Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (chương 5)

Thứ tư
    Mùa thu tràn về Hamptons nhanh không tưởng. Mới ba ngày trước vẫn có cảm giác như đang độ cuối hè, mùa cà chua và rau diếp cuối cùng vẫn đang bày ở chợ nông sản. Hôm nay thì đúng là đang như vào mùa đông, không khí mát lạnh đang mời gọi người ta đeo khăn và dựng cổ áo lên cho ấm.
    Giờ thì là ban ngày, họ đang dắt chó đi dạo dọc theo con đường. Will sợ họ sẽ nhanh chán bãi biển. Không nhiều xe lắm nhưng Will muốn họ đi trên cỏ. Hannibal không nghĩ về gì cụ thể cả. Đôi mắt gã mệt mỏi và tâm trí gã bị một màn sương mù và mạng nhện che mờ.
    "Dù sao thì anh tìm ra tôi thế nào vậy?" Will hỏi.
    "Lũ chó tìm ra cậu," Hannibal nói. "Có vẻ bọn nó rất biết cậu ở đâu. Không may là cậu đóng cửa nhanh quá nếu không bọn nó đã đánh thức cậu dậy trước khi cậu đi quá xa rồi.
    "Winston đã cố." Nghe thấy tên mình, Winston dừng và ngoái lại nhìn họ. Khi Will không ra hiệu gì thêm, con chó chạy vọt đi, đuôi dựng đứng.
    "Tôi chắc là nó đã cố hết sức," Hannibal nói.
    "Xin lỗi vì đã gây ra rắc rối cho anh," Will nói. Anh đút hai tay trong túi quần và mắt nhìn xuống đất. "Anh không được ngủ đủ tối qua."
    "Cũng như cậu thôi mà," Hannibal nói. "Tuy thế tôi vẫn vui; tôi vẫn rùng mình khi nghĩ điều gì đã có thể xảy ra nếu tôi không tìm thấy cậu ở đó vào lúc đó. Có khi cậu đã trượt chân khỏi con dốc mà rơi xuống biển rồi."
    "Rồi cảnh sát sẽ tìm thấy thôi," Will lẩm bẩm. Anh dụi mắt. Khóe miệng hơi kéo trễ tỏ ý không vui. "Ước gì tôi biết cái gì đang xảy ra với tôi. Tôi không thích việc chẳng biết cái gì đang diễn ra trong đầu mình."
    "Cậu muốn nghe ý kiến chuyên môn của tôi không?" Hannibal hỏi.
    "Không." Will nhìn ra đồi cỏ phía Hannibal, chỗ đó nhìn ra biển đẹp hơn."
    "Tôi biết tôi là ai," Will đáp lại. "Tôi luôn luôn biết. Đó là điều duy nhất tôi luôn có khả năng giữ được."
    "Và cậu là ai?" Hannibal muốn biết.
    Will duỗi vai ra và nâng cằm lên. Hay đút hai tay vào túi. "Tôi là Will Graham, con trai của William Graham Sr. Tôi làm việc cho FBI. Tôi đến từ miền Nam. Tôi thích câu cá, tôi thích chó và tôi thích làm đồ thủ công."
    "Và cậu thích bắt người xấu."
    Một khoảng ngưng thoáng qua, Will gật đầu. "Và tôi thích bắt người xấu."
    Họ đi bộ thêm một lúc nữa trong im lặng. Bọn chó chạy phía trước, ngoái lại và đợi họ bắt kịp trươc khi chạy tiếp về phía trước.
    "Cái "người" mà cậu mô tả," Hannibal nói. "Anh ta có vẻ bình thường."
    "Tôi biết anh nghĩ đấy chỉ là một hình dung," Will nói, "nhưng đó là hình dung quan trọng, đối với nhiều người. Ta muốn được hòa nhập."
    "Tôi không phản đối điều đó." Hannibal chắp tay sau lưng. "Hòa nhập xã hội là quan trọng đối với sức khỏe tâm thần. Ta luôn khao khát được gắn kết; ta muốn được là một phần của cộng đồng, một gia đình. Cậu còn tự bảo rằng đó là thứ khiến cậu thấy bị cô lập."
    "Đúng vậy," Will nói. Anh liếc nhìn Hannibal. "Còn anh?"
    "Tôi cũng thế," Hannibal nói. "Nhưng cảm giác bị cô lập khỏi cộng đồng không có nghĩa là bắt buộc phải bị thế. Tôi tin rằng tôi là chủ nhân của chính số phận tôi, dù cho quá khứ của tôi có là gì đi chăng nữa. Tôi có thể tạo dựng một gia đình mới bằng lựa chọn của riêng tôi nếu hoặc khi tôi muốn thế. Và cậu cũng vậy."
    Will ngước nhìn ánh mặt trời. "Anh chơi trò "không phân tích tâm lí" này tệ quá."
    Hannibal nhìn xuống đất nhưng gã không định kìm lòng mà để môi mình cong lên. "Lỗi của tôi."
    "Anh thật sự cần học cách đi nghỉ là thế nào đấy." Will huýt sáo gọi lũ chó. "Đi nào bọn mày! Ta về nhả thôi. Tôi muốn ngủ một chút."
-----

    Hannibal thức giấc, cảm thấy mất phương hướng và khó chịu. Gã đã ngủ quá bữa trưa nhưng gã không đói: giấc ngủ đã xáo trộn nhịp sinh học của gã. Cơn đói sẽ đến trong một hay hai giờ nữa, ngay trước bữa tối. Ăn uống thất thường làm gã bực mình. Gã trèo ra khỏi giường, vỗ nước lên mặt, mặc quần áo và đi xem Will và lũ chó đang làm gì.
    Will không ở trong phòng dù cho đống lộn xộn và mùi mồ hôi nói với Hannibal rằng Will vừa mới ở đây. Hannibal để lọ aspirin ở giường của Will và đi tìm anh ở tầng trên.
    Gã thấy Will từ trên ban công: anh đã ra ngoài, đốt lửa và lũ chó đùa giỡn xung quanh anh. Hannibal đi xuống và ngồi cùng anh, nền cỏ lạnh dưới bàn chân trần của gã. Will cũng đi chân trần dù anh phải mặc áo khoác. Anh đang rút thêm gỗ.
    "Nếu cậu muốn đốt lửa thì có lò sưởi mà," Hannibal nói.
     "Bằng khí ga," Will nói. "Không tính. Không tốt cho nướng cá nữa. Hoặc burger," anh thêm vào. "Tôi thấy anh mua thêm thịt bò."
     "Ta không phải dùng thịt bò. Nó vẫn đang đông lạnh."
     "Không, tôi..." Will ngừng lại, lưỡi chạm giữa hai hàm răng, khi anh sắp xếp đống củi. Anh chêm một ít báo bên dưới đống củi. "Tôi biết. Nhưng ta sẽ dùng nó sau vài ngày nữa. Cá với burger không hợp nhau lắm."
    "Nếu cậu đã quyết," Hannibal nói, mỉm cười. "Cậu cũng không thích nướng trên vỉ nữa à?"
    "Không sao, chỉ là khí propane thì không giống như nấu trực tiếp trên lửa." Will quẹt diêm và nhóm lửa. Anh dùng cả người để chắn ngọn lửa màu cam đang bùng lên khỏi bị gió tạt; tờ giấy báo cháy đen và sụp xuống nhưng đống củi đã bắt lửa. Ngọn lửa bùng lên, lan ra và hợp với nhau thành một hình chóp da cam, Will rời khỏi đó khi lửa đủ lớn để tự cháy. "Sẽ mất một lúc để đủ nóng cho ta nấu , anh đi ướp gia vị cho cá nhé," Will nói.
    "Tôi cho là vậy bởi vì cậu đã nhóm lửa rồi."
    "Ta có thể để lửa cháy một lúc nữa nếu anh chưa sẵn sàng ăn," Will đề nghị.
    "Không," Hannibal nói. "Ta đã bỏ bữa trưa; rồi sẽ bị đói sớm. Cậu muốn tôi ướp gia vị kiểu gì?"
    "Thế nào cũng được. Chỉ cần ít muối, tiêu với dầu là được rồi."
    Hannibal chọn hai con cá vược và tẩm chúng với dầu ô liu, muối và tiêu, lần những ngón tay vào trong cái bụng trơn và trống rỗng. Gã thái nốt chỗ bắp cải, cũng trộn với dầu, muối và tiêu rồi mang ra bãi cỏ với một cái chảo sắt đựng cá và hai lát bánh mì. Phần lớn bọn chó đứng xa đống lửa chỉ trừ mấy con chó nhỏ thích được sưởi ấm nhưng khi cá đến, chúng nhảy cẫng và mũi vểnh lên. Ngọn lửa bắt đầu hạ xuống, tàn gỗ màu đỏ nóng rực rỡ. Hannibal ngửi thấy mùi khói, mùi nóng và mùi than.
    Will chìa tay trên vỉ nướng. "Cái chảo làm gì thế?"
    "Cải bắp." Hannibal nói. "Nhiệt độ cao không phải là quan trọng nhất." Gã đặt cái chảo lên vỉ nướng.
    "Hả," Will nói. "Chưa bao giờ tôi nấu trên vỉ nướng thế này cả."
    "Nhiệt thì vẫn nhiệt. Tôi đi lấy đồ uống nhé?" Hannibal hỏi.
    "Phải rồi."
    Hannibal mang nốt chỗ bia còn lại cho Will và một chai xôđa cho mình. Will mở chai gần rìa đống lửa và uống một hơi dài, lau miệng bằng mu bàn tay. Anh lại chìa tay qua vỉ nướng lần nữa. "Được rồi, tôi nghĩ là cho cá vào được rồi."
    Con cá kêu xèo xè khi chạm vào vỉ nướng, sóng nhiệt khiến không khí quanh nó lung linh. Mồ hôi chảy dài trên chân tóc và làm tóc sau gáy anh cuộn lại. Anh bỏ chiếc áo khoác trên ghế gần đó, xắn tay áo lên để lộ cẳng tay rắn chắc với những tĩnh mạch nổi rõ. Hannibal trộn cải bắp và uống nước. Cải bắp đã mất màu xanh, mùi rau tươi giờ thành mùi ngọt và chua hơn.
    "Cái gì tạo cảm hứng thế?" Hannibal hỏi.
    Will nhún vai. "Tôi tỉnh giấc và đi lang thang trong nhà, tìm việc để làm và thấy chỗ đốt lửa rồi tôi nghĩ chắc nhóm lửa bên ngoài sẽ rất hay. Nướng cá, ngồi ngoài trời, anh biết đấy."
    "Tiếc là ta không thể ngắm mặt trời lặn."
    "Không thể trừ phi anh có nhà nghỉ ở California." Will nhìn gã đầy hàm ý.
    "Chẳng còn cái nào nữa ngoài cái này đâu, tôi e là thê."
    Will lật con cá bằng tay, mau lẹ và duyên dáng như một con mèo. Anh xuýt xoa một chút và mút ngón tay sau đó. Phần cá bị lật có da màu đen đang tróc dần khỏi phần thịt xốp màu trắng; mắt con cá bị thụt vào, để lộ phần tròng trắng cứng của đồng tử. "Anh ướp gia vị thế nào?"
    "Chỉ với dầu, muối và tiêu như cậu bảo. Tôi tin là cá ngon thì tự nó đã ngon rồi."
    Will gật đầu. "Tôi cũng thế."
    Hannibal trộn cải bắp lại lần nữa. "Tôi sẽ đi lấy đĩa," gã nói. "Đừng để cải bắp cháy nhé.
    Lúc gã quay lại với đĩa và nĩa, món cá đã xong xuôi và Will đang nướng bánh mì. Bọn chó chạy xung quanh, liếm mép và vẫy đuôi nhưng cá được bày hết lên đĩa của họ, cùng với một thìa đầy cải bắp. Hannibal bọc khăn quanh tay cầm của cái chảo và cho lên bàn, họ ngồi xuống ăn. Lũ chó ngồi xung quanh. Harvard rên rỉ.
    "Không," Will nói sắc lẻm. Đầu lũ chó gục xuống. Vài con nằm bệt. Winston ngáp.
    Món cá bốc hơi nghi ngút trong không khí. Hannibal ăn cải bắp đầu tiên, ước rằng gã phải mang giấm thơm theo. Will dùng hai tay, bẻ cá thành mẩu nhỏ để nguội nhanh hơn, mút dầu và gia vị trên ngón tay. Cá rất ngon: da giòn và có mùi khói, thịt xốp và mềm, mọng nước. Đáng ra còn không cần thêm gì ngoài dầu, muối, tiêu và lửa.
    Bóng tối tràn lên người họ. Lũ chó nằm vòng quanh đống lửa, đầu đặt lên chân. Harvard nằm nghiêng người và nhắm mắt. Hannibal thấy thoải mái và no bụng. Will đứng dậy và thêm củi vào lửa, họ ngồi xuống và ngắm ngọn lửa đang vươn đến mặt trăng, tròn và căng đầy phía trên đầu.
    "Rồi ta sẽ bị đói vào nửa đêm khi ăn tối sớm thế này," Hannibal nhắc nhở.
    Miệng Will hơi lệch đi. "Điểm cố định."
    "Rõ ràng là không cố định như tôi nghĩ." Hannibal duỗi dài chân ra trước mặt anh. "Cố định giờ ăn dễ dàng hơn nếu không có người nào xen vào."
    "Nếu anh đợi tôi xin lỗi vì đã làm rối tung lịch của anh," Will nói, "thì không nhé. Anh đã biết là tôi thế nào khi anh đồng ý vụ này rồi."
    "Tôi chỉ đơn thuần quan sát thôi mà," Hannibal nói. "Tôi không có quyền đòi cậu xin lỗi cũng như cậu cũng chẳng có lí do gì mà làm vậy."
    Will săm soi hai bàn tay. Mal ngáp và liếm mép rồi chuyển mình. Hannibal thở ra một làn khói và nghĩ về tuyết phủ trên những nhánh thông, một đống lửa từ lâu về trước và cơn đói lạnh ngắt và cồn cào.
    "Tại sao anh lại đi tìm tôi?" Will hỏi.
    Hannibal cau mày. "Sao lại không? Cậu là bạn tôi mà."
    "Anh có thể gọi cảnh sát," Will chỉ ra."
    "Không cần phải thế. Lũ chó biết cậu ở đâu mà cậu cũng chưa đi xa lắm." Hannibal ngừng lại. "Nếu Abigail biến mất, cậu có tự mình đi tìm cô bé không?"
    "Tôi là người hành luật," Will nhắc gã.
    "Nhưng cậu sẽ không đi tìm cô bé với tư cách là một cách sát," Hannibal nói. Gã quay nhìn Will. Wil không nhìn gã. Anh khoanh tay. "Cậu có gọi tôi đến giúp cậu đi tìm không?"
    Will không trả lời. Hanniba không mong gì nhưng gã cũng không mong nó làm gã khó chịu. Gã muốn Will gọi hắn giữa đêm và dựng gã khỏi giấc ngủ mà nói rằng Abigail đã trốn khỏi Port Haven, giúp tôi tìm cô bé hoặc tôi không ngủ được hoặc tôi nghĩ có con gì đó trong ống khói nhà tôi.
    Khi im lặng bị kéo căng hết cỡ đến độ mờ đi, Hannibal nói, "Tôi thấy không khó chịu như tôi đã nghĩ khi lịch thường ngày của tôi bị xáo trộn."
    Will dường như tỉnh ra. "Không tệ như anh nghĩ hả?"
    "Như cậu cứ nói mãi, tôi đang đi nghỉ," Hannibal nói. "Đi nghỉ là khi ta có thể thử những điều mới. Là chính mình. Vì đam mê của mình."
    "Đam mê của anh là gì?"
    "Nấu ăn. Âm nhạc. Nghệ thuật."
    "Anh cũng theo đuổi mấy cái này ở Baltimore mà."
    "Lúc nào cũng có điều mới, đợi để được khám phá," Hannibal nói. "Tôi đang dần nhận ra rằng tôi không hiểu tôi rõ như tôi đã nghĩ."
    Will nhìn chằm chằm vào khoảng không một lúc. Harvard đứng dậy, rũ người và đi vài bước cho tới khi nó lại nằm quay mặt sang hướng khác. Vài chỗ trong đám lửa bùng lên, tạo ra một màn mưa tia lửa đỏ lấp lánh. Vài tia lửa bắn lại vào đống lửa nhưng một số thì rơi ra ngoài theo cơn gió và biết mất vào bóng tối.
    "Anh có bao giờ nghĩ sẽ phá vỡ thói quen?" Will hỏi."Ở một mình."
    "Giờ tôi đang suy nghĩ về việc đó," Hannibal đáp lại.

-----

    Đống củi cháy hết và màn đêm bao trùm lấy họ, luồn xuống cổ áo và vào trong ống tay áo với những ngón tay lạnh lẽo. Will dập lửa bằng cát và cho lũ chó liếm đồ thừa trên đĩa, Hannibal thấy rất kinh khủng nhưng không nói gì. Đằng nào thì chúng cũng được cho vào máy rửa bát. Gã tắm lâu trong nước nóng với niềm vui thú.
    Làn nước nóng tạo cảm giác dễ chịu trên da Hannibal và gã xoa dầu gội lâu hơn bình thường, để nước xối sạch tro va mùi khói còn vương lại. Sau đó, vẫn trong tâm trạng muốn thấy lửa, gã bật lò sưởi ga trong phòng khác và để nó âm ỉ khi gã lên tầng trên, sắp lại sách và chỉnh lại chỗ chai lọ và bát ăn trên bàn nhà bếp. Will để sách úp trên tay ghế và Hannibal đặt vào đó một cái kẹp sách, lướt nhẹ ngón tay dọc theo nếp nhăn trắng ở gáy sách. Gã đặt sách vào cuối bàn, đảm bảo rìa của nó nằm cách các góc đúng một inch và suýt vấp phải một con chó trắng nhỏ khi gã quay người đi vào phòng ăn.
    "Buffy!" Will gọi, bước chân nặng nề trên cầu thang. "Ồ, ra nó ở đây."
    "Phải, tôi nghĩ là nó theo đuôi tôi." Hannibal nhìn nó. Nó nhìn lại gã và vẫy đuôi nhè nhẹ.
    "Nó thích anh đấy." Will bật cười. "Thôi nào Buffy, đừng làm phiền Hannibal."
    "Nó không làm phiền tôi đâu," Hannibal nó, và sau đó gã nói những từ mà gã không chắc đó có phải là nói dối không. "Nhưng có lẽ nó sẽ cần chuông đeo cổ đấy."
    Will không cười nhưng mắt anh hơi nheo lại. "Được rồi."
    Anh lại biến mất xuống dưới nhà, có lẽ để đọc sách hoặc chải lông cho lũ chó. Hannibal không chắc được. Gã ngồi xuống cây piano và dành ít thời gian sáng tác. Buffy cuộn người dưới chân gã, đủ xa khỏi pê đan để khỏi làm gã vướng, Hannibal chơi đoạn sáng tác một lần rồi lần nữa và bắt đầu thêm nốt.
    Một lúc lâu sau, gã nghe thấy cửa mở rồi đóng. Hannibal không chú ý. Tâm trí gã đang ở nơi có đèn sáng rọi trên nước, lũ sứa bồng bềnh trôi dưới mặt nước, cá mập và rùa biển lượn lờ quanh đó. Gã lật trang giấy sáng tác và thêm vào ba chấm nữa, mực đen cuộn tròn trên sợi giấy và ba nét gạch trên chúng.
    Cửa mở toang. Móng vuốt rê trên sàn, tiếng cơ thể va đập vào nhau. "Hannibal?" Will gọi, giọng anh căng thẳng cao độ. "Anh còn ít Benadryl nào không?"
    Hannibal đặt bút xuống. "Có," gã nói. "Sao thế?"
    Will chạy lên cầu thang hai bước một. Buster nằm trên tay anh. "Hóa ra có tổ ong mật hay ong bắp cày gì đấy trong gara và Buster bị đốt rồi. Anh lấy cho tôi nửa viên Benadryl được không? Tôi sẽ xử lí vụ này trong bếp."
    Buffy theo chân Will vào bếp, đầu vểnh lên. Hannibal đi xuống vào phòng tắm, lấy dao cạo để cắt đôi viên thuốc ra làm hai nửa, mang lên tầng. Will đặt Buster nằm ngửa trênbàn, trông khá là tệ: mặt nó sưng phồng ở vài chỗ, cả ở tai nữa. Nó cứ cố lấy chân xoa mặt và Will phải lấy tay giữ cho chân nó hạ xuống. Anh không đeo kính và mặt anh cách lông con chó chỉ vài inch.
    "Nó cần đi khám bác sĩ không?" Hannibal để nửa viên thuốc trên bàn cạnh khuỷu tay Will. Gã bỏ tay Will sang bên và giữ chân Buster.
    "Không." Will lục ví trong túi và lấy ra thẻ tín dụng. "Ông ấy làm trước đây rồi. May là ban đêm nên bọn ong còn ngủ nếu không thì còn tệ hơn nhiều. Anh có thấy cái ngòi nào không? Tôi chẳng biết đấy là ong mật hay ong bắp cày nữa, tối quá. Nếu là ong mật thì phải lấy cái ngòi ra."
    Thị lực của Hannibal hoàn hảo. Gã tìm trên vết đốt đang sưng đỏ trên mặt và tai con chó và không thể tìm thấy chỗ gồ đen đáng nghi nào của cái ngòi. "Là ong bắp cày, có vẻ thế."
    Will thởi dài và để thẻ tín dụng lên bàn. Anh lấy nửa viên thuốc và dùng một ngón tay cho vào miệng Buster. Buster, bình thường hiếu động và tràn đầy năng lượng, giờ nằm yên lặng và ngoan ngoãn. "Mày không bao giờ học được cả, phải không anh bạn?" Will thì thầm. Anh giữ miệng con chó ngậm chặt tới khi nó chịu nuốt.
    "Tôi giúp gì được nữa không?"
    Will ngước lên. "Không cần, ý tôi là, không sao. Tôi bảo rồi mà, trước cũng thế này rồi."
    "Dù thế" Hannibal nói.
    "Thì, được rồi, anh có thể trộn bột soda và nước, thành dạng sệt. Anh có túi chườm đá không?"
    Hannibal mở tủ đông. "Có."
    "Thế được đấy."
    Hannibal bọc đá chườm bằng một cái khăn và đưa cho Will, ấn nó vào mặt và tai con chó nhỏ. Buster rên lên và cố đẩy nó ra, miệng há và mắt thì đảo tròng. Hannibal trộn bột trong bát và mang cho Will, anh trải nó lên trên vết sưng màu đỏ và ngứa ngáy. Lú này, Benadryl làm Buster buồn ngủ và nó không còn đưa được chân lên mặt nữa và trông rất ngớ ngẩn khi bị bôi bột trắng.
    "Được rồi, giờ tạm thế đã," Will nói. Anh duỗi người, lưng anh bị gập quá lâu khi chăm sóc con chó. "Có lẽ tôi sẽ cho nó tắm cháo yến mạch sau nếu nó vẫn còn bị ngứa quá. Ờ, nếu anh không phiền."
    "Của tôi cũng là của cậu," Hannibal nói nghiêm trang. "Nhưng yến mạch cắt dao thép phải nấu lâu hơn yến mạch cán hay xén mỏng nên cậu phải nấu nó ngay bây giờ để mai còn dùng được."
    "Ý hay đó." Will để Buster xuống sàn. Buster xoay người và lắc, làm rơi một ít vụn bột lên sàn nhà. Will thở dài. "Tôi sẽ dọn sau."
    Hannibal lấy chổi và xẻng. Will bắt đầu quét. Hannibal rửa bát trong bồn rửa và để đó. Máy rửa bát đã đây đĩa sạch và gã không muốn phải dọn hết đi ngay lập tức.
    "Cảm ơn anh đã giúp." Will đổ rác vào thùng. "Tôi rất biết ơn."
    "Có gì đâu."
    Will đặt cây chổi ở chỗ tủ bát. "Trời ạ, có lần Chestr dính phải một con nhím...tôi đã phải xoay sở một mình, không muốn mang nó đến bác sĩ nhưng mà lúc đó tôi đã nghĩ là giá có ai đó tôi gọi được đến giúp thì tốt."
    Hannibal lau khô tay và treo khăn lên mắc trên bồn rửa. "Cậu lúc nào cũng có thể gọi tôi vì bất cứ cái gì, Will ạ."
    "Tôi biết," Will nói. Anh quay nhìn đi chỗ khác để giấu nụ cười mà Hannibal biết là sẽ làm mất vẻ nghiêm túc trên mặt anh. "Cảm ơn."

-----

    "Tôi mừng là anh đã làm được," Will nói.
    Họ đang ở nhà của Hannibal, trong phòng ăn màu xanh cô ban của gã. Abigail cũng ở đó, mặc một chiếc váy đen và trắng rất đẹp, không khác gì váy mà Alana hay mặc. Will cũng mặc suit: màu đen đậm với áo sơm mi màu cà tím và cà vạt xanh dương đậm. Tóc anh chải gọn gàng, râu đã cạo sạch sẽ, anh ngồi thẳng lưng và bắt gặp ánh mắt của Hannibal không chút giận dữ hay lo lắng. Anh trông rất ổn.
    Hannibal ngồi xuống chỗ ở đầu bàn ăn với Will ở bên tay phải và Abigail ở bên tay trái. Trung tâm bàn ăn là cả một con lợn sữa quay với táo ngậm trong miệng. Hannibal biết rằng con lợn này là Jack Crawford, dù cho nó rất giống lợn: tai, mũi và đuôi. Nhưng mà đó là Jack Crawford.
    Gã nhận ra mình đang mơ.
    "Nhân dịp gì vậy?" gã hỏi.
    "Anh thấy gì nào?" Will trả lời.
    Hannibal nhìn quanh bàn ăn. Gã thấy Abigail ngồi đó, mỉm cười với hai tay đặt trên đùi. Gã thấy Will, nhìn gã với biểu hiện khó hiểu nhưng ánh mắt hoàn toàn trìu mến. Đó là ánh nhìn của Will với gã khi anh thú nhận anh thích kì nghỉ này với bạn bè.
    "Tôi thấy một gia đình," gã đáp lại và tỉnh giấc.

Note: anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ... mơ gì "yên bình" quá vậy anh nhà, chap này cười tươi nhiều nha anh Will.
love black and white red omg nbc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét