Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 1)

Đây là bản dịch A tower to broadcast all your dreams của bạn coloredink, đã được sự đồng ý của bạn, phần hai (sau vài tháng) của And build a little house that we could live in. Có thể đọc riêng rẽ hai phần (nhưng tốt nhất là đọc hết :D)
Summary: 
    "Jack không lôi tôi đi vào chỗ mà tôi không muốn được. Tôi mừng là được giúp vụ án này và ta đã vừa chứng minh là ta có thể cùng sống mà không gặp rắc rối gì đấy"
    "Thì đúng thế nhưng tôi vẫn nghĩ đây đúng là ngớ ngẩn,"

   "Ta hợp với profile," Hannibal nói. "Một cặp đôi khác biệt về tầng lớp; mới cùng sống chung; đồng tính. Đó không phải là điều cậu khó chịu, phải không?" Hannibal thêm vào.
(Hoặc: Hannibal và Will phải giả vờ làm một cặp đôi trong một vụ án và mọi thứ cứ thế mà diễn ra thôi.)
#fakeraltionshipthensuddenlybecomingreal#Hannibalss01

Chương 1

    "Chào Will" Bedelia du Maurier nói.
    Cô ấy trông rất...duyên dáng, Will quyết định vậy. Nhưng không phải kiểu duyên dáng của Hannibal hay của Alana. Hannibal như một con công, phô trương tất cả vẻ đẹp trong khi nét đẹp của Alana là sự ấm áp và khích lệ. Bác sĩ Du Maurier có nét kiêu kì của một bức tượng điêu khắc đẹp đẽ. Văn phòng- thực ra chỉ là một phòng của nhà cô, ngay bên lối vào nhà- đầy ắp ánh sáng, không như căn phòng trần cao vót như một cái hang của Hannibal, ánh mặt trời trên nét mặt cô dường như càng làm nhấn thêm những nét ngoài như đá cẩm thạch Ý của cô.
    Will có thể hiểu tại sao Hannibal thích cô.
    "Đấy là xung đột lợi ích?" anh hỏi. "Khi điều trị cả hai chúng tôi."
    Bác sĩ Du Maurier nghiêng đầu. "Thật ra thì không," cô nói, "dù có hơi không chính thống một chút và không được hay được dùng. Nhưng quan hệ giữa Hannibal và tôi," giọng cô trở nên khô khốc, "chẳng là gì nếu không phải là không chính thống. Ngoài ra, anh ấy bảo tôi rằng, anh không phải bệnh nhân của anh ấy. Hai anh chỉ trò chuyện chứ không phân tích tâm lí."
    Will liếm môi. "Phải."
    "Thế thì đây cũng sẽ chỉ là trò chuyện thôi." Bác sĩ Du Maurier gật đầu với cái sàn nhà giữa họ.
    "Hannibal không muốn có thái độ không đúng mực và anh ấy rất quan tâm. Anh ấy mong cậu có thể tiếp tục điều trị- hay nói chuyện- mà anh ấy không thể làm vậy với cậu được nữa."
    Bàn tay Will co lại trên tay vịn. "Tôi thấy không vui lắm."
    "Đó là điểm bắt đầu," bác sĩ Du Maurier nói. "Tại sao cậu không kể tôi nghe điều gì làm cậu không vui nhỉ?"

