Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 4)

    Lồng ngực Will rát bỏng và anh cần không khí.
    Trước mắt anh mờ mịt và tối tăm nhưng anh có thể thấy ánh sáng phía trên và lớp bùn với phù sa đen sẫm dưới chân mình. Không có gì che chắn giữa anh và mặt nước, nơi mối hiểm nguy không tên đang ẩn giấu; anh có thể cảm nhận bóng đen của nó. Anh níu vào đám sỏi và rong ở dưới đáy bể để khỏi bị nổi lên trên bề mặt. Anh không biết cái gì đợi anh trên đó nhưng anh biết mình phải tránh nó. Anh không thể nín thở lâu hơn nữa; những bong bóng đang thoát ra khỏi miệng anh. Ngay khi anh mở miệng, nước ùa vào bên trong.
    Anh thoát ra khỏi giấc mơ mà thở dốc, mồ hôi ướt sũng trên người và trên ga giường đắt tiền của Hannibal. Trong căn nhà ở Montauk, Hannibal đã khăng khăng đòi thay ga khác. Ở đây thì không có nên Will lăn người sang bên giường còn khô và nhắm mắt lại. Anh cố tưởng tượng rằng anh đang trôi trên mặt nước, ánh mặt trời tỏa sáng từ trên cao giống như những lần anh đi bơi với mấy người anh họ ở Missouri vậy.
    Lần tiếp theo Will tỉnh lại, anh chậm rãi thoát ra khỏi một cơn ác mộng mà anh phải đi trong một khu rừng đầy tuyết, cố gắng tìm ra nơi máu nhỏ giọt xuống từ những nhánh cây trên đầu anh. Trời khi ấy đã tối và có trăng, Will cầm một khẩu súng trường trong tay. Những nhánh cây trụi là và chẳng có gì trồi lên trên ngoại trừ những nhánh cây con khác. Và máu vẫn nhỏ trên mặt Will vào trong tóc Will.
    Lần thứ hai là lúc gần sáng nên Will quyết định dậy luôn. Anh vẫn ngửi thấy mùi máu.
    Hannibal đi xuống nhà khi Will đang nhấn nút pha cà phê. "Chào cậu," Hannibal nói, nhận cái tách Will đưa cho gã qua bàn ăn. Gã luôn tỉnh táo và vui vẻ vào buổi sáng, điều đó khiến Will chỉ muốn hất thẳng cà phê vào mặt gã. "Tôi phải thừa nhận thôi, thật là tuyệt vời khi đi xuống nhà vào buổi sáng và thấy cà phê đã sẵn sàng rồi."
    "Người ta có máy pha cà phê hẹn giờ sẵn mà," Will nói, chỉ để cười cái cách mà Hannibal cứ hít mãi không khí đậm mùi cà phê. "Đừng có bắt đầu mấy cái chất lượng cao gì gì đó," anh nói. "Tôi thấy anh chỉ tự làm khó cho mình thôi."
    Hannibal mở miệng rồi ngậm lại. Vẻ mặt gã có vẻ đăm chiêu. "Có lẽ vậy. Tôi tin là ta sẽ trân trọng những gì ta phải vất vả mới có được hơn. Anh chàng câu cá bên trong cậu đánh giá cao điều đó," gã nói thêm.
    "Hẳn rồi," Will thừa nhận. "Nhưng chẳng lẽ anh không bao giờ ước là mình không phải vất vả đến thế? Rằng mọi thứ đáng ra có thể dễ dàng hơn?"
    Hannibal nhấp một ngụm cà phê khi dựa người vào bàn. "Tôi không chắc là tôi biết phải làm gì với những thứ như thế."
    Will cười thành tiếng nhỏ. "Thế là, giả dụ, một triệu đô la tự dưng rơi xuống đầu anh ngày mai..."
    "Có lẽ đó không phải ví dụ hay nhất," Hannibal nói với một cái nhìn đầy hàm ý xung quanh họ.
    "Okay, đã hiểu," Will nói; cả căn bếp có khi đáng giá hơn xe của Will ngay cả khi nó còn mới tinh. "Thế còn một tỉ đô la thì sao? Hay là một cây harpischord mới. Một bức tranh hiếm."
    "Tôi sẽ nghi ngờ may mắn bất ngờ của tôi," Hannibal nói. "Cậu có thế không?"
    Will nghiêng đầu ngẫm nghĩ. "Như cha tôi hay nói, chẳng có gì tốt..."
    "tự dưng lại đến," Hannibal nói nốt với nụ cười mơ hồ.

-----

    Sau bữa sáng, Will đi đến phòng mình để tắm và mặc quần áo thì thấy hai cuộc gọi lỡ từ Jack Crawford. Anh ngồi cạnh giường và gọi lại nhưng nó lại chuyển sang cuộc gọi thoại. Will thử gọi Beverly.
    Cô nhấc máy sau hồi chuông thứ ba, hét ầm lên vì xung quanh ồn ào. "A lô? Chờ chút!" Tiếng ồn mờ đi. Radio; cô ấy đang ở trong xe. "Will? Jack cố gọi cậu sớm nay."
    "Tôi biết. Chuyện gì thế?"
    "Bọn tôi thấy Mark Ikuhara rồi. Jack muốn cậu gặp bọn tôi ở Quantico để phân tích, xem cậu có tìm được gì từ thi thể không."
    Will ngồi dậy và lấy áo sơ mi từ tủ. "Tôi nghi ngờ lắm, nếu nó cũng giống cái trước. Không tìm được gì nhiều trong một cái túi rác đen và một xác chết bị cắt đâu."
    "Rồi, thì đó là điều Jack muốn." Beverly nói với vẻ nghi ngờ trong giọng.
    Will thở dài. "Hẳn rồi. Tôi sẽ tính tiền thù lao tham vấn đấy. Sao lại không chứ nhỉ."
    Anh đi xuống nhà mà tóc vẫn ướt và thẻ FBI kẹp trên túi áo sơ mi. Hannibal vẫn mặc áo choàng và dép đi trong nhà ở trong bếp mặc dù giờ có vẻ gã đang đọc tin tức trên máy tính bảng. Gã nhướn mày khi thấy tấm thẻ. "Thế thì tôi sẽ dẫn lũ chó đi sáng nay chứ?"
    "Khỉ thật. Phải." Will luồn tay vào mái tóc ướt. "Tôi đang định dẫn bọn nó đi công viên..." Hannibal không có đủ chỗ trong xe, ấy là nếu gã muốn nhồi bảy con chó vào chiếc xe sang trọng của mình.
    "Có lẽ chúng ta nên xem xét việc thuê một người dẫn chó." Hannibal gợi ý.
    Will nghiêm mặt. Thật ngớ ngẩn khi phải trả tiền cho người ta làm những thứ mà anh có thể và nên tự làm. Nhưng anh phải thừa nhận là có lí- nhất là nếu Jack cứ cử anh đi xa mãi tận Minnesota và North Carolina để đọc mấy vết máu tung tóe và tiếng vọng lại của sự điên loạn.
    Và anh cũng để ý rằng Hannibal vừa nói "chúng ta". "Được rồi," Will nói miễn cưỡng. "Tôi sẽ gọi điện thử khi nào về."
    "Tôi sẽ hỏi Gerald và Robert xem sao," Hannibal nói.
    "Nghe hay đấy," Will nói. "Vậy gặp anh sau nhé."
    Will ngồi vào xe và lái hai mươi dặm mà cố tìm xem chỗ nào là kì cục, cuộc trò chuyện khiến anh thấy có cảm giác nặng nề. Câu trả lời đến khi anh đang đợi đèn đỏ: như vậy dễ dàng quá. Và anh không biết phải làm gì với những thứ đến quá dễ dàng.

-----

    "Cái này cũng như mấy cái kia," Bervely nói. "Bị cắt bằng rìu, nhồi vào một cái túi rác đen. Chỉ có nền đất là rất cứng- có cả băng phủ phía trên- hoặc là hắn không đào được hoặc hắn lo lại bị tìm ra lần nữa, tại vì hắn đã nhét đá vào túi và thả xuống sông Patapsco.
    "Hắn ngày càng giỏi hơn," Zeller nói. Anh chỉ vào đầu đáng ra là đùi, xương bị lộ ra bên dưới lớp thịt phù lên vì ngâm nước. Có thứ gì đó đã khiến cái túi bị thủng- có lẽ là mấy hòn đá và một cái chân nổi lên trên mặt nước, khiến người thợ lặn phải tìm mãi. "Không có dấu vết lưỡng lự, không có lần thử thứ hai. Hắn cắt thẳng một mạch. Anh không thấy ở Marlowe đâu, Marlowe có nhiều mảnh xương vỡ và có những chỗ hắn phải cắt lại đến hai lần. Hắn đang học hỏi và hắn càng tự tin hơn."
    "Người này chết thế nào?" Jack hỏi.
    "Khó nói tại vì phân hủy nhiều rồi," Beverly nói, "nhưng tôi cho là mất máu như những người khác."
    "Có vết cắt da, ờ, chỉ còn ngần đấy da thôi," Price nói.
    Jack nhìn Will. "Cậu có gì không?"
    Will lắc đầu. "Cũng y như trước. Hắn khỏe mạnh về thể chất- hắn có thể chế ngự đàn ông trưởng thành mà một người còn là vận động viên chuyên nghiệp. Có nghĩa là, có thể chứ chưa chắc chắn, hắn còn trẻ, có lẽ 20 đến 30 gì đó. Hắn thông minh, hắn thích bạo hành và như Zeller nói, hắn ngày càng tự tin hơn. Hắn sẽ không dừng tay sớm đâu; hắn chỉ đang dạo quanh thôi."
    "Cậu có biết hắn chọn họ như thế nào không?"
    Will lắc đầu. "Anh biết profile nạn nhân cũng như tôi mà."
    Jack gật đầu. "Tôi sẽ đi lấy vài người đến chỗ Johnson, thông báo rồi hỏi xem anh ta có biết điều gì thêm không. Tôi muốn cậu đến đó."
    Đó không phải là yêu cầu. Will thở mạnh qua mũi và nghiêng đầu. "Tôi sẽ gọi Hannibal và bảo anh ấy là không về kịp ăn trưa vậy."

-----

    Nhà của Greg Johnson cũng nhỏ như nhà Will ở Wolf Trap nhưng anh ta đã làm mới nó từng inch một: một căn bếp đúng chuẩn có khi đến Hannibal cũng phải khen; một bồn tắm và vòi hoa sen; sàn phủ gỗ cứng, tường ốp đá. Một con mèo xiêm đang ngồi trên chiếc ghế sofa cầu kì khi họ đi vào nhưng có vẻ nó đã lánh đi khi họ bước vào ngồi, cái ghế theo kiểu Ý hiện đại.
    Johnson ngồi ghế bành, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Có lẽ là tệ hơn nữa khi anh còn chẳng khóc thành tiếng. Jack ngồi bên cạnh trong khi những người khác thì đứng xung quanh, vẻ mặt vừa khó chịu vừa đồng cảm. Will đứng bên lò sưởi, Jack và Johnsson phải quay đầu mới nhìn rõ được anh.
    "Cảm ơn vì đã đến tận nơi thông báo cho tôi," cuối cùng Johnson nói, giữa những cơn nấc.
    "Đó là việc tối thiểu chúng tôi có thể làm," Jack nói. Giọng ông nhẹ nhàng và an ủi. "Chúng tôi cũng muốn hỏi xem anh có nhìn hay nghe thấy gì, trong tuần qua mà anh nghĩ là bất thường không. Có điều gì mà có khi anh định bảo rồi lại quên mất không."
    Johnson lắc đầu. "Không. Chúng tôi chỉ tụ tập và hi vọng Mark sẽ trở về," anh ta vẫy chân; Will thấy con mèo xiêm lẩn dưới ghế, "hoặc là Kẻ Hút máu không bắt cậu ấy đi. Nhưng tôi biết là hắn." Giọng anh ta vỡ ra; sụt sịt. "Mark và tôi đã từng nói về việc đó, sau khi hai thi thể đầu tiên được tìm thấy, về việc bọn tôi hợp với mẫu hình. Về việc sẽ kinh khủng làm sao nếu một trong hai chúng tôi về nhà và thấy người kia đã đi mất." Những ngón tay Johnson bấu chặt vào đầu gối. "Tôi không nên bỏ đi, tôi nên ngủ ngoài ghế hoặc phòng ngủ cho khách. Tôi tức giận đến độ không muốn ở trong nhà nữa. Tôi nghĩ thế," và đến đây giọng Johnson hạ thấp xuống gần như thì thầm, "tôi nghĩ khi tôi đi, tôi còn đã mong là Kẻ Hút Máu sẽ đến bắt cậu ấy đi." Nước mắt nóng hổi tràn đầy trong mắt Johnson.
    Những nhân viên đổi chân liên tục. Ngay cả Jack cũng thấy không ổn. Will thấy sự khó chịu như một cục bông đang phình ra khắp nơi. Anh ước gì có Hannibal ở đây; Hannibal biết làm thế nào để xoa dịu tình huống khó xử. Dĩ nhiên, Hannibal thường tạo ra tình huống khó xử trước, nói là để trị liệu. Nhưng ở đây gã không phải là người đó. Gã sẽ...
    Will đi vài bước lên trước và đặt tay lên vai Johnson. Anh chỉ đặt nhẹ nhàng lên đó. "Đây không phải là lỗi của anh," anh nói và hơi ngạc nhiên là câu đó không có khẩu âm của Hannibal. "Anh không được đổ lỗi cho mình. Đấy là điều tên sát nhân muốn. Đừng cho hắn sự hài lòng."
    Johnson ngước nhìn Will, mắt ngấn nước. Will cười động viên và Johnson cười lại, gật đầu.
    "Tôi chắc chắn là Mark biết anh yêu anh ấy," Will nói tiếp. "Một lần cãi nhau không phủ nhận hàng bao nhiêu năm bên nhau. Tên sát nhân chỉ lợi dụng giây phút yếu mềm nhưng đừng để giây phút đó làm anh yếu đuối mãi mãi."
    Johnson sụt sịt. "Được rồi. Cảm ơn anh."
    "Đặc vụ Crawford sẽ đưa cho anh thẻ của anh ấy." Will nhìn đầy hàm ý với Jack, người đanglục túi áo trong. "Nếu anh nhớ ra điều gì- bất cứ điều gì- rằng anh nghĩ có ích cho cuộc điều tra, đừng chần chừ mà gọi ngay nhé."

-----

    "Làm tốt lắm," Jack nói khi họ quay về xe.
    Will không trả lời. Họ đến gần xe Jack nhưng Jack chưa vào.
    "Thật sự là quá kì lạ," Jack tiếp tục. Ông đặt tay vào túi. Will nhìn vào hàng cây trên đường và không nói gì. Một người hàng xóm nhìn ra ngoài cửa sổ vào mấy cái xe và những người lạ.
    Nhân viên đứng xung quanh xe họ. "Đó là tất cả ạ, thưa sếp?"
    "Tất cả rồi," Jack trả lời. Họ vào xe và lái đi. Jack quay lại Will. "Lần này hắn bắt người ở tầng lớp thấp. Cậu có nghĩ điều này có nghĩa gì không?"
    "Hắn bắt người ở lại trong nhà, Jack," Will nói. "Thường thì người sở hữu nhà sẽ ở lại; đấy là nhà anh ta, anh ta sở hữu. Nếu ai đó bỏ đi thì phải là người chuyển vào sau. Nhưng trong trường hợp này, Johnson lại bỏ đi khỏi nhà mình tại vì anh ta là người dễ nổi giận và bỏ đi."
    "Thế thì không phải tầng lớp rồi," Jack nói.
    "Vẫn có tầng lớp vì hắn chọn cặp đôi khác biệt tầng lớp," Will nói. "Nhưng ai trong số họ chết thì không quan trọng."
    "Hmmm," Jack nói. "Cậu nghĩ thế là ý gì?"
    "Ý là hắn bị điên." Will nhìn đồng hồ. "Tôi phải đi đây."
    "Mọi chuyện với bác sĩ Lecter thế nào rồi?" Jack hỏi.
    Will nhìn Jack sắc lẻm. "Ổn."
    "Hai người vừa lên TattleCrime," Jack nói. "Không phải headline, chắc là chưa đủ máu me. Một cột thôi."
    Chết tiệt. "Chết tiệt," Will nói.
    "Bình thường tôi sẽ bảo là phải cẩn thận cánh báo chí," Jack nói. "Nhưng vụ này thì vì lợi ích của ta. Ta cần Kẻ Hút Máu đánh hơi vụ này."
    "Ồ thế giờ ta ở phe TattleCrime?" Will cười khẩy. "Cô ta cứ chõ mũi vào đời tôi miễn là nó thuyết phục mọi người là tôi với Hannibal thích nắm tay đi nghe nhạc hả?"
    Jack nhìn Will với vẻ điềm tĩnh, suy tư. "Tôi để ý là giờ cậu gọi anh ấy là Hannibal."
    Will nhìn lại. "Bọn tôi là bạn bè, Jack."
    "Tốt đấy," Jack nói thản nhiên. "Tôi mừng khi nghe vậy."

-----

    "Hôm nay tôi phải đóng vai Hannibal Lecter," Will nói với Hannibal trong bữa tối, chỉ để xem Hannibal phản ứng như thế nào.
    Hannibal không để anh thất vọng: gã nhướn lông mày và dao nĩa dừng lại trên đĩa một khắc trước khi gã tiếp tục cắt miếng thịt. "Thế nghĩa là gì?"
    Will kể gã nghe về cuộc viếng thăm Greg Johnson. Hannibal chăm chú lắng nghe; Will nghĩ trông giống như gã đang trị liệu tâm lí vậy. Điều đó đã từng làm Will khó chịu, giờ anh lại nhận ra anh khó chịu nhưng lại thích như thế.
    "Giống những gì tôi sẽ nói thật," Hannibal thừa nhận. "Tôi không biết phải chúc mừng hay lo lắng đây."
    "Không phải anh đang chiếm lấy đầu tôi đâu, nếu đó là những gì anh lo lắng," Will đáp lại khi anh nhìn vào miếng thịt của mình.
    "Có lẽ tôi lo lắng về việc phải bảo vệ trí óc tôi."
    "Ha!" Will cười tự mãn. "Anh chẳng bảo là mong ta sẽ hiểu nhau hơn đấy thôi. Chẳng lẽ ý anh là chỉ có mình anh hiểu tôi hơn sao?"
    Hannibal mỉm cười với ý là Will đang rất hài hước hơn là đang thách thức gã và gã bị trách móc. "Hài hước đấy, Bedelia lúc trước có bảo tôi là hai người chúng ta đều dành rất nhiều thời gian dựng lên những bức tường ngăn cách để xem có ai đủ thông minh để vượt qua chúng không."
    "Thế anh nghĩ tôi có thể không?"
    "Đấy chẳng phải là chuyên ngành của cậu sao? Vượt qua những bức tường tâm trí. Mà chính thế nên có lúc cậu bị kẹt lại đằng sau chúng, không thể quay trở ra." Giọng Hannibal nhẹ nhàng đi hẳn lúc kết thúc câu nói nhưng điều đó không thể ngăn Will nắm chặt cái nĩa bạc.
    Hannibal đã nói như vậy khi lần đầu tiên họ gặp nhau, dù cho ngày càng thân thiết hơn, Hannibal cũng chưa từng đi sâu vào tâm trí Will hoặc, nếu có thì cũng là ý tốt để giúp Will ngủ ngon hơn mỗi đêm- có lẽ là cả giúp Will xây được cả một pháo đài trong xương sọ của mình.
    "Đừng có trả đũa tôi thế chứ," cuối cùng Will nói. "Có mẩu xương nào trong hộp sọ mà anh đang lo tôi sẽ tìm ra không?"
    Hannibal cười nhẹ với Will. "Theo một cách nào đó, tôi mong cậu sẽ tự tìm ra nó thì hơn."

-----

    Một cái mũi lạnh và ướt đang cố thu hút sự chú ý của Will, thở vào mặt anh. Nó đụng chân vào tóc và vai anh. Will, nằm trên giường và phủ chăn lên vai, mắt vẫn nhắm và vỗ về con chó. Tay anh chạm phải thứ lông vũ không phải lông của chó. Will mở mắt.
    Con hươu đực nhìn lại anh bằng đôi mắt to và buồn bã. Nó thúc nhẹ vào anh một lần nữa trước khi quay người đi mất, nó bước chân gõ lên sàn của căn nhà Will ở Wolf Trap. Will nhấc chân ra khỏi giường và đi theo con hươu ra cửa trước.
    Một bức tường xanh nhạt phát ra ánh sáng yếu ớt ở sân trước. Anh không thể nhìn cuối con đường anh đang đi và những gì anh nhìn được chỉ là những ngọn cây. Will dừng lại ở cổng nhưng con hươu nhẹ nhàng nhảy qua như một con bướm và tiếp tục đi chậm rãi. Nó nhấc hai chân lên ngực và bay qua bức tường với một cú vẫy đuôi nhẹ. Will lóng ngóng đi theo nó, những ngón chân bấu vào nền tuyết.
    Càng tới gần, bức tường hiện ra với những mấu nhỏ khắp nơi. Nó được làm từ xương: xương sọ và xương sườn, đốt ngón tay, khớp lại với nhau trông như một con đập hải li rùng rợn. Will đặt chân lên một khe hở giữa hai xương chậu và với tay lên một mẩu xương sường nhô ra. Will leo lên cao, từng chút một, từng bước một. Càng lên trên, anh càng tạo ra nhiều tiếng ồn lạo xạo và ngày càng lớn hơn. Nghe như có tiếng tim đập trong tai anh và có mùi máu trong mũi anh.
    "Will."
    Will loạng choạng, một tay vung lên trong không trung. Một bàn tay lớn và mạnh mẽ nắm lấy quanh cổ tay anh. Will ngước lên.
    "Will."
    Hannibal đang nhìn xuống anh từ phía bên kia bức tường.
    "Will."
    Will tỉnh giấc.

-----

    Trời tối đen và lạnh và ẩm ướt. Như trong giấc mơ. Will run rẩy; chân anh tê dại và đầu ngón tay anh cũng vậy. Anh chớp mắt nhìn những mẩu xương nhòe đi và nhìn xuống bàn tay Hannibal đang nắm quanh cổ tay anh. Anh biết đó là tay Hannibal nhờ vết sẹo chạy dọc dưới ngón tay anh, anh không biết nguyên do là gì, và kích cỡ cũng như hình dáng những ngón tay của gã. Những bàn tay có lần đã xoa bóp trái tim của một con người tới khi nó đập trở lại và cứu mạng anh ta.
    Tiếng chó rên rỉ khàn khàn từ đâu đó dưới đầu gối Will. Anh nhìn xuống và thấy Winston. Winston lại rên rỉ và đứng lên bàn chân trần đầy bùn của Will. "Chào cậu bé," Will nói. Giọng anh vỡ ra như thể anh không nói trong một thời gian dài, "Mày...mày không được qua đây."
    Ánh sáng lóe lên từ cánh cửa kiểu Pháp mở ra khu vườn trang trí ở sân sau. Một người thợ làm vườn hàng tuần đến để duy trì dáng cây và bể cá koi. Hannibal hay biến mất vào trong đó, có lẽ để thiền hoặc để uống trà hay đào xới phần cát trên lối đi, Will không biết; anh chưa từng vào vườn một mình. Anh tự bảo đó là vì lũ chó không được phép vào theo nhưng thực ra là anh tự cảm thấy mình không được phép vào đó.
    "Tôi phải thừa nhận là tôi không nghĩ cậu lại muốn vượt tường của tôi như thế này thật," Hannibal nói. "Dù cho là cậu có đi sai hướng."
    Một cơn rùng mình chạy xuống cơ thể Will và một cơn nữa. Răng anh lập cập. Chân anh lạnh đến mức đau đớn. Hannibal quàng bàn tay rộng và ấm áp quanh vai Will, xoay người Will lại. Will dựa vào gã; anh không đừng được. Hơi ấm tỏa ra từ Hannibal rồi gã từ từ và cẩn thận đưa Will quay về nhà. Winston theo sau chân họ, ngay sau đó là Chester. Những con chó khác đứng ở gần cửa. Buster dí mũi vào bể cá koi.
    Hannibal để cửa mở và đưa Will lên cầu thang. "Ở đâu..." Will bắt đầu.
    "Đi tắm. Cậu đang lạnh cóng."
    Đó là sự thật nên Will không tranh cãi. Anh cũng không rũ tay Hannibal ra khi họ đi lên, ngay cả khi Will không còn loạng choạng và có thể tự đi được. Hannibal không mặc chiếc áo choàng xanh dương đậm mọi khi mà là áo len đỏ mỏng và quần pajama sọc vuông đỏ mà Will chưa nhìn thấy bao giờ. Will tự hỏi gã có phối màu cho cả đồ ngủ không.
    Hannibal dẫn Will vào phòng tắm của anh, tạ ơn trời, và để Will ngồi lên nắp bệ toilet khi gã mở nước.
    "Lũ chó đánh thức tôi," Hannibal nói khi gã kiểm tra độ ấm của nước. "Chúng đang sủa, cũng không phải là bất thường vào lúc nửa đêm nhưng cậu thường hay khiến chúng im lặng ngay lập tức. Lần này chúng vẫn sủa nên tôi đi xuống nhà xem sao. Tôi thấy cửa trước mở và cậu ở bên ngoài, có lẽ tìm một cánh cửa trên bức tường không ở đó."
    Will hắng giọng. "Tôi tự tắm vòi hoa sen được. Anh không phải chuẩn bị bồn tắm cho tôi đâu."
    "Nhưng tôi ngờ là cậu muốn vậy."
    Will vòng tay quanh người khi anh gập người lại, nhìn Hannibal cúi gần bồn tắm, điều chỉnh nhiệt độ nước. Anh lựa qua mấy lời phản đối khả dĩ, mấy câu đại loại như, Không, tôi không phải là trẻ con hay Tôi muốn anh ở ngoài thì hơn, nhưng đã quá muộn để nói mấy câu đó rồi.
    Hannibal đứng lên và nói, "Cậu có thể tắm bất cứ lúc nào được rồi. Tôi sẽ đi lấy quần áo cho cậu thay."
    Gã rời đi và Will nhìn chằm chằm vào hơi nước bốc lên, giống như những dòng nguệch ngoạc mà một đứa trẻ hay vẽ hơi nước nóng vậy. Anh đứng lên, cởi áo thun ướt đẫm và quần boxer, bước vào bồn tắm. Chân anh lạnh đến mức có cảm giác bỏng khi nhúng vào nước nhưng Will nghiến chặt răng và chìm xuống đó. Anh cho hai tay vào nước và cọ chân cho sạch đất và rửa trôi sương đêm cùng mồ hôi trên mặt anh.
    Hannibal lại đi vào, gã lịch sự tránh mặt Will khi anh đang trong bồn tắm và đặt quần áo đã gập của Will lên bệ toilet. Will nhìn gã qua khóe mắt. "Anh sẽ lại làm bánh mì nướng cho tôi à?" anh hỏi. Tiếng nói phát ra hơi lớn và dội lại những bức tường. Will cắn lưỡi. Một nụ cười lướt qua trên mặt Hannibal; Will không chắc lắm, anh chỉ nhìn Hannibal qua khóe mắt mà thôi.
    "Tôi có thể làm nếu cậu muốn," Hannibal nói.
    Will hắng giọng. "Cảm ơn anh," anh nói với dòng nước đang chảy ra từ vòi.
    "Vì gì vậy?"
    "Vì lại giúp tôi lần nữa," Will nói. "Tôi biết tôi không...tôi không phải là kiểu người dễ làm bạn."
    "Tôi đã nói với cậu rồi," Hannibal nói, "đó là vinh dự và đặc ân cho tôi."
    "Nhưng tại sao chứ?"
    "Tôi cần lí do sao?" Hannibal quỳ xuống bên bồn tắm và vặn đóng vòi nước. Phòng tắm không có tiếng nước chảy ồn ã, đột nhiên im lặng. Will có thể nghe thấy tiếng tim mình đập rõ mồn một. "Tôi phải cần thứ gì đó từ cậu à?"
    Will cuối cùng cũng nhìn lên. Hannibal khoác vẻ mặt mềm mỏng và bí hiểm của một bác sĩ trị liệu và điều đó đáng lẽ sẽ khiến anh bực mình. Có thể lúc khác thì sẽ vậy, nếu không phải là vì giờ đã quá muộn và anh bị thiếu ngủ. Thay vì thế, có điều gì đó trong Will vỡ toang ra và sự thấu hiểu tràn vào anh như nước ùa vào.
    "Dù thế, anh thật sự muốn thứ gì đó từ tôi," Will nói.
    Hannibal nghiêng đầu.
    Gã chỉ cách hay một hay hai foot, Will không thể di chuyển nhanh được; anh đang ngập nửa người và không muốn vẩy nước ra ngoài bồn tắm. Nhưng Hannibal không quay đi khi Will tiến sát hơn và gã cũng không quay đi khi Will đặt bàn tay còn nhỏ nước và ôm lấy một bên mặt Hannibal. Thật ra, gã còn tiến lại gần hơn khi Will tựa vào và hôn gã lần nữa.
    Không như lần trước. Lần trước, Hannibal phải lịch sự vì họ biết có người đứng đó. Lần này không có ai ở đây và Hannibal mở miệng mà hôn mãnh liệt. Hannibal, người luôn gọn gàng và tự chủ trong cả cuộc đời gã, không hôn như người bác sĩ Will đã thấy trong xe cứu thương, hay như người đầu bếp mà anh chứng kiến nhiều lần trong bếp. Gã hôn như một con thú hoang dã và trong khoảnh khắc, Will tưởng như anh đang chìm dưới nước.
    Hannibal đẩy ra. Áo len của gã ướt đẫm ở chỗ Will nắm lấy trong niềm hứng khởi, mắt anh sáng lấp lánh.
    "Trời ạ," Will nói. "Anh muốn làm vậy bao lâu rồi?"
    "Tôi không biết," Hannibal trả lời.
    Will nhìn với ánh mắt đừng-có-nói-vớ-vẩn nhất từ trước đến nay, dù cho anh đang để người trần trong bồn tắm.
    "Tôi chỉ ý thức rõ nhất khi ta hôn nhau lần trước, trước mặt Freddie Lounds," Hannibal nói. "Nhưng có lẽ tôi đã muốn vậy kể từ lần đầu ta gặp nhau. Tôi đã nhận thức thấy rất nhiều cảm xúc kể từ lúc đó, có những thứ mới mẻ với tôi. Không phải lúc nào tôi cũng nhận ra chúng để làm gì."
    Cỡ đó thì Will có thể tin được. Hannibal, người chỉ có mối tình thoáng qua, không phải mối quan hệ thực sự; Hannibal, người mà cơ hội chưa bao giờ đến. "Bedelia phải nghỉ việc thôi."
    Hannibal thực sự mỉm cười trước điều này, nụ cười để lộ những chiếc răng hơi quặp. "Em vẫn muốn ăn bánh mì nướng chứ?"
    "Phải, rất muốn."
    "Vậy tôi sẽ đi làm một chút." Hannibal nhấc người lên và khi vẫn đang gập nửa chừng, lại cúi xuống để lướt nhẹ môi lên trán Will. Will vẫn mỉm cười ngơ ngẩn trong nước khi Hannibal đã rời đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét