Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (chương 7)

Thứ sáu
    Hannibal thức giấc cảm thấy yên bình và dễ chịu. Giống như buổi sáng hôm trước, gã nằm trên giường mà đan hai tay trên ngực.
    Hôm nay là ngày cuối cùng trong kì nghỉ của họ. Họ đã định lái xe về vào tối thứ bảy để cả hai người có thêm một ngày để bắt kịp trước khi đi làm lại vào thứ hai. Lúc đó, Hannibal đã ngờ là Will sẽ muốn dành cả một ngày yên tĩnh một mình trong nhà để lấy lại cảm giác từ kì nghỉ phải đi cùng một người khác. Hannibal thấy đồng cảm với điều đó nên gã không định tranh cãi với anh. 
    Gã phải nấu được càng nhiều đồ càng tốt. Hannibal ghét lãng phí thức ăn.
    Will đang ở tầng trên, đun nước pha cà phê, tóc tai vẫn rối tung. Anh chưa cạo râu từ hồi đi nghỉ và râu đã khá là rậm rạp, vậy nên trông anh giống hệt một người miền Nam hơn bao giờ hết, lại còn đi chân trần và lũ chó xung quanh. Anh lấy trứng bày ra trên bàn và có một con cá trên thớt. "Chào anh," Will lẩm bẩm.
    "Cậu định làm gì không?" Hannibal mở hộp và thấy còn lại 6 quả trứng.
    "Không hẳn," Will nói. "Tôi nghĩ là ta nên dùng được càng nhiều đồ càng tốt để không phí thức ăn."
    "Hm." Hannibal chọn một con dao trên kệ và bắt đầu lọc phi lê con cá. "Cậu không phản đối khi dùng cá cho bữa sáng chứ?"
    "Đời nào." Will nhấn nút trên máy nghiền cà phê và trong vài phút, không thể nào nói gì được trong bếp. Hannibal làm xong cá và bỏ đầu vào thùng rác. Thật tệ là ở đây không có vườn, đầu cá làm phân bón thì quá tốt.
    "Tôi nghĩ chắc ta phải ăn cá cả ba bữa hôm nay," Hannibal nói.
    "Ta sẽ ăn burger pho mát bữa tối," Will nói. "Để khỏi đơn điệu. Cá để ngày mai."
    "Được thôi."
    Hannibal nhúng cá vào trứng và vụn Panko rồi rán qua. Gã làm trứng bác. Will gọt nốt chỗ hoa quả còn lại. Một bữa sáng có lẽ hơi kì dị nhưng ngon lành, nhiều protein và vitamin. Hannibal không thể phàn nàn được và Will dọn đĩa với niềm hứng khởi.
    "Cậu còn kế hoạch nào nữa cho hôm nay không?" Hannibal hỏi khi gã đặt dao và nĩa song song nhau trên đĩa. "Ngoài việc dọn tủ lạnh."
    "Không hẳn. Tôi nghĩ ta đã đủ mệt với mấy thứ này rồi, đi lướt sóng hoặc đi mấy cái tiki bar." Will ngả ra sau và cười toe toét khi thấy vẻ mặt Hannibal. "Nếu có thể, tôi sẽ đi câu cá thêm ngày nữa."
    "Sao lại không?"
    Will nghiêng đầu, trông rất giống một con chó của anh. "Thì tôi nghĩ thùng đông với nước đá..." Anh lắc đầu. "Tôi không muốn phải chở hết cá về tận Virginia với cả tôi không hẳn là mê câu cá quá. Đừng bắt những gì mà mình không định ăn, bố tôi lúc nào cũng nói vậy."
    "Tôi đồng ý với quan điểm đó." Hannibal đứng dậy và dọn đĩa của họ.
    "Thế nên chắc tôi loanh quanh ở đây thôi." Will xoa tay vào râu. "Đọc ít sách. Xem TV. Dẫn chó xuống bãi biển."
    "Hi vọng là tôi không làm phiền cậu." Hannibal rửa đĩa và xếp vào máy.
    "Không. Thật ra thì anh khá là yên lặng mà." Will gõ tay xuống bàn. "Tôi rất cảm kích."
    Hannibal mỉm cười. "Tôi luôn muốn sự hài hòa trong mọi mối quan hệ."
-----

    Sau bữa sáng, Will dẫn lũ chó xuống bãi biển và Hannibal ngừng đọc để gọi điện và vẽ. Khi Will trở về, tay anh bẩn và bị xước vì vứt mấy thanh củi, lũ chó thì hoàn toàn ướt đẫm, Hannibal lại đang sáng tác. Gã muốn hoàn thành bản nhạc ở đây nếu được; mới chỉ là một mẩu nhỏ lúc này mà gã lại không có piano ở nhà.
    "Đẹp quá," Will nói.
    "Cảm ơn cậu." Hannibal viết thêm vài nốt nữa trên giấy và chơi lại. "Tôi đã gọi cho mấy người hàng xóm của tôi ở đây."
    "Ồ?" Will gãi cằm Mal. Tai nó xẹp xuống sung sướng.
    "Phải. Cậu biết đấy, có người có cả bến tàu. Và thuyền nữa."
    Tay Will dừng lại. Anh không nhìn lên Hannibal. "Không phải chứ."
    "Một người đồng ý cho chúng ta mượn thuyền đêm nay," Hannibal tiếp tục. "Anh ta hơi lo một chút nhưng tôi đã đảm bảo là cậu là một thủy thủ đầy kinh nghiệm."
    Will nuốt khan, những thớ cơ hằn bên dưới lớp da. Anh vẫn nhìn chăm chăm vào miệng của Mal dù tay anh vẫn tiếp tục xoa lông con chó. "Anh không phải làm thế."
    "Tôi ý thức được là vậy," Hannibal nói. "Là tôi muốn thế. Đây là kì nghỉ của cậu mà tôi không chắc là sẽ lại có cơ hội lần nữa. Ta nên tận hưởng những gì có thể."
    Gã chơi lại đoạn nhạc từ đầu. Will vẫn xoa đầu Mal.
    "Cảm ơn anh," Will nói, khi âm nhạc đã dừng.
    "Không có gì," Hannibal nói và bắt đầu chơi lại lần nữa.

-----

    Bữa trưa, Hannibal rim một con cá trong vang trắng và làm món canh với xương, ăn kèm với cà rốt thái mỏng và cơm. "Có lẽ là hợp với bữa tối hơn," Hannibal nói, "nhưng ta đã định ăn burger pho mát tối nay rồi."
    "Có lẽ anh nghĩ burger là đồ ăn trưa," Will nói với một miệng đầy thịt cá mềm và xốp.
    "Ta đang đi nghỉ," Hannibal nói, mở khăn trải ra trên đùi. "Không có luật lệ gì cả."
    Will ngừng nhai và nuốt miếng cá. "Tôi lúc nào cũng thắc mắc về mấy cái luật. Trứng cho bữa sáng, bánh mì kẹp cho bữa trưa... Tôi bao giờ cũng ăn xúc xích với bánh mì trắng vào bữa sáng và bánh mì kẹp trứng vào bữa tối."
    "Chúng thay đổi giữa những nền văn hóa." Hannibal gạt một ít cơm vào miếng cá trên nĩa. "Ở Nhật người ta hầu như chẳng bao giờ ăn sáng bằng trứng còn ở Ý người ta uống cà phê vào bữa tối. Thật ra thì đó không phải là luật; chỉ là mấy tục lệ thôi. Rất dễ bị lờ đi, trừ phi người ta thấy làm như vậy thì dễ dàng sắp xếp công việc hơn."
    Will nhìn sang bên. Hôm nay họ ăn trưa ở tầng dưới, lũ chó chạy lung tung trên cỏ và dưới bàn ăn. Buster và Mal cứ nhìn họ đầy hi vọng mà chẳng ích gì. Will nhìn qua chúng, dưới trảng cỏ nâu chỗ mấy con chó khác đang lăn lộn dưới ánh mặt trời nhàn nhạt. "Tôi chưa bao giờ giỏi việc đó."
    "Không phải là cậu không biết tục lệ," Hannibal nói, "chỉ là cậu chọn không tuân theo chúng."
    "Gì cơ, ý anh là nhìn trực tiếp vào mắt, bắt tay và tỏ ra lịch thiệp?" Will lắc đầu và chuyển chú ý về thức ăn của anh. "Nó quá khó khăn cho tôi."
    "Có lẽ vậy nhưng nó cũng hợp với cậu. Cậu khao khát sự cô độc và rất dễ trở thành kì cục." Hannibal ngả ra sau. Gã chúc đầu nĩa xuống. "Nếu họ coi cậu là không thân thiện thì họ cũng không làm phiền cậu. Cậu sẽ dễ dàng giữ được khoảng cách."
    Will nhìn Hannibal qua cặp kính. "Anh sẽ phải đi nghỉ tiếp sau kì này nếu cứ không ngừng làm việc như vậy."
    Hannibal mỉm cười. "Sự thực là, tôi ghen tị với cậu."
    Will bật ra một tiếng cười. "Ghen tị tôi?"
    "Được tự do, phải thế không? Trong việc khó giao tiếp." Hannibal cắt đôi một miếng cà rốt. "Cậu không cần phải sống cho đúng với kì vọng của người khác. Hoặc tốt hơn nữa là cậu chỉ cần sống dưới chuẩn mực đó."
    Những phút tiếp theo chỉ có tiếng lanh canh của con dao của Hannibal chạm vào đĩa. Winston ngáp. Buster rên rỉ. Will nhìn chằm chằm vào khoảng không, dao và nĩa buông trên đĩa của anh. Anh ăn trở lại, nhanh và nhiều như thể cần phải bắt kịp lại lúc vừa rồi. "Anh sai rồi; người ta thực có kì vọng lên tôi."
    "Jack." Will gật đầu và Hannibal nuốt miếng cá trước khi tiếp tục. "Anh ta nhìn thấy sự khó gần của anh là một thứ hữu dụng. Hẳn phải rất khó khăn để không bực tức anh ta, lúc anh ta kéo cậu ra khỏi cuộc sống cô độc yên bình vào một thế giới của những tên sát nhân lúc nào cũng gõ cửa trí óc của cậu."
    Will ngả người ra sau và dụi mũi, làm lệch đôi kính. Anh chỉnh lại kính trước khi nói. " Thì khi anh nói vậy... nhưng tôi không bực anh ấy. Anh ấy chỉ làm việc của mình. Và tôi, tôi muốn anh ấy làm việc của anh ấy. Tôi không muốn người ta chết, không muốn có thêm người nữa."
    Hannibal đặt chéo dao và nĩa trên đĩa đã sạch trơn. "Ít nhất anh ta không mong cậu phải giao thiệp khi làm việc."
    "Không," Will thở dài và cười nửa miệng. "Chỉ là xã giao. Tôi xoay sở được ngay cả khi không phải lúc nào tôi cũng thích thế. " Anh liếc nhìn Hannibal rồi lại quay đi. "Tôi cho là anh biết cảm giác đó.
    "Ồ, tôi biết chứ,' Hannibal nói. "Ta đều biết."
-----

    "Anh sẽ đi cùng, phải không?"
    Hannibal ngước lên khỏi bức vẽ. Hôm nay đó là cảnh nhìn từ ban công tầng trên, nhìn ra phía đông nam; bãi cỏ xén, ghế gỗ tếch, biển. Gã vẽ Will ngồi trên ghế ở phía dưới, đôi chân trần duỗi dài ra trước, một con chó nằm bên cạnh anh. Có lẽ là Winston; Hannibal chưa vẽ chi tiết. Trong bức vẽ là mùa hè, mặt trời rọi sáng, bãi cỏ lấp lánh và xanh tươi.
    "Đi thuyền ấy," Will nói rõ.
    Hannibal đặt bức vẽ sang bên. "Tôi dám không mong vậy," gã nói một cách cẩn thận. "Tôi tưởng cậu muốn ở một mình."
    Will hít một hơi sâu rồi thở ra. Anh nhìn vào sàn gỗ bên dưới Hannibal, gập ngón tay ở bàn tay phải và nói, "Nếu anh không muốn đi thì cũng không sao; đúng là có tối và có thể lạnh nữa mà tôi cũng không nghĩ mình sẽ là một bạn đồng hành tốt nữa. Nhưng mà anh đã mượn thuyền cho tôi, nếu anh muốn đi thì tôi cũng sẽ không chối đâu."
    Hannibal ấn tay xuống chiếc ghế trước mặt gã và nhìn Will. Cánh tay Will buông lỏng và căng thẳng ở bên mình; anh vẫn không nhìn Hannibal; trông giống như thể anh đang gồng mình chống lại điều gì đó. Cuối cùng, Hannibal nói, "Nếu cậu muốn tôi ở đó thì tôi rất lấy làm vinh dự."
    Will không đáp lại lời nào hay thậm chí là nhìn vào mắt nhưng sự căng thẳng đã biến mất khỏi đôi vai. Anh gật đầu và rời phòng.
    Họ chuẩn bị burger pho mát vào chiều hôm đó để khi trở về sau buổi dạo chơi thì chỉ việc bỏ burger vào nướng. Will tẩm và làm chả, đặt vào một cái đĩa để vào tủ lạnh, trong khi Hannibal ngắt hai lá rau diếp héo bỏ đi và thái cà chua, hành tây. Hannibal cũng lấy ra sữa chua và hoa quả còn lại để làm đồ ăn vặt, phòng khi họ thấy đói bụng khi đang trên thuyền và nhiều trà nóng nữa. Will mang theo một chai whiskey.
    Ngay trước khi mặt trời lặn, họ đi bộ lên đường đến nhà của Arnold and Emily Stoper. Thỉnh thoảng họ cho thuê một nửa căn nhà nghỉ, cùng với thuyền dù cho với bác sĩ Lecter thì họ sẵn sàng cho mượn miễn phí; bởi vì họ đã là hàng xóm lâu năm và đã từng là khách của gã trên bàn ăn tối nhiều năm về trước, trước khi họ về nghỉ hưu ở Hamptons. Họ là kiểu người cũ và giờ Emily là một nhà nhân đạo và hoạt động vì môi trường trongk hi Arnold tài trợ và sản xuất phim tài liệu tự nhiên. Will nhìn hơi bị quá sức và ngượng ngùng vì những thông tin này và biểu hiệnc ủa anh, khi họ đi lấy thuyền, như thể anh đang bị săn đuổi vậy.
    Hannibal biết rất ít về thuyền. Gã cho là Stopers sẽ có thuyền tốt và theo âm thanh ngạc nhiên và vui sướng của Will thì gã không hề sai. Will xem xét con thuyền như một kị binh xem xét một con chiến mã mới, với tất cả sự thận trọng sinh ra từ lòng ngưỡng mộ.
    Arnold Stoper chỉ cho anh xem động cơ, điều khiển, máy thu thanh; Will ậm ừ tỏ vẻ đã hiểu và hỏi vài câu mà Hannibal không nghe rõ. Gã ngắm cách mà Will nhìn vào mắt người đối diện và đứng thẳng. Gã nghe cái cách mà Will không lắp bắp và cái cách mà Will kết thúc công với "thưa ngài."
    Trời đổ chạng vạng khi họ rời bến tàu, dò theo đường ra khỏi bờ và rồi theo hướng đông bắc tới ngọn hải đăng. Họ có thể thấy rõ nó, cao, màu trắng và nâu, đứng sừng sững trên bờ biển như một chiếc răng nanh đơn độc. Ngọn đèn vẫn nhấp nháy, đủ sáng để khiến người ta đau mắt nếu nhìn trực tiếp. Will để động cơ chạy chậm và ngồi ngả ra sau, một chân co và chân kia duỗi ra trước mặt, hai cánh tay trải dài trên ghế để một cánh tay luồn ra phía sau vai của Hannibal. Anh nghiêng đầu ra sau và ngăm nhìn bầu trời.
    Hannibal mở bình giữ nhiệt. Gã đổ trà ra nắp và đưa cho Will. Will lắc đầu và mở nắp chai rượu ra. Anh đưa chai cho Hannibal và gã nhận lấy. Will bật cười khi Hannibal uống một ngụm đầy whisky, ho và đưa trả lại cho anh.
    "Thật khó tin đây là đêm cuối cùng của chúng ta ở đây," Will nói.
    "Đúng thế." Hannibal nhấp một ngụm trà. Whisky ấm áp trong dạ dày gã.
    Will thở dài. "Tôi không muốn quay về," anh thừa nhận.
    Hannibal đặt cái nắp vào lòng bàn tay. "Cậu thấy hạnh phúc ở đây."
    "Tôi không biết từ hạnh phúc có đúng không," Will nói. "Tôi không có nhiều kinh nghiệm về vụ đó." Anh liếc về phía ngọn hải đăng. "Nhưng... thực lòng, có lẽ. Ở đây dễ chịu. Chỉ là có thể làm những điều tôi muốn, có lũ chó ở đây với tôi, để chúng chạy xung quanh đây.  Tôi thấy như đang mơ vậy."
    "Dạo này cậu ngủ thế nào?"
    Will xoa lòng bàn tay vào quần. "Thực ra là tốt hơn. Vẫn gặp ác mộng nhưng tôi nghĩ là không... không còn tệ lắm. Ngay cả mấy cơn đau đầu cũng đỡ hơn, có lẽ."
    "Tốt." Hannibal đã đưa cho Will Tylenol PM mấy tối qua sau khi anh hết aspirin. "Có khi nếu ta kéo dài kì nghỉ này thêm một hay hai tuần nữa, chắc cậu sẽ khỏi hẳn."
    Will phát ra một tràng cười."Phải... có thể đấy."
    "Sao lại không chứ?"
    "Anh biết tại sao mà."
    "Jack," Hannibal nói, cùng lúc với Will. "Cậu không phải làm theo những gì anh ta nói; cậu có thể bỏ."
    "Tôi có thể, nhưng mà." Will nuốt khan. "Tôi không biết sao mình không bỏ. Có cảm giác như đây là điều tôi phải làm, tôi nghĩ thế, ngay cả khi tối biết là tôi không cần phải làm."
    Màn đêm bao phủ lên người họ khi họ lắc lư trên ngọn sóng. Dòng nước đưa họ sang phía tây nhưng ngọn hải đăng vẫn sáng rõ dù cho mọi thứ đã tối đen. Ánh sáng lóe lên mỗi năm giây, đều đặn và bền bỉ. Có thể dễ dàng tin rằng ngay cả khi tận thế, ngọn hải đăng này vẫn cứ là người lính canh lặng lẽ đứng đó.
    "Tôi có cảm giác có lẽ ở một thế giới khác," Will nói, "thì tôi đã bỏ và chỉ chú tâm vào việc của Abigail. Hoặc ở một thế giới khác nữa, tôi sẽ không đồng ý tìm tên Shrike cho Jack và cha mẹ của Abigail vẫn sống mà họ sẽ tìm cách khác để bắt được Hobbs."
    Hannibal hướng về phía trước, cơ thể gã hướng về Will. "Hoặc trong thế giới đó, Abigail có thể đã chết. Trong thế giới này, cô bé vẫn sống và phải cảm ơn cậu vì điều đó."
    "Cảm ơn anh nhiều hơn mới đúng." Will dụi mu tay vào mũi. "Tôi không biết nữa. Chẳng quan trọng; đây là thế giới ta đang sống và cũng là thế giới nơi tôi bị mắc kẹt, Abigail cũng mắc kẹt và tất cả chúng ta trộn lẫn vào với nhau." Anh ngoảnh cổ và nhìn ra phía nước. "Nhưng tôi cho là mình ước rằng có một thế giới khác. Giống thế giới này, tôi nghĩ thế mà chỉ có Abigail ở đây thôi."
    "An toàn trên một con thuyền trên dòng nước," Hannibal thì thầm. "Tự do và đơn độc, với một tia sáng sẽ dẫn ta về nhà."
    Trời cực kì tối. Người ta chẳng thế nói được đâu là nơi trời và biển bắt đầu hay nhìn thấy bờ. Nhưng vẫn có ngọn hải đăng, nhấp nháy sáng rõ và đều đặn, báo cho họ hiểm nguy và dẫn họ vượt qua tất cả mọi sự.

Note: "người ta không bắt những gì mình không định ăn", chuẩn rồi anh Will.
Ắt hẳn đây là cảm giác của anh nhà khi thấy crush nói trúng ý mình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét