc này. Manon còn trẻ và chưa định rõ con đường của cô, tràn ngập những ý tưởng về những thứ cô khao khát mà điều ước thực sự vẫn giống bất cứ cô gái nào trên thế giới: tình yêu, Paris. Người ca sĩ đã phác họa rất tốt sự mong manh của Manon, tuổi trẻ và sự ngây thơ của cô. Hannibal cảm thấy niềm say mê với Manon như đối với một đứa trẻ hoặc một con thú cưng ngốc nghếch, gã không thể trách Grieux lại bị cô ấy hớp hồn như thế. Tại sao lại phí hoài cô ấy trong tu viện khi Grieux có thể có cô ấy ở nhà mình, ngước nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ mê mẩn. Không may cho Hannibal là gã ở quá xa để nhìn thấy được biểu hiện của cô ấy nhưng nếu ngồi gần chỗ dàn nhạc thì âm thanh lại không tốt, sẽ không nghe được tiếng vọng của môt nhà hát cổ.
    Niềm hạnh phúc ngắn ngủi của Manon và Grieux trong một căn hộ Paris khiêm tốn bị chen ngang bởi họ hàng của Manon, đang đòi lại danh dự. Grieux đưa lá thư xin phép được cưới Manon nhưng không được. Manon phải lựa chọn: Grieux sẽ bị cha bắt đi ngay trong đêm và Manon phải đồng ý cưới Bretigny danh giá, người sẽ cho cô một cuộc sống giàu sang và êm ấm. Cô hát một khúc aria về sự do dự rất lâu, dĩ nhiên, hát tạm biệt những chiếc bàn ghế nho nhỏ, nói adieu với cuộc sống giản dị nhưng êm ấm của họ. Hannibal thắc mắc liệu Will đã đến Paris bao giờ chưa, gã ngờ là Will sẽ bảo Paris "đến thăm thì vui nhưng tôi không muốn sống ở đó." Có lẽ sẽ là một căn nhà nông thôn ở Provence. Hannibal sẽ có vườn ở đó.
    Màn hạ xuống và ánh sáng bật lên. Hannibal chớp mắt. Lúc tạm nghỉ. Người đàn ông già bênt ay phải đứng dậy xoay người trên lối đi, đầu gối kêu răng rắc. Hannibal đợi đến khi lối đi bớt đông rồi mới ra ngoài.
    Gã không phải tìm Green; Green thấy gã ở quầy đồ uống, một li rượu cầm sẵn trên tay và Hannibal đón lấy. Vợ và con gái không thấy đâu.
    "Anh thấy thế nào?" Green hỏi.
    "Hay hơn tôi nghĩ," Hannibal thừa nhận. "Lần cuối tôi xem Manon là rất lâu về trước và nó không để lại ấn tượng gì nhiều cho tôi."
    "Mấy thứ này hay thay đổi khi anh già đi," Green nói và Hannibal gật đầu. Green nhấp một ngụm; Hannibal nhận ra người đàn ông này đang căng thẳng định nói những câu không chắc là có nên nói hay không. Cuối cùng, Green mở lời, "Thế, cái cậu đang đợi anh ở nhà..."
    "À." Hannibal để mình cười lộ cả hàm răng. "Tôi cũng ngạc nhiên như anh thôi, tôi đảm bảo với anh thế."
    "Không đùa chứ! Anh là tên sát gái hồi học y đấy. Tất cả phụ nữ độc thân ở Baltimore sẽ cào nát mặt cho xem." Green làm điệu bộ với cái li. "Cậu ấy ắt hẳn phải đặc biệt."
    "Cậu ấy quả thật rất độc đáo," Hannibal nói. "Dù bọn tôi mới biết nhau tương đối ngắn, tôi có cảm giác là quan hệ của chúng tôi rất đặc biệt- với cả cậu ấy nữa."
    "Cậu ấy may mắn quá. Anh cũng vậy. Tôi lúc nào cũng thấy kì lạ là anh không muốn nghiêm túc với ai cả."
    "Hồi ấy tôi còn trẻ. Ưu tiên của tôi cũng khác; tôi chỉ quan tâm tới tự do của mình."
    "Sợ bị buộc dây hả?" Green cười khoái trá. "Tôi biết mà. Tôi cũng sợ bà ấy nữa. Nhưng không phải kiểu anh nghĩ đâu. Giống như là sự yên bình ấy. Anh biết mục đích của mình là gì." Mặt của anh ta đột nhiên thay đổi; anh ta nhìn thấy thứ gì hoặc ai đó qua vai của Hannibal và dù cho đó là gì thì nó cũng làm đôi mắt anh ta lấp lánh và đặt lên môi anh ta một nụ cười. Anh ta vẫy tay. Hannibal quay lại. Penelope và Grace đang đi đến, duyên dáng trong những chiếc váy, khuôn mặt họ hướng sang nhau nhưng những cô bé học sinh đang đùa giỡn.
    "Nó khiến tôi ít ích kỉ hơn," Green thì thầm khi những người phụ đi đến gần hơn. "Tôi nhìn vào Penny, nhìn vào Grace và điều đó khiến tôi trở nên tốt đẹp hơn." Anh ta cao giọng. "Anh lấy thứ gì cho hai người nhé?"
    "Sâm panh ạ," Grace nói, cố tỏ ra người lớn và không quan tâm.
    Penny cau mày. "Grace!"
    "Một vang đỏ và một rượu táo, ngay nhé," Green cười khùng khục.
    Hannibal nhấp rượu và ngắm bộ ba người này. Nếu Will ở đây, anh sẽ chẳng thấy gì ngoài buồn chán và khó chịu. Có khi anh sẽ uống whiskey và uống cạn để làm tê liệt đi cảm giác khổ sở khi phải trò chuyện lịch thiệp xã giao. Thật may là anh không đến.

-----

    Xe cộ lúc đêm không nhiều và Hannibal đi về Montauk mà lòng nhẹ bẫng. Giai điệu sáo và violin ngọt ngào vẫn vọng lại trong tâm trí gã và gã không phải trò chuyện quá nhiều với gia đình Green sau đó nên gã vẫn có thể tận hưởng hình ảnh cuối cùng của Manon dưới chân của Grieux. Điều đó khiến lồng ngực gã thắt lại với những giọt nước mắt bị kìm nén.
    Ánh sáng hắt ra từ cửa sổ tầng trên khi Hannibal lái xe vào ga ra. Một loạt tiếng sủa bị nghẹt, nhanh chóng im lặng khi Hannibal vặn chìa khóa. Khi gã mở cửa, Will ở ngay đó, ngón tay anh đánh dấu trên cuốn sách. Anh mặc áo thun và boxer, chân để trần. Lũ chó tụ tập quanh Hannibal, vẫy đuôi và hít ngửi tay gã, tập trung vào cái túi giấy nâu trong tay gã.
    "Mừng anh về," Will nói.
    Hannibal treo chìa khóa lên cái móc ở cửa. Gã tự hỏi có phải Will vẫn đợi gã. "Buổi tối của cậu thế nào?"
    "Bình thường," Will nói. "Vở opera thế nào?"
    "Tuyệt vời," Hannibal nói. "Cậu ăn tối với gì thế?"
    Will bật cười và lắc đầu. "Dĩ nhiên đó là điều anh muốn biết." Anh bật ngón tay và Chester thôi không khám phá cái túi của Hannibal nữa. "Tôi rán ít cá. Lấy một ít ra khỏi thùng đông cho ngày mai nữa."
    Hannibal nhìn vào cái túi trên tay. "Vậy thì có lẽ thứ này không cần nữa."
    "Tại sao, cái gì thế?" Will nhìn cái túi xem logo nhưng không có gì cả.
    "Phần thức ăn," Hannibal nói và Will bắt đầu cười lớn. Điều đó khiến Hannibal thấy rùng mình như khi nghe Grieux hát vậy.

Note: bạn ấy viết công phu thật, còn tìm hiểu cả về opera nữa. Đúng là cái đoạn Manon hát tạm biệt bàn ghế lâu dã man luôn :))
Anw, anh nhà fall in love rồi, deeply thế kia kìa.
Bonus: suit ba mảnh đẹp thấu trời này.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét