Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (chương 4)

Thứ ba

    Will ra khỏi xe nhưng chưa vội đóng cửa. Anh nghiêng người ngang tầm với Hannibal. "Cảm ơn anh vì trông hộ tôi lũ chó nhé."
    Hannibal vẫn để tay trên vô lăng. "Không có gì. Tôi đã cho chúng ăn và dắt chúng chúng đi dạo rồi."
    "Phải rồi," Will nói. "Hi vọng là bọn chúng không làm phiền anh nhiều."
    "Không đâu."
    Will đóng cửa bên và vẫy tay tạm biệt. Hannibal đưa một tay lên và lái ra khỏi bãi đỗ xe.
    Gã lái qua căn nhà và trở lại chợ nông sản, mua thêm trứng, thì là, cà chua, rau diếp, cải bắp và thêm nhiều thịt bò xay. Gã dừng lại ở cửa hàng IGA trên đường về để mua bơ sữa, nước dùng gà, sữa chua và một ít ngũ cốc. Tất cả mấy việc lặt vặt này chưa đến một giờ đồng hồ. Với Will thì phải mất tận hai giờ. Will thích xem xét, ít nhất là ở chợ nông sản; anh thích xem từng gian hàng, thử tất cả các sản phẩm dùng thử, lúng túng trước những thứ không quen thuộc. Ở IGA có ít lựa chọn hơn và mục đích đã có sẵn, Will tập trung hơn nhiều. Vậy mới giống với cách của Hannibal hơn.
    Lũ chó chào mừng Hannibal ở cửa với những cái đuôi ngoái tít và sự bối rối lịch sự rõ ràng. Chúng nhìn đắng sau gã, chạy lon ton nhìn trước ngó sau con đường và hít ngửi hiên trước. Khi Will không xuất hiện, chúng đi theo Hannibal vào trong để gã có thể đóng cửa và sắp xếp đồ thực phẩm. Sau đó, gã đi lên ban công tầng trên và đứng đó với hai tay vịn trên lan can, hít sâu thứ không khí trong lành đậm mùi muối.
    Will không mời Hannibal cùng đi câu cá có thể là vì anh muốn được đi một mình hoặc có thể là vì anh nghĩ Hannibal không thích câu cá, gã không biết. Gã ngờ là đôi lúc Will cần được ở một mình và gã cũng vậy; họ đã có hai ngày làm mọi thứ cùng nhau, dù cho là họ đã định là không can thiệp vào việc của nhau.
    Gã nên làm gì bây giờ? Gã có nguyên một ngày trước khi đón Will ở bến tàu.
    Gã có thể đến New York và tìm vài con mồi thô lỗ đáng để giết. Gã có hẳn một căn nhà ở vùng nông thôn để xẻ và trữ xác rồi lấy lại khi gã rảnh rỗi. Gã có thể mang về một ít thịt tươi rồi bảo Will đó là thịt thăn mua ở chợ nông sản.Và nếu cảnh sát có nghi ngờ, tại sao chứ, cứ việc điều tra: xe là của Will cơ mà!
    Hoặc gã có thể đến New York và đơn thuần loanh quanh ở đó. Gã có thể đi mua đồ lễ sớm, dừng ở Bergdorf Goodman, đi dạo ở Central Park, có lẽ gọi điện cho người quen cũ ở trường y.
    Hoặc gã có thể ở đây và tận hưởng cả ngày một mình. Gã có thể bơi, sáng tác nhạc và vẽ; gã có thể xem ti vi hoặc đọc sách; gã có thể leo núi hoặc chạy bộ.
    Nhưng gã không thể làm được mấy việc đó nếu ở Baltimore.
    Có thứ gì đó lạnh chạm vào tay Hannibal. Gã nhìn xuống và thấy Winston, đang vẫy đuôi nhè nhẹ. Gã xoa tai con chó và đi xuống nhà. Mấy con chó khác đang nằm xung quanh nhà, nghỉ ngơi và trông cũng buồn chán như gã. Hannibal mở cửa. "Đi nào," gã nói. Winston chạy ra đầu tiên và những con khác nhanh chóng chạy theo. Gã dẫn chúng xuống bãi biển.
    Khi đến nơi, lũ chó có vẻ biết phải làm gì. Chúng sủa và há miệng đớp những cơn sóng; đuổi nhau lên xuống bờ cát; ngửi đá sỏi lăn trên cát; cắn và vật lộn với nhau. Hannibal tìm thấy một cái que và vứt nó đi, giống như đêm đầu tiên ở đó, lũ chó chạy đuổi theo. Gã vứt đi vứt lại cái que tới khi tay mỏi và gã đã chán rồi trở về nhà. Lũ chó theo sau, lưỡi thè ra để thở.
    Hannibal tắm cho lũ chó và rửa chân gã ở ngoài nhà. Chúng chạy lung tung và tự lắc cho sạch, Hannibal chỉ phải lau chân cho chúng trước khi cho vào nhà, trong đó chúng sẽ phủ đầy căn nhà với mùi của nước biển và lông chó ẩm. Hannibal tắm nước nóng. Gã đã thấy khá là đói bữa trưa rồi.
    Will đã từ chối lời đề nghị của Hannibal làm bữa trưa cho chuyến đi câu của anh và khăng khăng dừng ở một quán ăn nhỏ để mua bánh mì kẹp của Hamptons. Hannibal mua một cho mình một cái, vì tò mò. Bánh mì quá ướt và vô vị; mù tạt thì nồng và đơn điệu; rau diếp thì không đáng nói đến. Thịt thì không đến nỗi. Hannibal cắn được hai miếng trước khi vứt chỗ còn lại cho lũ chó. Gã ăn sữa chua, một ít hoa quả và một lát bánh mì thay vào đó.
    Sau đó, gã chơi piano một lúc, sáng tác thêm được đáng kể. Giờ gã đã có vài ý tưởng, đó sẽ là một bài nhạc dài mười lăm phút, sẽ là một đoạn trong một bài nhạc dài. Khi gã thấy càng dành nhiều thời gian cho việc này là chẳng ích gì , gã đi xuống nhà và vẽ tranh,lần này là cảnh nhà Will nhìn từ bên kia đường. Gã để lại bản vẽ nháp và chưa hoàn thành để lần sau còn có cái mà làm nếu như còn cơ hội. Rồi gã bơi ở trên bể tầng trên; đó là một bể bơi rất nhỏ nên vòng bơi thành ra ngắn quá và nhanh chóng làm gã chán. Gã dừng lại sau vòng thứ hai lăm, đi tắm và dắt lũ chó đi dạo quanh nhà.
    Lúc 5 giờ, gã khóa cửa và lái xe đến bến tàu, đợi ở đó 10 phút cho tới khi gã thấy Will, mang theo một thùng đông lạnh rất nặng, xét theo độ căng vai của anh. Tóc anh rối tung vì gió và anh có mùi của bọt sóng biển và mồ hôi.
    "Cực kì tuyệt," Will reo lên khi anh thả thùng đông lạnh xuống. "Cá vược, cá đáy, cá ngừ... chắc chắn là ta không phải lo về đồ ăn nữa đâu nếu anh không ngại phải ăn cá cả tuần."
    "Không chút nào. Tôi mừng là cậu đã vui."
    Will ngồi phịch xuống ghế hành khách. "Hôm nay anh thế nào?"
    "Hơi chán một chút," Hannibal thừa nhận khi gã lái xe ra khỏi bãi đỗ. "Bọn chó chẳng thèm trò chuyện gì cả và bọn nó còn chẳng đánh giá đúng tài năng của tôi nữa."
    Will cười lớn. Miệng Hannibal hơi lệch đi. "Anh buồn chán kìa," Will nói.
    "Một chút thôi. Nhưng lũ chó của cậu sẽ rất vui khi gặp lại cậu đấy."
    "Thế còn anh?" Will hỏi.
    "Tôi cũng vui khi gặp lại cậu," Hannibal trả lời.
    "Thật ư?" Will mỉm cười, thành thực đến độ chắc phải bao nhiêu năm nữa mới được thấy. "Tôi cũng thế."

-----

    Will làm sạch cá và thùng đông được lèn chặt cá từng con một ở ngoài ban công tầng dưới, lũ chó bị nhốt bên trong để chúng không làm phiền anh. Chúng dí mặt vào cửa sổ và rên rỉ, bối rối như thể hỏi tại sao chúng lại bị chia cắt với chủ nhân và cũng có lẽ là do mùi của máu, ruột cá đang chất đống bên cạnh anh ở hiên trước. Sau đó, anh đặt cá lại vào thùng đông và mang lên tầng trên cho Hannibal, tay anh vẫn dính máu và vảy cá. Lũ chó leo lên theo với những cái mũi vểnh lên, người chúng lúc lắc hi vọng nhưng Will đuổi chúng xuống nhà bằng một từ và một cú huýt sáo sắc lẻm. Hannibal lọc thịt hai con cá làm bữa tối và trữ phần còn lại trong tủ lạnh, bọc trong giấy sáp.
    "Cá rán à?" Will hỏi, rửa tay trong bồn. Hannibal sắp xếp bột ngô, bột mì và gia vị trên bàn và giờ đang cắt một cây cải bắp.
    "Tôi nghĩ đấy là truyền thống rồi," Hannibal nói với một nụ cười. "Cậu có phản đối không?"
    "Không đâu. Tôi sẽ đi cho chó ăn nếu không thì bọn nó sẽ như đưa đám lúc ta ăn tối mất."
    Hannibal cắt đôi cây cải bắp và một củ hành tây. Gã gọt cà rốt khi Will xuất hiện trở lại, vừa tắm xong, nước vẫn đang nhỏ từ những lọn tóc xoăn sau cổ anh.
    "Tôi có giúp được gì không?" Will hỏi.
    "Cậu có thể trộn món bắp cải," Hannibal nói. "Trừ phi cậu thích rán cá."
    "Tôi rán cá cũng được." Will đặt chảo dầu lên bếp lò để làm nóng. Anh trộn bột mì và bột ngô vào một cái bát, thêm gia vị và trộn bằng tay. Hannibal thái đôi miếng phi lê cho anh và Will lăn bột vào cả hai mặt.
    "Có bơ sữa nếu cậu muốn làm món hush puppies," Hannibal nói, thêm muối và đường vào rau.
    Will giật mình nhìn Hannibal. Anh định không nói gì nhưng anh dẹp miếng cá sang một bên đĩa. "Thế thì anh sẽ phải thái hành tây đó."
    Hannibal thái nhỏ một nửa củ hành khi Will đọc công thức ở mặt sau của túi bột ngô. Anh không dùng thìa mà dùng ngón tay vo tròn thành viên và cho vào dầu. Nó bắn dầu ra và kêu xèo xèo, Will cho thêm hai viên nữa. Hannibal rửa chỗ rau và cho rổ quay để làm sạch nước. Gã đổ các nguyên liệu vào để làm món rau trộn.
    Trước khi món bắp cải trộn làm xong, Will đã có một đĩa hush puppies đầy trên giấy thấm và vẫn đang rán cá. Anh nhấc con cá, vẫn đang kêu lèo xèo vào đĩa, ngay trên chỗ mà Hannibal vừa để một muỗng lớn rau trộn. Will thêm vào một vốc đầy hush puppies mỗi đĩa và rửa tay trong khi Hannibal mang thức ăn ra ngoài bãi cỏ. Lũ chó nhảy dựng lên sau họ, ban đầu liếm mép thèm thuồng nhưng quên ngay đồ ăn khi chúng hồ hởi nô đùa và vật nhau trên cỏ.
    "Món rau trộn ngon quá," Will bảo gã. "Anh lấy chủ đề miền Nam cho tối nay hả?"
    "Đồ ăn tự dưng hợp thế thôi," Hannibal nói. "Cải xanh cũng chấp nhận được."
    Will nhăn mũi. "Tôi thích rau trộn hơn."
    Hannibal ăn hush puppies và quan sát Will qua khóe mắt. Will sau chuyến câu cá đã vững vàng hơn, ánh nhìn đã tươi sáng hơn. Ở trên mặt nước, thả câu và kéo mồi, không có đôi mắt kì vọng nào nhìn anh đã làm giảm sự căng thẳng trên người anh và sự đề phòng trong mắt anh.
    "Cậu vẫn bị đau đầu à?" Hannibal hỏi.
    Will gật đầu. "Tôi gần hết aspirin rồi," anh nói "Gần hết lúc trên thuyền. Không khí trong lành đúng là tốt thật."
    Hannibal dùng nĩa để mở một miếng cá phi lê ra, một làn hơi bốc lên. "Đêm qua có cơn ác mộng nào nữa không?"
    "Khi nào thì tôi không có chứ? Nhưng mà có thật, tôi đã làm cách anh nói nhưng mà cũng chẳng khác gì cả."
    "Vấn đề là phải kiên trì. Kết quả phải từ từ nhưng chắc chắn là có." Hannibal ăn hết món rau trộn khi đợi cá nguội. Will không đợi được và rõ ràng là đã bị bỏng miệng nhưng anh vẫn tiếp tục ăn và biểu hiện sự thích thú rõ rệt.
    "Lại phải có lời khen cho đầu bếp nữa rồi."
    Vai Will hơi giật. "Tôi câu cá nhiều. Nếu có thứ gì tôi biết nấu thì đấy là cá."
    "Rất tốt vì ở đây chúng ta còn kha khá. Ta sẽ không ăn cá rán tiếp nữa, tôi mong thế." Hannibal ăn một miếng cá. Lớp vỏ giòn và tẩm gia vị vừa, thịt vỡ ra, mềm và xốp. Cực kì ngon. Hannibal ăn miếng thứ hai với niềm hân hoan.
    "Không đâu. Tôi có thể làm chả cá hoặc nướng." Will nhìn lên Hannibal qua đĩa thức ăn. "Anh định làm gì với món cá?"
    "Còn tùy vào loại cá và tâm trạng của tôi." Hannibal bắt đầu ăn sang miếng phi lê thứ hai. "Tôi có thể làm sashimi, chả, rán, xông khói, cậu thích thế nào cũng được."
    "Anh thích thế nào?" Will hỏi.
    "Tươi," Hannibal trả lời.

-----

    "Chết tiệt chứ. Mẹ nó. Khỉ thật."
    Hannibal không rời mắt khỏi bức phác thảo nhà của Will. "Sao thế?"
    Will đi lên nhà, hàm nghiến chặt. "Tôi không tìm được aspirin. Khỉ thật, tôi nghĩ là để quên ở trên thuyền rồi." Anh tìm khắp phòng khách, xem mọi ngăn kéo và tủ đồ dù cho dĩ nhiên là không đời nào aspirin của Will-hay nằm ở trong túi áo anh-lại đi lạc vào ngăn kéo của cái bàn ở tận phòng khách được.
    Hanibal đã lấy aspirin của Will và giấu trong phòng gã. Chỉ còn 4 viên trong lọ. "Cậu bị đau đầu à? Tôi có thứ này đây."
    "Phải, thế tốt quá, cảm ơn anh. Đầu tôi đau chết đi được."
    Hannibal lấy hai viên Bernadryls, hai viên màu trắng không rõ là gì ra khỏi vỏ. Will nuốt khan, thở dài và ngồi xuống bên cạnh Hannibal trên ghế. "Anh không phiền nếu tôi xem TV chứ?"
    "Không tí nào."
    Mấy chương trình thực tế về mấy bà cô trang điểm đậm buôn chuyện vớ vẩn; chương trình thực tế về những người tin là họ vừa sống sót qua một thảm họa diệt vong; chương trình thực tế về những người nghèo của tầng lớp trung lưu da trắng; chương trình về phạm tội có một đội ngũ phân tích hành vi; một chương trình về phạm tội khác có một đội pháp y; một cái khác thì là một cặp đôi phá án kì lạ là hai phụ nữ. Hannibal không buồn nhìn lên. Gã đã biết trước là tiếng ồn sẽ làm gã bực mình và gã đã chuẩn bị trước toàn bộ để hoàn thành bức tranh. Nhưng Will cứ liên tục chuyển kênh nhah đến mức mà nó tạo thành những tín hiệu và âm thanh khó hiểu, giống hệt nhạc avant-garde post. Hannibal có cảm giác như một cơn bão đang nằm ẩn mình trong những đám mây.
    Hai mươi phút sau, Will ngáp và nói, "Tôi không thể mở nổi mắt nữa. Chắc tôi sẽ đi ngủ sớm vậy."
    "Cậu có cả ngày dài rồi," Hannibal nói mà vẫn không ngước lên nhìn. "Đầu cậu còn đau không?"
    "Còn nhưng không đến nỗi. Tôi nghĩ chắc là vẫn ngủ được."
    Hannibal nghe tiếng ti vi tắt và Will rời khỏi phòng. Cửa trước mở rồi đóng lại, với tiếng móng chân của lũ chó trên sàn nhà; dĩ nhiên Will sẽ không đi ngủ sớm mà chưa chắc chắn đã cho lũ chó đi vệ sinh trước. Hannibal mỉm cười với chính mình và đặt bức vẽ sang bên.

-----

    Hannibal giật mình tỉnh giấc. Gã để cửa khép hờ và lũ chó đang ngủ say, rên rỉ và cục cựa. Chester vào phòng và nhìn chằm chằm gã với đôi mắt to và van nài. Hannibal đẩy con chó sang bên và bước ra hành lang. Cửa phòng Will mở toang, giường lộn xộn nhưng trống rỗng. Gã đếm số chó; Winston không ở đó. Hannibal lấy một cây đèn pin, ánh đèn chiếu vào một trong mấy cái áo khoác của Will.
    Cửa sau đóng nhưng không khóa. Ngay khi Hannibal mở cửa, lũ chó chạy trước gã ra phía bãi cỏ. Buster dẫn đầu, mấy con còn lại thỉnh thoảng dừng và hít ngửi nền đất, ngoái mắt nhìn lại Hannibal. Hannibal bình tĩnh, ánh sáng vàng trắng của đèn pin nhảy nhót trước mắt gã. Bãi cỏ vừa được tưới và làm gan bàn chân gã ướt nhẹp.
    Họ thấy Will cách nhà khoảng 500 ft, trên sân của hàng xóm. Will vẫn đang đi, những ngón chân trần bấu trên nền cỏ. Miệng của anh trễ và hơi mở ra, mi mắt nhắm hờ. Winston gần ngay gót chân anh, dụi mũi vào cẳng chân Will liên tục. Will hụt hơi và mở mắt to hết cỡ. Anh lắc đầu, người run rẩy và dụi tay lên mắt. "Cái gì...đâu..."
   "Cậu đã mộng du," Hannibal lẩm bẩm. Gã choàng áo khoác lên vai Will. "Đi nào, để tôi dẫn cậu về nhà."
    Will kéo áo cho chặt hơn nhưng không xỏ tay qua tay áo. Anh vẫn mặc áo lót và quần boxer, hai chân đều sởn hết gai ốc. Áo anh ướt đẫm mồ hôi và ắt hẳn là rất lạnh và khó chịu. "Trời ạ," anh nói. Anh vẫn run rẩy. Người anh tỏa mùi mồ hôi chua và cơn sốt ngòn ngọt.
    Họ đi trong yên lặng, trong cái lạnh và rất lâu mới về đến nhà. Will để tay lên đầu Winston. Những con chó khác có vẻ nghĩ là đang được đi dạo, có lúc chúng chạy lên trước hoặc tụt lại phía sau như bình thường chúng hay làm. Will không huýt sáo bảo chúng quay lại nhưng cả bầy vẫn tập trung về nhà. Lũ chó để lại dấu chân đầy nước khắp nơi trong nhà nhưng Will không mắng chúng và Hannibal cũng vậy. Họ chùi chân lên thảm trước khi bước vào trong.
    "Ít nhất chân tôi không bị thương," Will thì thào. "Không như mấy lần trước."
    Hannibal lấy áo khoác của Will. "Cậu sẽ cảm thấy tốt hơn nếu được tắm nước nóng."
    Will gật đầu và lê bước vào phòng tắm. Hannibal để Will một mình và đi lên tầng. Lúc Will vào nhà bếp, anh có mùi của dầu gội, người vẫn ướt và có quầng thâm ở dưới mắt. Hannibal để sẵn một tách cà phê còn bốc hơi cho anh trên bàn. Will kéo một chiếc ghế ở bàn ăn và lấy cái tách. Anh khum tay quanh tách nhưng chưa uống ngay.
    "Khỉ thật," Will nói. "Tôi chỉ." Anh đưa tay lên tóc và cúi đầu. "Đó là một ngày tuyệt vời. Tôi thấy bình thường. Đó là một ngày bình thường."
    "Đừng tập trung vào cái đó nữa." Hannibal lấy bốn mẩu bánh mì vào máy nướng. "Hãy tập trung vào những gì cậu có thể làm ở đây và bậy giờ."
    Will không nói gì cả. Hannibal nghiêng người trên bàn và không làm Will áp lực thêm bằng ánh nhìn của gã. Khi bánh mì nảy lên và có màu vàng đều ở hai mặt, Hannibal phủ chúng với mật ong, rắc thêm quế và đường; không khí đượm mùi ấm và dễ chịu. Gã ngồi cạnh Will và đẩy một đĩa cho bạn mình. Việc này có vẻ làm Will tỉnh hẳn, anh lấy một lát bánh và nhai nó, để lại một cơn mưa vụn bánh trên ghế. Anh uống một ngụm lớn cà phê mà giờ chắc chắn là đã lạnh ngắt.
    "Cậu muốn uống thêm cà phê không?" Hannibal hỏi.
    Will lắc đầu. "Cảm ơn vì món bánh mì nướng," anh nói.
    "Đường và một chút tinh bột sẽ làm dịu và an ủi tâm trí ít nhiều," Hannibal nói. "Mẹ tôi hay làm thế khi tôi còn nhỏ, khi tôi hay tỉnh giấc vì gặp ác mộng."
    "Thật khó tưởng tượng lúc anh còn nhỏ."
    "Cậu nghĩ tôi cứ thế lớn lên mà mặc nguyên suit ba mảnh và đi học Y à?" Hanniabl mỉm cười. Will cười lại, ngập ngừng. "Tất cả chúng ta đều đã từng là trẻ con mà."
    Ánh nhìn của Will tối và thu lại, anh ăn nốt miếng bánh mì mà không nói gì cả, liếm vụn bánh và đường dính trên môi. Hannibal biết anh đang nghĩ về Abigail và đúng là vậy khi Will nói, "Abigail cũng có những cơn ác mộng."
    "Dĩ nhiên là cô bé có rồi." Hannibal nhai và nuốt mẩu bánh cuối cùng. "Ai mà chẳng thế nếu trải qua những gì cô bé phải chịu." Gã đứng lên và đặt thêm một ấm nước nữa.
    "Anh sẽ dạy cả cô bé chứ?" Will nói. "Thay đổi cái kết cho cơn ác mộng."
    "Nếu cô bé hỏi," Hannibal nói. "Cô bé chưa nói với tôi về nội dung của giấc mơ. Cô bé có nói với cậu không?"
    "Không," Will nói. "Nhưng tôi, tôi biết." Anh ngoảnh đi. Tách cà phê và đĩa bánh mì đều đã sạch trơn; không có gì để làm, những ngón tay anh co và duỗi ra.
    Hannibal rửa sạch đĩa, bỏ đi những vụn bánh nâu đen và đặt chúng vào máy rửa bát. "Cậu tin là những giấc mơ của cô bé cũng giống như của cậu."
    "Tôi biết thế," Will nói gần như thì thầm.
    Khi Hannibal quay lại, Will đang chống cằm nhìn ra cửa sổ. Trông anh rất giống bức vẽ một anh hùng La Mã với những lọn tóc xoăn đen, bóng đổ phía dưới môi anh. "Cậu hình dung gì về tương lai của Abigail?" Hannibal hỏi.
    "Trời ạ, tôi không biết." Will quay lại nhìn cái bàn. "Điều gì đó bình thường, tôi mong thế. Đại học. Bạn bè. Bạn trai. Bỏ lại mọi thứ sau lưng."
    Hannibal dựa người vào bàn, cạnh cái ấm đang sôi lục bục. "Anh đang áp ước vọng của anh lên cô bé."
    Will lắc đầu. "Tôi nghĩ là mình đã từ bỏ việc làm người bình thường rồi." Anh cào móng tay lên mặt bàn. "Anh biết không, đôi khi tôi chỉ muốn một cuộc sống bình thường, có vợ con và một hàng rào bao quanh nhà... vài con chó, tôi nghĩ thế." Anh nhìn xuống. "Và rồi tôi tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi ướt qua tấm ga và đi qua lũ chó để vào nhà tắm, rồi tôi nhìn quanh nhà và nhận ra, khỉ thật, mình là đồ bỏ đi, ai muốn tất cả những thứ này cơ chứ? Bình thường sẽ không bao giờ dành cho tôi." Anh thở dài và nhấc tách phê lên, ngưng một lúc khi nhận ra tách trống rỗng.
    "Tôi sẽ phải hỏi định nghĩa "bình thường" của cậu là gì." Hannibal lấy hết cà phê ra và đổ đầy thêm vào máy pha. "Bình thường là một sự hình dung, giống như tiền tệ, ý niệm về nam tính và nữ tính, định nghĩa gia đình lí tưởng của chúng ta và nó khác biệt ở mỗi nền văn hóa và ở mỗi người. Điều bình thường ở Bulgaria sẽ không bình thường ở đây và bình thường ở đây lại khác ở Chile." Gã đổ thêm nước nóng vào máy pha. "Và cái gì bình thường với cậu có thể không bình thường với tôi. Tôi muốn cậu tập trung vào cái cậu cho là bình thường và tiếp tục làm từ đó."
    "Nhưng tôi không muốn nó là bình thường với tôi," Will gằn giọng với tách cà phê trống. "Tôi chỉ muốn là một người không gặp ác mộng, có thể nhìn thẳng vào mắt người ta, có một mối quan hệ...thực sự."
    "Cậu có những mối quan hệ rồi." Hannibal cắt một ít táo mua ở chợ nông sản. "Cậu có quan hệ với tôi, với Alana Bloom, với Jack Crawford, với đồng nghiệp ở BAU. Trừ phi cậu chỉ nói về mối quan hệ lãng mạn," gã thêm vào.
    "Thế sẽ tốt, phải."
    Hannibal bỏ táo vào chảo trên lò, phết mật ong, ít quế và nhục đậu khấu. Một mùi ngọt đẫm gia vị tỏa ra, gợi lại hương vị bánh táo và mùa thu. Ngoài khóe mắt gã, Hannibal thấy dáng vẻ của Will đã mềm đi. Vai anh vẫn còn gồ lên và vẫn bị ám ảnh bởi bóng tối đằng sau mắt anh nhưng quanh miệng và măt, sự căng thẳng đã giảm đi nhiều.
    "Anh làm món gì đó?" Will hỏi.
    "Chỉ là làm ít táo phủ ngũ cốc và sữa chua. Tôi nghĩ ta sẽ ăn bữa sáng ngoài ban công. Mặt trời sẽ mọc sớm thôi."
    Will nhìn ra những vì sao đang tắt dần. "Ta vừa ăn bánh mì nướng mà."
    "Bánh mì nướng là dành cho buổi đêm vừa rồi. Đây là cho bữa sáng. Cậu lấy cà phê nhé?"
    Will lấy cà phê và đổ nó ra tách. "Thế ra đây là bình thường với anh hả? Tìm thấy anh bạn bị mộng du, pha cà phê và làm bánh mì nướng giữa đêm rồi cùng nhau ngắm mặt trời mọc?"
    "Không điển hình lắm, không." Hannibal trở vào để khuấy mật ong táo. "Nhưng nếu có cơ hội lại, tôi sẽ không từ chối. Tôi thích ở với cậu," lúc này gã nhìn thẳng vào mắt Will, anh nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, "lúc cậu là chính mình, không phải là Will Graham này, người không bao giờ gặp ác mộng hay nhìn thẳng vào mắt người ta. Anh ta nghe có vẻ nhàm chán, thật đấy."
    Will bật ra một tiếng cười lớn. "Nhàm chán? Thật á?"
    "Chẳng có gì đặc biệt ở người như thế cả." Hannibal tắt nhiệt độ.Gã cho sữa chua ra khỏi tủ lạnh và lấy ra hai phần bằng nhau vào hai bát nhỏ, phủ lên ngũ cốc và đặt lên đó mứt táo vẫn còn ấm. "Anh ta không bao giờ khiến tôi để mắt được. Nhưng cậu thật khác thường và tôi rấ vui và lấy làm vinh dự có đặc quyền được làm bạn cậu."
    Họ lấy bát và cà phê ra ngoài ban công, nơi họ ngồi và ngắm sao biến mất và chân trời chuyển màu xanh nhạt và hồng. Những lưỡi lửa vệt ngang trên trời và tô màu đại dương thành màu máu và hồng ngọc, từng chút một mặt trời nhô lên khỏi nước. Will vét cạnh bát bằng thìa và đặt nó lên cái bàn nhỏ nằm giữa họ. Anh ôm tách cà phê bằng cả hai bàn tay.
    "Cảm ơn anh," anh nói. "Anh biết đấy, tôi còn chẳng biết tại sao anh lại coi tôi như bạn. Và mấy ngày vừa qua, cứ như không phải là thực vậy. Ngôi nhà, lũ chó, câu cá. Dù sao, tôi rất biết ơn. Rằng anh nghĩ ta là bạn bè." Anh giấu mặt trong cốc cà phê.
    Hannibal không nhìn lại Will. Gã nhìn vào mặt nước đỏ tươi, mặt trời rọi sáng lên thế giới thêm một ngày nữa. "Chẳng phải sao?"
    Will hít một hơi sâu. "Phải. Phải, tôi cho là thế."
    Hannibal nhấp cà phê. Bầu trời biến thành màu xanh dương. Mọi thứ đều tươi sáng, mới mẻ và tuyệt đẹp.

Note: giờ thì người đẹp đã chịu cười thật rồi, lại nhớ cảnh ăn sáng này

Mừng cho anh nhà được vào friendzone của crush, giá mà tán chậm chậm thế này thì có phải Will đã tự đổ rồi, việc gì phải *đâm thọt* nhau như trong phim thì Will mới hiểu hả anh?
Btw, khẩu vị anh nhà vẫn thật hardcore, thịt bò thì tái và cá thì ăn sống luôn.
Món hush puppies mà hai anh ăn đây, bột bắp vo tròn rồi chiên lên.

cá phi lê rán

kèm bắp cải trộn



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét