Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (chương 8)

Thứ bảy
    Hannibal thở dài khi thấy những gì bên trong tủ lạnh sáng hôm sau: một ít nhánh cần tây, cà chua và hành còn thừa từ burger pho mát tối qua. Ít nhất họ đã dùng hết sạch "pho mát Mĩ". Gã đã dùng để làm nốt trứng bác và nướng nhân bánh hamburger trong khi Will làm cà phê và vứt đi những gì không ăn được nữa.
    Will cười khi thấy bánh mì nướng trên đĩa của họ, với bơ và thịt hun khói ở bên cạnh. "Giống mấy thứ mà cha tôi sẽ làm quá," anh giải thích và Hannibal không chắc là mình thấy bị xúc phạm hay không nữa. Will ăn bữa sáng kì cục mà chẳng phàn nàn mà lại còn đầy hứng thú và Hannibal thắc mắc một chút, rằng tại sao gã lại phải khó chịu chứ.
    Rồi sau đó là dọn đồ. Sau sáu ngày, những mảnh vụn cuộc sống của họ đã yên vị và nằm lung tung khắp ngõ ngách của căn nhà: chìa khóa trong bếp, giày ở cửa sau, sách chất đống ở kệ sau toilet. Lũ chó nhìn hai người làm việc với vẻ quan tâm và tai dựng lên, nhiều lúc Hannibal hoặc Will quay qua và suýt nữa giẫm lên một bàn chân hay đâm sầm vào một núi lông xù.
    "Này," Will nói, "anh có muốn viết nhạc tiếp? Trên piano?
    "Không," Hannibal nói vọng ra từ nhà bếp, nơi gã đang viết ghi chú những thứ cần thay trong nhà kho.
    "Anh chắc chứ? Anh không muốn hoàn thành nó à?"
    "Hoàn thành rồi nhưng đấy là cho piano. Tôi chỉ có harpsichord ở nhà và ở văn phòng thôi."
    Sự im lặng biểu lộ rõ vẻ mặt nghi ngờ của Will dù Hannibal không thể thấy mặt anh. "Được rồi."
    Hannibal mỉm cười. "Tôi có trí nhớ rất tốt; nếu tôi muốn chơi lại trên harpsichord thì sẽ được thôi. Cậu biết là vẫn còn nhiều cá trong thùng đông này; tôi nghĩ nó có thể giữ được cá nếu cho thêm nước đá. Cậu có chắc là không muốn mang về không?"
    "Không," Will nói. "Cứ để nó cho khách của anh. Chắc họ sẽ thích đấy."
    Hannibal có cảm giác, nếu gã bước vào mỗi căn phòng, sắp đặt mọi thứ chính xác như trước kia, thì sẽ như thể gã đang ở rạp hát và diễn một vở kịch nào đó vậy. Giờ thì màn đã cuộn xuống và ánh sáng được bật lên, gã bị kéo ra ngoài thế giới tạm thời ngoài kia và phải đi lên xe về nhà. Gã tắt đèn trong phòng làm việc sau khi dọn đống tranh vẽ rồi phòng khác, phòng ăn và cuối cùng là nhà bếp. Gã đi xuống nhà và kiểm tra phòng ngủ, rồi phòng tắm. Người quản gia sẽ đến và kiểm tra lại lần nữa sau khi họ rời đi và sẽ gửi mail cho họ nếu còn gì bị bỏ sót nhưng Hannibal muốn chắc chắn.
    Will đang ở ngoài, chất đồ lên xe. Lũ chó nhảy nhót quanh chân anh, vẫy đuôi và le lưỡi. Will hơi nhăn nhó. "Bọn mày không biết là mình không đi công viên mà," anh nói. "Mình sẽ phải đi xe tận sáu giờ đồng hồ. Rồi bọn mày sẽ không thích đâu."
    Lũ chó chỉ nghe mỗi từ "công viên". Sự vui mừng của chúng lại càng nồng nhiệt, đuôi vẫy càng mạnh hơn.
    Khi lũ chó đã yên vị trong xe và nằm xuống, Hannibal ngồi vào ghế hành khách và Will ngồi lái xe. Will chưa bật động cơ ngay; anh ngồi dịch ra trước và nhìn ngôi nhà. "Kì quá," anh nói. "Ngày mà ta tới đây, tôi nghĩ căn nhà giả tạo phát khiếp lên được. Nhưng sau này thì tôi lại quen dần, chắc vậy."
    "Não của con người cực kì giỏi trong việc bình thường hóa các trải nghiệm," Hannibal nói.
    Will khịt mũi. "Cái đó thì anh khỏi phải nói." Anh khởi động xe và lái ra đường. Họ dừng ở một cửa hàng Hamptons để mua sandwich rồi lại đi vào cao tốc hướng về Baltimore.
    Lái xe sẽ mất năm giờ rưỡi hoặc sáu giờ nếu không có lũ chó. Nếu có lũ chó thì sẽ là tám vì Will sẽ khăng khăng đòi dừng liên tục để cho chúng đi bộ hoặc uống nước. Hannibal không phiền; gã không còn trẻ như trước nữa và ngồi lâu một chỗ cũng không tốt cho gã. Gã cũng mừng vì lúc lũ chó đi ra ngoài thì gã cũng được duỗi chân ra.
    Có một lúc dừng, khi đang ngồi ở ngoài Wendy's và ăn sandwich trong khi lũ chó lăn lộn trên cỏ thì Will nói, "Tôi thấy cứ kì cục thế nào ấy. Đi nghỉ với bác sĩ trị liệu của mình."
    "Tôi là bác sĩ trị liệu của cậu?" Hannibal lấy một mẩu thịt bò hun khói ra cho Buffy, nó ăn ngấu nghiến và liếm mép chờ được ăn nữa. Harvard và Chester chạy như bay đến để xem.
    Will đã ăn xong sandwich và bỏ lại giấy bọc trên cỏ cho lũ chó hít ngửi. Anh duỗi chân ra phía trước và chống hai tay ngả người ra sau. "Không. Không hẳn. Ta đã qua giai đoạn đó rồi, đúng không?"
    "Tôi tin là vậy, đã lâu về trước rồi." Hannibal vứt phần còn lại của miếng sandwich trên cỏ cho lũ chó tranh giành. Gã liếc nhìn Will và thấy người kia mìm cười rồi đáp lại với một nụ cười vô thức của chính gã. Điều đó khiến dạ dày gã nhộn nhạo. "Tôi sẽ nói rằng ta là bạn bè."
    "Bạn bè," Will thì thầm. Anh ngước nhìn lên trời. Nụ cười vẫn chưa rời khỏi khuôn mặt. "Tôi không nghĩ là mình lại có bạn cho tôi mượn căn nhà nghỉ hẳn một tuần."
    "Giờ thì cậu có rồi đấy." Buffy đặt chân lên chân Hanibal để ngửi tay gã. Hannibal nhẹ nhàng đẩy nó ra.
    "Tôi cho là vậy." Will nhìn Hannibal. "Cảm ơn anh."
    "Cậu cứ tự nhiên," Hannibal đáp lại.

-----

    Trời đã tối khi họ đến Baltimore, với Hannibal cầm lái. Gã nhận ra ánh đèn đường, những cửa hàng đã đóng cửa tối om, nhà hàng xóm của gã, như thể gã chưa từng nhìn thấy chúng trước đó vậy. Gã thấy như gã đi xa bảy năm chứ không phải là bảy ngày và ngôi nhà đã đổi màu trong suốt lúc đó, có cảnh quan mới, cây cối mọc thêm. Hannibal lái vào phía trước nhà gã và đỗ xe trong công viên nhưng chưa tắt động cơ.
    Will ra khỏi chỗ ngồi và duỗi người mà thở dài và vặn lưng. "Cho lũ cho ra ngoài ở đây một chút được chứ?"
    "Dĩ nhiên," Hannibal nói. Gã đi ra và để cửa mở. Đèn pha chiếu ánh sáng vàng lên đá cuội trên đường. Will mở cửa xe và lũ chó ùa ra ngoài, chạy vòng quanh hít ngửi và vẫy đuôi.
    "Cậu muốn vào trong ăn bữa tối không?" Hannibal hỏi. Gã không chắc là gã có gì trong bếp nữa; thứ gì còn lại trong tủ lạnh bây giờ chắc chắn đã hỏng hết rồi.
    Will nhìn lên gã, giật mình, rồi lại nhìn lũ chó. Anh mím môi. "Không," anh nói. "Tôi có lẽ nên về thì hơn, còn cho lũ chó ăn. Với cả tôi tưởng anh còn muốn sắp xếp đồ nữa." Anh chuyển sức nặng cơ thể từ chân này sang chân kia. "Dù sao thì cũng cảm ơn anh."
    "Dĩ nhiên rồi," Hannibal nói, lặng lẽ.
    "Và cảm ơn vì tất cả những thứ khác nữa," Will nói. "Thật lòng đấy. Rất là tuyệt."
    Hannibal gật đầu.
    Will rời đi. Hannibal nhìn anh đi ở bậc cửa trước hiên nhà, cho tới khi đèn hậu xe chỉ còn là chấm đỏ ở xa, rẽ vào một góc.
    Căn nhà lạnh lẽo. Hannibal bật máy sưởi và đi qua từng phòng một, bật đèn lên. Trang trí trong mỗi phòng đều cầu kì, mọi thứ đều ở nguyên đó, được treo hoặc xếp hoặc đặt hoàn hảo,  tất cả đều theo khẩu vị của gã và chỉ mình gã, từ cây đèn chùm gạc nai tới những bài báo y khoa cũ trên tường, đầu con linh dương trên lò sưởi. Gã kiểm tra tin nhắn trên điện thoại nhà và điện thoại văn phòng: một tin nhắn của Alana, báo rằng Abigail đang tiến triển tốt; một tin nhắn của một bệnh nhân, người quên mất rằng Hannibal đang đi nghỉ và chẳng có gì gấp, cô ấy sẽ gọi lại sau; một tin nhắn của một đồng nghệp hỏi xem có chuyển bệnh nhân sang cho gã được không; vài cuộc gọi lỡ, có lẽ của nhân viên tiếp thị hoặc mấy người gây quỹ. Gã tắt đèn mỗi phòng khi rời đi tới khi gã vào bếp. Một túi rau chân vịt bị bỏ quên héo quắt trong hộp nhựa. Hannibal vứt nó vào thùng rác. Gã sẽ cần phải đi mua đồ thực phầm ngay ngày mai.
    Cuối cùng, chẳng còn gì làm, gã đi lên tầng. Gã đổ hết va li vào tủ sấy và rũ quần áo bị dính đầy lông chó và mùi của một chuyến đi xe dài. Gã tắm nước nóng thật lâu trong phòng tắm cẩm thạch rộng rãi của mình và cứ thế để trần đi lên giường. Gã đã thay ga trước khi đi nên giờ chúng hoàn toàn sạch sẽ, cảm giác nằm trên ga sạch thật không gì sánh bằng.
    Xung quanh yên lặng. Hannibal không thể nghe thấy tiếng biển.
    Gã tự hỏi liệu Will đã về nhà chưa.
--The end--
Note: hết phần một.Vẫn còn phần hai nha.
Đó, đi với người ta bảy ngày mà tưởng được lên thiên đường bảy năm.

1 nhận xét:

  1. truyện hay wa! mình thik cp Hannigram lắm, thanks bạn <3 <3

    Trả lờiXóa