-----

    Kết quả là, rốt cuộc thì khoảng cách giữa nhà anh và bác sĩ trị liệu thành ra rất ngắn.
    "Chào anh, em về nhà rồi," Will gọi vọng vào từ hiên trước. Anh chùi giày ba lần trước khi đặt chân vào nền đá cẩm thạch.
    Hannibal không đáp lại. Có lẽ gã không nghe thấy Will. Căn nhà này rộng khủng khiếp. Nhưng Will nghe tiếng móng chân cào trên sàn và điều đó khiến cảm giác muốn nổi loạn bên trong anh biến mất.
    "Chào bọn mày!" Anh nói khi một cơn lốc lông lá tấn công chân mình. Buster đặt chân trước lên đầu gối Will. "Bỏ xuống nào cậu bé," anh nói, mà chẳng ích gì. Những con chó khác bu lại xung quanh, lưỡi thè ra. "Bọn mày chắc muốn ra ngoài hả?"
    "Ồ, Will," Hannibal nói, đi ra từ một góc nào đó. Gã mặc áo khoác và đeo một chiếc tạp dề; chắc gã vừa ở trong nhà bếp. "Mừng cậu đã về. Gặp gỡ vui chứ?"
    "Phải, hẳn rồi," Will nói. "Lũ chó đã được ra ngoài chưa?"
    "Rồi, tôi cho bọn chúng ra sân bên khoảng một tiếng rưỡi trước."
    Sân sau là cái vườn thì đúng hơn: phong cảnh được phối theo đúng kiểu Nhật Bản, đẹp hoàn hảo,
bể cá koi và một cây cầu, hoàn toàn không cần thiết phải có. Hannibal không cần phải yêu cầu thì tự anh cũng biết lũ chó không được phép vào đó. Tuy thế thì sân bên chủ yếu là cỏ với ít cây cối. Thật may là có nó vì Will không thể thích ý nghĩ rằng phải dắt bảy con chó đi dạo khi chúng thường được thả rông ở khu đất của Will. Anh vẫn cần phải đeo vòng cổ và biển tên cho chúng.
    "Cảm ơn anh," Will nói. "Ừm, ăn tối...ăn tối với gì nhỉ? Tôi giúp nhé?"
    Hannibal mỉm cười, cái cách đuôi mắt gã nhăn lại lúc nào cũng khiến dạ dày Will nhộn nhạo. "Chắc chắn rồi. Ta sẽ ăn tỏi tây và thỏ hầm; cậu thái tỏi nhé."

-----

    "Tôi xin lỗi vì Jack đã kéo anh vào vụ này," Will nói, khi họ đã vào bếp. Hóa ra còn nhiều thứ phải thái nữa ngoài tỏi: có mấy củ khoai tây tí hon cần được cắt thành miếng nhỏ và phải nhặt nhiều loại rau nữa để làm món salad. Will chẳng thấy ý nghĩa gì của việc nấu từng ấy thức ăn chỉ cho hai người; có phải Hannibal thường ngày vẫn nấu ăn một mình thế này?
    Hannibal đang đứng cạnh bếp, nướng cho da thỏ có màu nâu khiến một mùi thịt thơm và mặn bốc lên trong không khí. "Jack không lôi tôi đi vào chỗ mà tôi không muốn được. Tôi mừng là được giúp vụ án này và ta đã vừa chứng minh là ta có thể cùng sống mà không gặp rắc rối gì đấy thôi."
    "Thì đúng thế nhưng tôi vẫn nghĩ đây đúng là ngớ ngẩn," Will lẩm bẩm. Mấy miếng khoai tây của anh chẳng bằng nhau chút nào; hi vọng là nó không làm hỏng món mà Hannibal định làm.
    "Ta hợp với profile," Hannibal nói. "Một cặp đôi khác biệt về tầng lớp; mới cùng sống chung; đồng tính. Đó không phải là điều cậu khó chịu, phải không?" Hannibal thêm vào.
    "Gì cơ? Không, không." Con dao của Will trượt đi khiến mẩu khoai tây bị gọt thành một miếng to đùng. "Cái đó không... không hề. Ngớ ngẩn là vì ta không biết người ta chọn kiểu gì; đúng là ta khớp với profile nhưng ta không biết còn thiếu gì nữa không. Mà anh lại còn là người thường; đáng ra anh không được đưa vào kiểu điều tra này mới đúng."
    "Có lẽ tai nạn với Tobias Budge mới chứng minh đó thôi." Hannibal quay lưng lại với Will nên gã không thể thấy được Will giật mình nhưng gã vẫn tiếp tục, "Hắn chết vì vết thương tôi gây ra cho hắn nhưng tôi chẳng thấy tệ gì cả. Hắn ta là kẻ xấu." Gã nhìn qua vai mình sang Will và khoảnh khắc hai mắt chạm nhau khiến Will thấy một cơn rùng mình chạy dọc xương sống. "Làm điều xấu với kẻ xấu khiến chúng ta thấy dễ chịu."
    Will nhìn xuống đống khoai tay. Môi anh cong lên ở góc miệng. "Đáng ra anh không nên biết vậy."
    "Tôi đã biết trước rồi, Will," Hannibal nói.  "Tôi đã từng trải nhiều trước khi ta gặp nhau. Tôi không phải bông hoa mỏng manh cần được bảo vệ trước đôi giày của Jack Crawford.
    Will không thể ngăn được một nụ cười đang hiện lên trên môi; Hannibal đã bảo anh điều này trước kia. Rõ ràng là Will cần được nhắc lại. "Rồi, được rồi, tôi đã rõ. Xin lỗi vì đã làm anh phiền lòng."
    "Không hề đâu," Hannibal nói. Gã bắt đầu bỏ thịt thỏ ra khỏi chảo bằng một cái kẹp dài. "Tôi rất mong được sống cùng cậu. Ta có rất nhiều điều cần phải biết về nhau nữa."

-----

    "Tôi tôn trọng nhu cầu được ở một mình của cậu," Hannibal nói khi thức ăn đã xong xuôi. Khi đã cắt thái hết, hóa ra làm bữa tối nhanh đến ngạc nhiên; một tiếng rưỡi sau là có thịt thỏ hầm, khoai tây hầm và salad rau, táo và rễ cần tây. "Ta không cần phải ăn tối cùng nhau. Nếu cậu cần thoải mái hơn thì cứ ăn tối ở bất cứ chỗ nào cậu muốn."
    "Vậy tốt quá," Will nói với hi vọng là anh không tỏ ra nhẹ nhõm quá.
    "Cậu muốn ăn ở đâu?" Hannibal hỏi.
    "Tôi ăn ngay trong bếp cũng được." Will nhìn xung quanh. Có một cái ghế bành và một cái bàn nhỏ ở góc phòng. Không hẳn là thoải mái nhưng Will không muốn ăn ở phòng khách hay phòng đọc, nơi anh có thể sẽ làm rớt sốt lên một tấm thảm mười nghìn đô la. Với cả lũ chó không được phép vào bếp để không gây ra sự vụ gì.
    Hannibal nhướn mày. "Như cậu muốn," gã nói và mang đĩa ra phòng ăn, để đĩa ăn còn đang bốc khói của Will lên bàn.
    Will ngồi xuống ghế bành, nhẹ nhõm đặt đĩa lên đùi. Anh ăn thỏ, trông có vẻ chắc nhưng thực ra lại mềm bên dưới nĩa của anh. Hannibal hầm chúng và lót ở dưới bằng tỏi tây, tỏi rời ra khi Will chạm vào chúng. Nước hầm khá cay. Will không nghĩ là đã từng ăn món gì cay ở nhà Hannibal trước kia nhưng anh thích đồ cay; đồ ăn quanh đây thường không đủ cay với khẩu vị anh. Will nhúng một thìa khoai vào sốt khi nghĩ về điều đó.
    Anh đã quen việc ăn một mình, hàng năm trời. Một mình ở một nhà hàng thủy sản, quán ăn tối, đồ ăn nhanh, những nơi người ta không thấy là kì cục hay thấy tiếc cho anh vì phải đi một mình. Anh hay ăn trong xe. Ở nhà thì sẽ là burrito trong lò vi sóng hay cá phi lê rán hoặc một tô ngũ cốc. Rất nhiều bánh mì kẹp thịt.
    Dù vậy, Hannibal: gã nấu ăn đủ ba bữa ngay cả khi chỉ có mình gã. Có lẽ là ăn trong bộ suit ba mảnh ngay cả khi chỉ có một mình ở bàn, rót rượu vang, dùng nĩa nghiêm chỉnh như thể có ai đó đang nhìn vậy. Will không chắc là có thay đổi gì trong bữa tối nay không, gã ngồi ăn tối ở ngay phòng bên ngay cả khi có người khác trong nhà với gã.
    Có phải Hannibal đã nói thế khi họ đi nghỉ? Tình bạn trên bàn ăn là cách để tạo mối liên kết với bạn bè và hàng xóm. Từ "bạn bè" (companion) bắt nguồn từ "người được ta chia sẻ bánh mì."
    Will đứng lên và mang đĩa sang phòng ăn.
    Hannibal ngước lên, nĩa và dao dừng lại trên đĩa khi Will vào phòng.
    "Cho phép tôi ngồi với anh nhé?"Will hỏi, chần chừ cầm đĩa cách bàn ăn chỉ có vài inch.
    "Dĩ nhiên rồi," Hannibal nói.
    Will đặt đĩa và dao nĩa xuống mà không gây ra tiếng động. Chiếc ghế anh ngồi có vẻ gây ra một tiếng ồn lớn trên sàn nhà. Anh nghe một tiếng động dưới bàn và cúi xuống ngó, ngạc nhiên chưa, Buffy đang nằm đó. Đuôi nó vẫy với Will.
    "Cậu có muốn uống gì không?" Hannibal hỏi và Will nhìn vào li rượu vang cạnh đĩa thức ăn của Hannibal.
    "Ờ, gì cũng được thôi," Will nói. Hannibal đứng dậy và Will nói ngay, "Tôi tự lấy được, tôi có phải là khách nữa đâu."
    "Cậu chưa có li," Hannibal nói và biến mất vào trong bếp. Gã quay ra với một cái li và vẫn đứng đó mà rót vang cho Will.
    "Cảm ơn," Will lẩm bẩm và cau mày.
    "Sẽ mất một thời gian để ta lập được thời gian biểu chung," Hannibal nói khi gã ngồi xuống. "Đây mới là đêm thứ hai của cậu ở đây."
    "Rất khác so với hồi ở căn nhà nghỉ," Will nói. "Cảm giác như ở một hành tinh khác, như thể ta là những người khác vậy. Căn nhà đó không hẳn dành cho tôi hay anh. Nhưng đây là nhà anh và tôi ở đây như thế này, như thể đây là nhà tôi lúc này, cảm giác không thực chút nào và tôi cũng không thấp hợp nữa. Như thể tôi đang cố mặc thử quần áo người khác mà nó lại quá rộng và tôi lại còn phải đi lại trong bộ quần áo ấy nữa.
    "Cậu thường xuyên phải làm vậy mà," Hannibal nói. "Cậu đọc suy nghĩ người khác, cậu ở trong người khác."
    "Phải và tôi ghét thế," Will nói. "Tôi không thích làm thế ở nhà của riêng tôi, mà giờ căn nhà này lại đang trở thành như vậy."
    "Tôi hiểu," Hannibal nói. "Nói tôi nghe: thế nào thì sẽ dễ dàng hơn cho cậu?"
    Will hướng ánh mắt ra chiếc cửa kiểu Pháp dẫn ra sân bên. Tuyết đang rơi, những bông tuyết tí hon có lẽ sẽ không còn cho tới sáng mai.
    "À," Hannibal nói. Gã đứng lên và mở cửa, chỉ hé một chút, đủ để một làn không khí lạnh lướt qua họ.
    Will nhìn chằm chằm. "Anh không phải làm vậy đâu."
    "Tôi biết." Hannibal quay là chỗ ngồi và ăn tiếp. "Có đỡ hơn không?"
    Có vẻ ngớ ngẩn nhưng đúng là thế. Wil lúc nào cũng để mở cửa sổ hoặc cửa sau ở nhà anh, một phần vì lũ chó và một phần vì anh thích không khí trong lành. Anh mang cà phê ra hiên nhà vào buổi sáng, đi chân trần trên nền gỗ và ngồi đó vào buổi tối ngay cả khi có rất nhiều muỗi, ngắm lũ chó say mê đùa nghịch và vật nhau trên đó. Và điều đó cũng là sự xáo trộn cuộc sống của Hannibal; Will không phải là kẻ duy nhất thấy lạc lõng và không thoải mái ở đây.
    "Cảm ơn," anh nói và ăn nốt bữa tối với tinh thần vui hơn nhiều.

-----

    Ít nhất, không như lúc còn ở nhà nghỉ, họ tách nhau ra để làm việc sau bữa tối. Dĩ nhiên, công việc của Will thường liên quan tới mấy tấm hình hiện trường vụ án; nếu không phải là mới vụ mới mà Jack vừa bơm vào đầu anh thì cũng là những vụ cũ mà Will cần vứt lại cho mấy người thực tập của FBI: dấu cắn để làm bệnh học; dấu vết tâm thần của sự tách mình và bài trừ xã hội; những vụ chưa được giải quyết như Kẻ sát nhân Zodiac và Thợ Xẻ vùng Chesapeake.
    Dù vậy đêm nay thì là Kẻ Hút Máu. Will tự rót một li whiskey và quyết định làm việc ở bàn cà phê trong phòng khách.
    Nạn nhân #1: Ben Marlowe, giáo sư ở Đại học George Washington University. Bị bắt cóc ở nhà dù không có dấu hiệu bị ép buộc hoặc chống cự. Chồng là Victor Truffello bỏ đi cả đêm sau khi cãi nhau và không thấy việc Marlowe không ở nhà khi quay lại là bất bình thường, nghĩ là anh ta đang ở trường. Anh ta chú ý hơn khi Marlowe không về nhà ăn tối hay trả lời điện thoại và thông báo Marlowe mất tích vào ngày hôm sau. Marlowe cuối cùng được tìm thấy cùng chỗ chôn của:
    Nạn nhân #2: Terrence White, cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã giải nghệ. Hoàn cảnh tương tự: người chồng Edward Macleod cũng bỏ đi một đêm sau khi cãi nhau và khi quay lại thì thấy White biến mất. Có vài dấu hiệu của chống cự mà Macleod đã tạo ra do White tức giận. Anh ta không thực sự quan tâm về sự biến mất của White cho tới hôm sau, khi nhà thờ của White gọi điện để báo White không đến làm người dẫn chỗ. Macleod thông báo White mất tích và thi thể của White được tìm thấy bởi mấy người leo núi tại:
    Nơi chôn số #1: Những người leo núi, một cặp đôi khoảng 30 tuổi dắt chó đi cùng, con chó thục sâu vào đất, từ chối bỏ đi và bắt đầu đào bới. Con chó tìm thấy một túi rác đen chứa những phần còn lại của Terrence White; một túi rác đen khác gần đó chứa Ben Marlowe. Cả hai đều bị cắt ra cho dễ vứt bỏ nhưng Beverly Katz nói rằng hai người đều chết do mất máu kéo dài từ hàng chục vết cắt khắp cơ thể họ. Họ mất máu từ từ nhưng" họ đã bất tỉnh cho tới lúc chết," Katz nói. Chút lòng nhân từ. nhưng đó là chi tiết khiến họ đặt ra nickname cho tên sát nhân.
    Nơi chôn thứ #2 chưa xác định vì Mark Ikuhara vẫn mất tích khoảng 2 tuần nay. Có lẽ Kẻ Hút Máu nhận ra nơi chôn của hắn đã bị phát hiện nên đưa Ikuhara đi chỗ khác.
    "Cậu thấy gì rồi?" Hannibal hỏi qua vai Will.
    Will đặt li rượu xuống bàn với tiếng "canh" mạnh.
    "Họ là những cặp đẹp đôi, phải không," Hannibal quan sát. Gã đi vòng qua ghế để ngồi bên cạnh Will. "Thêm một chi tiết nữa khiến ta phù hợp với profile."
    Will khịt mũi. "Còn nhiều thứ nữa ta không hợp. Ta cùng chủng tộc; tuổi cũng không khác nhau là bao"- dù Mark Ikuhara và Greg Johnson chỉ cách nhau 12 tuổi nên có lẽ đó cũng không phải là điểm quan trọng mà tên sát nhân dùng để lựa chọn nạn nhân như họ nghĩ- "và tôi thấy phần tầng lớp cũng không khác nhau là mấy."
    "Nhưng đó không phải là điều quan trọng," Hannibal nói. "Cái gì mà tên sát nhân thấy quan trọng?"
    "Hắn chọn họ rất kĩ," Will nói. "Hắn quan sát họ một khoảng thời gian, biết lịch trình của họ. Hắn chỉ bắt một người vì hắn biết người kia sẽ không về nhà ngay lập tức và hắn giữ họ sống vì hắn muốn họ chịu đựng. Hắn muốn họ chết từ từ và sợ hãi. Nhưng tại sao hắn chỉ chọn một?"
    "Có lẽ hắn muốn một trong số họ phải sống," Hannibal gợi ý.

-----

    Hồ sơ không có cái gì mà Will chưa xem cả chục lần cả. Cuối cùng, Hannibal xin cáo lui đi làm việc của gã và Will đọc mấy chương của cuốn sách mà anh sẽ phải tóm tắt. Winston và Clay đến nằm trên tấm thảm trước lò sưởi. Buster là một nhà khám phá bẩm sinh; Will hiếm khi thấy nó từ lúc anh chuyển đến. Anh hi vọng nó sẽ không gặp rắc rối. (Nhưng có lúc nào mà Buster không gặp rắc rối chứ?)
    Không thể tránh được mãi giờ đi ngủ; mí mắt Will sụp xuống. Anh thở dài, nhấc mình ra khỏi ghế và tắt lò sưởi. Anh đặt cái li vào bồn rửa. Lũ chó theo sau anh nhưng chỉ đến chân cầu thang: ở đó có một cái cổng tạm thời chặn không cho chúng leo lên, không phải của Will. Hannibal có lí do để không muốn cho lũ chó lên trên tầng.
    Hannibal dành phòng ngủ riêng cho Will: chẳng cần phải đóng kịch đi xa tới mức đó. Cảnh sát không tìm thấy camera hay thứ gì đó tương tự trong nhà các nạn nhân. Will ngưng một lát lúc bước vào. Bên phải là phòng ngủ của anh; bên trái là ánh đèn yếu ớt chứng tỏ Hannibal cũng đã lên trên tầng rồi. Anh nhìn nó mấy giây, chợt thấy một cảm xúc hoặc một kí ức mà anh không rõ là gì, trước khi anh bước tới phòng ngủ của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét