Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 9)

Warning: 18+, explicit.
A minor note: Fluff before angst and fellas, that's how you comfort your readers before you torture them.
  
    "Lần thăm cuối nhé!" người y tá nói nhỏ nhẹ. Thẻ của cô ghi LEARY, RAMONA. Cô đã nhuộm tóc vàng và có một chiếc răng bị nứt. Will không nhìn vào mắt cô. Anh nhìn vào Hannibal, đang ngồi ở góc phòng khi y tá Leary, Ramona đặt truyền tĩnh mạch trên cánh tay anh. "Tôi đoán là anh không đợi được đúng không?"
    "Vâng." Will ngả người ra sau gối, chân duỗi dài trước mặt. Người y tá đã thay ga, chăn và gối lần nữa, dù cho Will chỉ có ngồi mỗi chút. Thật ngớ ngẩn là người ta cứ đòi phải tái khám cho anh. Hannibal có thể kê đơn cho anh ở nhà cũng được.
    Y tá Leary rời đi, đôi giày gõ vang trên sàn bệnh viện.
    Hannibal dịch cái ghế cho sát với giường bệnh hơn. "Em thấy thế nào?"
    "Ổn cả," Will nói rồi thấy chính mình ngạc nhiên khi anh nói thêm. "Thực sự ổn. Em còn không nhận ra là hồi trước em bị mờ mịt thế nào. Giống như kiểu lau cửa sổ nhà vậy."
    "Lí do chính xác tại sao tôi luôn tự làm vậy, bốn lần một năm."
    Will cười gượng, tỏ vẻ hơi khó chịu. Hannibal mỉm cười lại.
    "Khi nào...nếu ta mua nhà mới," Will nói, "em sẽ tự tay lau cửa sổ."
    Nụ cười của Hannibal càng rộng ra. "Như em muốn thôi."
    Sự im lặng len vào, trải dài và càng lúc bị kéo căng ra. Will bỏ cái chăn bệnh viện khiến anh bị ngứa ra. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Cửa sổ nhìn ra bãi đỗ xe.
    "Ta nên dựng một vụ cãi nhau," Will nói. "Để nhử tên Kẻ Hút Máu. Anh có thể nổi giận và đi ra ngoài nhà nghỉ."
    Hannibal lắc đầu và đưa người ra trước. "Hắn sẽ không thể bắt được em nếu lũ chó vẫn ở xung quanh. Có lẽ hắn sẽ không thử. Nếu có ai bỏ đi thì phải là em; rồi sau đó chỉ còn tôi trong căn nhà rộng lớn và hắn sẽ nghĩ tôi là một mục tiêu dễ dàng."
    Will cắn môi. "Em không muốn anh gặp nguy hiểm."
    "Tôi đã gặp nguy hiểm trước đó rồi." Hannibal nhắc lại. Gã ngồi ngả ra sau. "Với cả, ông chú Jack cho người theo dõi nhà suốt."
    Will vò cái chăn bệnh viện, xoa lớp vải giữa ngón trỏ và ngón cái. "Và sau đó thì điều gì sẽ diễn ra?"
    "Sau khi ta bắt được Kẻ Hút Máu?"
    "Phải. Rồi ta sẽ..." Sống chung thực sự? Come out với Jack? Will còn chẳng tưởng tượng nổi. Anh không thể hình dung mình sẽ nói với Alana nữa, hay là vẻ mặt của cô ấy. Kì quặc là anh có thể hình dung ra mình kể với Beverly, Price và Zeller. Beverly có khi còn vui là đằng khác.
    "Nếu em muốn. Hoặc ta sẽ tìm nhà khác. Ở Baltimore, nếu em nghĩ Provence quá vội vã. Em không cần phải bán nhà mình đâu. Em có thể cho thuê hoặc là giữ như là nhà nghỉ cũng được." Hannibal mỉm cười.
    Will bật cười. "Khi em cần đi nghỉ tránh khỏi anh, ý anh là thế?" Anh nằm đặt đầu lại xuống gối. Một khung tranh vẽ cảnh khu rừng treo trên bức tường đối diện với giường. Lúc anh thực sự phải nằm viện, một ngày và một đêm, Hannibal đã mang bức tranh vẽ cá koi treo trên tường rồi lại mang về nhà khi Will không muốn ở lại nằm viện. Will hít thật sâu và thở qua mũi. "Em cảm thấy hơi thương tiếc cho tên Kẻ Hút Máu."
    "Thương tiếc?"
    "Em nghĩ...em nghĩ hắn đã yêu," Will nói. "Với người mà hắn đã sống chung trước đó. Hắn nghĩ đó là tình yêu nhưng họ lại tan vỡ và giờ hắn lấy nó khỏi những cặp đôi này. Hắn thấy mình trong họ hoặc những gì hắn đã từng là và giờ thì hắn trừng phạt họ...hủy diệt tình yêu của họ. Làm sao mà không thể thấy thương hại chứ? Không phải là biện hộ cho hắn, dĩ nhiên nhưng nghĩa là em thấy tiếc cho hắn."
    "Rất khó để thấy đồng cảm với một người mà vẫn coi họ là kẻ thù," Hannibal nói. "Có lẽ là không thể. Và nếu những tội ác này có động cơ là sự tức giận, như em nói...cảm xúc mạnh thường có động cơ là một cảm xúc mạnh khác. Sự giận dữ của hắn sẽ không lớn đến thế nếu tình yêu của hắn không lớn như vậy."
    Will thở dài và nhắm mắt. Anh có thể thấy kim truyền tĩnh mạch trong tay. "Em chỉ muốn tìm ra hắn. Và ngừng hắn lại."
    "Chứ không phải giết hắn?"
    "Không." Will mở mắt và cau có nhìn Hannibal. "Em biết anh nói nhiều về việc giết người xấu khiến ta thấy mình tốt đẹp và niềm vui thú khi có quyền lực nhưng điều đó không làm em thấy tốt đẹp. Em có nhiều, anh gọi nó là gì nhỉ, siêu-cảm xúc về cái đó. Em không đừng được."
    "Tôi ước là em có thể," Hannibal nói.

-----

    Tủ lạnh đầy thực phẩm. Will có lần hỏi Hannibal tại sao phải cần hai tủ lạnh, cùng với hai máy rửa bát đĩa và hai cái bồn rửa. Phần lớn thời gian thì chúng không bao giờ đầy hoàn toàn. Nhưng giờ Hannibal đang định làm bữa tối cho mười người, chúng chất đầy rau, dưa chuột, cà rốt và cả cá đang rã đông nữa.
    "Hoa sẽ tới vào thứ Sáu," Hannibal nói. "Người phục vụ sẽ tới vào 10 giờ sáng thứ Bảy."
    "Không ai hủy hẹn phút chót chứ?" Will đóng cửa tủ lạnh.
    "Họ không dám đâu," Hannibal nói.
    Will mỉm cười. "Thế này có hơi giống ăn mừng nhỉ," anh nói. "Có lẽ ta nên treo băng rôn: NÃO WILL KHÔNG  CÒN BỊ CHÁY NỮA. Viết cả lên bánh ấy chứ."
    Hannibal kéo Will từ phía sau và ôm vòng quanh thân mình anh, tựa cằm lên vai Will. "Em không hối tiếc vì đã không mời Jack chứ?" Hannibal hỏi.
    "Anh ấy không la hét em về vụ bài báo trên Tattlecrime," Will đăm chiêu. Anh đưa tay lên cánh tay Hannibal, giữ gã ở đó. Anh không muốn khoảnh khắc này chấm dứt. Họ có thể đứng như thế này trong nhà bếp mãi mãi.
    "Anh ấy thực dụng," Hannibal nói. "Anh ta làm việc với Lounds khi phù hợp và sử dụng món quà của em khi nó phù hợp nữa. Nhưng mà," và gã dụi mũi vào tóc Will và Will gần như thấy mình chuếnh choáng. "Tôi có vài ý tưởng khác về ăn mừng đây."
    "Ồ? Là gì vậy?"
    "Tôi nghĩ có lẽ ta nên đi ngủ sớm," Hannibal nói với tóc anh.
    Will bật cười. "Ý tưởng ăn mừng em hồi phục của anh là làm tình à?"
    "Em phản đối?"
    "Không," Will nói. "Đi nào."

-----

    Will đã hơi sợ là Hannibal sẽ trải đầy phòng ngủ bằng cánh hoa hồng và nến nhưng thật ra căn phòng ngủ vẫn như vậy. Đúng ra thì có một ngọn nến trên bàn; nó tỏa hương nhưng Will không chắc là mùi hương đó là gì. Không phải hoa, không phải quả-có lẽ là mùi gỗ? Will không đoán nữa khi anh trút bỏ quần áo trên sàn và leo lên giường.
    Hannibal theo sau với một chút duyên dáng hơn, dù Will để ý là gã cũng để lại quần áo trên sàn. Gã đẩy anh nằm xuống giường và chạm tay lên khắp người Will, theo sau đó là làn môi gã như thể gã muốn biết từng inch trên làn da Will vậy. "Anh có kế hoạch gì không đó?" Will thì thầm.
    "Có, nhưng tôi vẫn để ngỏ." Hannibal nhìn xuống Will. Tóc gã rủ xuống thành những lọn mềm mại trước trán. Will thích vẻ ngoài đó, hơn nhiều so với cái vẻ chỉn chu của một bác sĩ trị liệu. "Sau cùng thì đây là một mối quan hệ mà."
    Will mỉm cười với Hannibal. "Vậy thì, người tình của em muốn gì thì em cũng thấy ổn hết."
    Hannibal mỉm cười lại và Will chút nữa đã cười lớn. Anh đặt tay lên mặt.
    "Sao vậy?" Hannibal nói. "Tôi muốn thấy em."
    "Không, không," Will nói. "Cứ làm những gì anh muốn đi. Em muốn được ngạc nhiên."
    Hannibal dụi mũi quanh ngực Will, lưỡi chạm vào mạch đập trên cổ anh, khiến anh bối rối. Hannibal đưa mũi vào nách anh và hít một hơi thật sâu, Will thấy hơi kinh khủng một chút; cả ngày hôm đó anh vẫn chưa tắm và ắt hẳn là anh phải có mùi. Nhưng Hannibal lại làm lần nữa, như thể gã đang thưởng thức thứ gì đó ngon lành vậy. Và rồi gã lui xuống và làm vậy với phần bụng dưới của Will.
    "Trời ạ," Will nói, giọng hơi cao hơn anh muốn và gần như ngừng thở hoàn toàn khi Hannibal di chuyển để đưa dương vật anh vào miệng. Will chưa cương lên, thật kì cục nhưng điều đó không làm Hannibal ngưng hành động như thể gã đang cố lập kỉ lục thế giới vậy. Sau vài phút, Will cảm thấy mình đã cương cứng, khoan khoái và rên rỉ, anh bỏ tay ra khỏi mặt và nắm lấy ga giường. Mắt anh nhắm chặt.
    Hannibal ngừng mút. Will không thể đừng được mà phát ra một tiếng rên qua mũi. Anh có thể cảm thấy gã di chuyển trên giường và anh mở mắt. Hannibal đang lấy một một chút gì đó trong một chiếc lọ thủy tinh trong trên bàn. Will không hề nhớ là đã từng thấy nó trước đây.
    "Chất bôi trơn," Hannibal giải thích.
    Will căng người. Anh không chủ định vậy. Điều đó không thoát khỏi sự chú ý của Hannibal.
    "Cứ thả lỏng đi," Hannibal nói. "Em có tin tôi không?"
    Anh có thể trả lời thế nào được nữa? Will gật đầu. Hannibal vẫn giữ nguyên vị trí giữa hai chân Will, đẩy chân Will lên để gập đầu gối anh lại. Will vẫn cương, cái đó nằm trên bụng anh, ướt đẫm nước bọt và đang trở nên lạnh dần. Hannibal lần tay xuống phía sau tinh hoàn và xoa chỗ đó. Ngón tay gã trơn trượt và đi sâu vào. Will nuốt khan.
    Hannibal hôn lên đầu gối Will. "Ta sẽ thử với một ngón tay để bắt đầu đã. Em sẵn sàng chưa?"
    Will gật đầu và Hannibal nhấn vào. Chỉ một chút. Cảm giác trơn và bị xâm nhập không giảm đi và Will không cưỡng được mà nhớ lại chỗ phòng khám bác sĩ. Anh nhắm mắt. Ngón tay vẫn tiếp tục luồn vào cho tới khi nó chạm vào chỗ kì cục đó. Điều đó cũng làm anh nhớ lại khi bị bác sĩ khám. Will thấy mình bắt đầu mềm ra, lúc ấy Hannibal cúi đầu xuống và ngậm lại dương vật anh vào miệng.
    Will thở dốc. Mắt anh mở ra nhưng anh không thể nhìn xuống. Anh không muốn biết khi Hannibal ở dưới đó thì trông như thế nào vì nếu anh đã biết thì có lẽ anh sẽ không bao giờ nhìn thấy thứ gì khác nữa mỗi khi anh nhắm mắt. Anh nhìn chằm chằm vào trần nhà và cố gắng điều chỉnh nhịp thở.
    Hành động của Hannibal bắt đầu có hiệu quả: Will cảm thấy dễ chịu đến mức anh thấy mình thả lỏng và ấm áp với ngón tay đó trong cơ thể anh, đang xoa vào chỗ mà anh biết là tuyến tiền liệt của mình. Vẫn thấy kì quặc nhưng nó bắt đầu dễ chịu thật. Will bấu ngón chân xuống ga giường. Hơi thở của anh bắt đầu hòa nhịp với những tiếng rên nhỏ. Anh không muốn phát ra những âm thanh đó, thật xấu hổ. Nhưng một khi nó đã trào ra thì nhiều tiếng nữa kéo theo sau. Âm thanh càng kích thích Hannibal, tiếp tục chú ý mãnh liệt hơn vào Will bằng lưỡi và ngón tay đang len lỏi.
    Will tựa gót chân vào đệm và muốn nâng hông lên. Anh có vẻ không thể cưỡng lại được, cũng như khi anh không thể không tạo ra mấy âm thanh kia vậy. Anh muốn đẩy. Có vẻ điều ấy cũng không làm Hannbal phiền lòng, gã đưa tay kia vòng qua hông anh và tựa vào đó. Will hổn hển. Cảm giác như anh đang bị nhấn xuống đệm và anh thích vậy. Anh thích bị giữ chặt xuống. Anh muốn cưỡng lại nhưng giống như chống lại một bức tường gạch. Anh có thể thấy vùng chậu đang chặt lại.
    Hannibal rời ra. Will phát ra một âm thanh nho nhỏ giận dữ. Anh cố gắng hết sức nhìn xuống Hannibal. Hannibal đang lấy thêm dầu bôi trơn.
    "Em sắp ra rồi," Will khó chịu.
    "Tôi biết," Hannibal nói. Giọng gã nghe tự mãn. Will thả đầu xuống gối.
    Hannibal không tiếp tục ngay. Ngón tay gã vuốt ve chỗ đó vài phút, lần này là hai ngón tay, đưa lần lượt từng ngón vào một. Dầu bôi trơn lạnh và Will rùng mình nhưng nó ấm ngay lập tức.
    "Anh sẽ làm thật chứ?" Will hỏi cái trần nhà.
    "Em phải hỏi cụ thể hơn," Hannibal nói. "Có phải em hỏi tôi sẽ đưa dương vật vào đó hay không?"
    "Phải." Miệng Will khô đi.
    "Tôi không định làm vậy." Hannibal ấn cả hai ngón tay. Vẫn là cảm giác kì cục, như lần đầu tiển. Cảm giác mà Will nhận ra là áp lực nhưng giờ lại giống như là được kéo giãn ra. Anh thấy khó chịu, hơi giống như khi anh cần đi vệ sinh vậy. Rồi miệng Hannibal lại ngậm lấy anh lần nữa.
    Cứ như vậy một lúc. Hannibal sẽ đưa Will lên đỉnh rồi lại lui xuống khi Will nghĩ là mọi thứ sắp đến ngưỡng. Hannibal sẽ lấy thêm dầu bôi trơn, để Will nghỉ chút xíu rồi lại làm tiếp. Will mất khái niệm về thời gian. Anh bắt đầu thấy hơi rát một chút. Anh nghĩ Hannibal cũng vậy nữa.
    "Hannibal," anh kêu lên.
    Hannibal ngừng lại để trả lời. "Sao, Will?"
    Will thật ra không mong Hannibal trả lời. Anh lại đặt đầu xuống gối.
    "Được rồi," Hannibal nói. "Được rồi." Gã ngửa đầu ra sau.
    Lần này anh ra mạnh hơn tất cả những lần mà Will nhớ được. Anh không thể nghĩ được: nó khiến anh thấy như bị dao đâm. Khi có thể nhìn và thở được, Hannibal đang quỳ gối trước mặt anh và tự làm với chính mình, môi dưới đặt giữa hai hàm răng. Dáng vẻ đó khiến Will thấy gan ruột anh quặn lên nhưng anh không thể nào dựng lên được nữa.
    "Em," Will bắt đầu nhưng Hannibal ra hiệu im lặng. "Tôi muốn thấy em," Hannibal nói. "Hãy cho tôi được thấy em."
    Will không nghĩ là anh muốn bị nhìn như vậy, đầy mồ hôi và đang choáng váng nhưng Hannibal vẫn tập trung. Gã ra sau khoảng một hai phút, một chút bắn lên ngực của Will. Hannibal thở dài mãn nguyện và nằm dài cạnh Will, đầu gã gối lên vai Will, ngay gần vết tinh dịch của gã. Will có thể nghe thấy gã đang thích thú.
    "Rồi sau em có phải làm vậy với anh không?" Will hỏi.
    "Nếu em muốn," Hannibal nói. "Tôi thì thích vậy."

-----

    Âm thanh điện tử khiến Will thức giấc vào sáng hôm sau. Ban đầu anh nghĩ đó là đồng hồ báo thức nhưng không hợp lí gì cả; Hannibal không dùng báo thức và Will cũng vậy. Will bước ra khỏi trạng thái ngơ ngẩn mù mịt đủ để nhận ra đó là điện thoại anh trên bàn.
    Will cố gắng bỏ lớp chăn ra và lấy điện thoại, anh làm rơi nó lên sàn nhà. Nó ngừng rung chuông. Will thở dài và nằm một lúc ở cạnh giường. Anh ngạc nhiên là cảm giác rát đã biến mất và có khi anh chẳng làm gì đêm trước ngoại trừ nằm ngủ ở đó.
    Điện thoại lại kêu lần nữa. Lần này. Will lắc lư người đi đến và nhặt chiếc điện thoại từ dưới sàn lên. "A lô?"
    "Là tên Thợ Xẻ đấy." Jack nghe vừa phấn chấn vừa nghiêm khắc cùng một lúc.
    "Chào anh nữa nhé," Will nói. Anh xoa tay lên mặt. Miệng anh có vị như tro vậy. "Anh chắc không?"
    "Chắc. Tôi chỉ cần cậu xác nhận thôi. Có vài thứ hơi khác lần này."
    "Thế sao anh chắc thế?"
    "Tôi đuổi theo tên Thợ Xẻ từng ấy năm rồi mà còn không chắc nữa hả? Cậu có đến không?"
    Will thở dài. "Có. Địa chỉ là gì?"
    Jack đưa địa chỉ ở Siver Spring và gác máy. Will vào phòng tắm và rửa mặt. Anh về phòng mình và mặc quần áo. Có khi anh nên chuyển thêm quần áo vào phòng ngủ của Hannibal. Anh ở đó một lúc, mặc quần rồi nhận ra anh không chỉ ngủ yên suốt đêm mà còn chẳng gặp cơn ác mộng nào cả. Có phải là vì bệnh viêm não của anh đã khỏi hoàn toàn? Hay là vì...những gì họ làm đêm qua? Will lắc đầu và lấy áo sơ mi trong tủ trước khi đi xuống nhà.
    "Chào em," Hannibal nói ấm áp. Có một tách cà phê đợi sẵn Will trên bàn. Hơi lạnh hơn Will muốn nhưng anh vẫn uống hết. "Ăn sáng chứ?"
    Will lắc đầu. "Jack gọi. Anh ấy muốn em xem hiện trường."
    "Ăn chút hoa quả vậy."
    "Được rồi." Will lấy chuối ăn và cố không nghĩ về mối liên quan của nó với mấy thứ gợi tình, nhất là đêm qua. Hannibal trông có vẻ vui hơn Will.
    "Em sẽ về ăn trưa chứ?" Hannibal hỏi.
    "Em sẽ cố," Will nói. "Em sẽ gọi nếu không về kịp."
    Hannibal nghiêng người ra trước và đặt một nụ hôn lên môi Will, kiểu hôn miệng ngậm mà Will nghĩ chỉ tồn tại trong phim và TV show thôi.

-----

    Phòng khách đầy ánh chớp máy ảnh và những kĩ thuật viên găng tay xanh hối hả, quét bụi, đóng túi. Trung tâm của sự hỗn độn là một người đàn ông nằm ngửa, dang rộng tay. Người đàn ông vẫn mặc quần nhưng không có áo. Để phô bày ra một đóa hoa: hoa hồng, cẩm chướng, tuy líp, một vài loại hoa nữa mà Will không nhận ra. Nhiều hoa đến nỗi chúng phủ cả ra thảm và làm che đi xương sườn bị gãy và thịt đỏ lộ ra. Không có máu, hoặc chỉ có chút xíu. Hắn đã giết ở đâu đó rồi mang tới đây, ít nhất điều đó cũng không làm Will ngạc nhiên.
    "Robert Faraday, 49 tuổi," Beverly thuật lại. "Ý tôi là, ta giả định vậy vì đây là nhà anh ta. Đã li dị, sống một mình. Làm nhân viên kiểm toán ở IRS."
    Zeller khịt mũi. "Nói cách khác, một mục tiêu dễ dàng vì chẳng có ai buồn nghĩ đến là anh ta đã chết hay chưa."
    "Cũng không phải là vì hận thù," Price nói.
    Họ đều nhìn vào Will. Will không nhìn họ.
    "Mọi người ra ngoài!" Jack gầm lên.
    Nhân viên pháp y tản đi hết. Will nghe tiếng cửa đóng đằng sau anh. Anh đi đến và đứng ngay ở chân Faraday nhìn xuống anh ta như thể một nghệ sĩ nhìn vào tác phẩm của mình.
    Tôi mở anh ta ra, rút cạn anh ta. Hoa cho tình yêu, hoa cho đam mê...em biết ý nghĩa là gì ngay cả khi em không biết từ ngữ chính xác. Người đàn ông này là chiếc bình, chứa đựng sự ngưỡng mộ của tôi.
    Em biết toàn bộ mục đích là gì. Là của tôi.
    Sự thanh lịch, đường nét sạch đẹp, những bông hoa... thật kì quái, vì không có từ nào hợp hơn. "Đó là tên Thợ Xẻ," Will nói. Anh quay qua và không ngạc nhiên là Jack vẫn ở trong phòng với anh. "Điều khác biệt lần này là gì?"
    Jack chỉ tay và Will theo xuống tầng hầm. Ở đó, có một cái bàn trong phòng giặt ủi đáng lẽ là quần áo được gập thì tên Thợ Xẻ đã sắp xếp nội tạng của Faraday, ngay ngắn và đúng chỗ, như thể chúng sắp được chụp ảnh cho sách giải phẫu: phổi, tim, thận, gan, lá lách, ruột,...
    "Không có chiến lợi phẩm," Will nhận ra.
    Jack gật đầu. "Tất cả đều ở đây. Và hắn muốn ta biết. Chuyện gì vậy Will? Thế nghĩa là gì?"
    Will nhìn vào bức tường trên cái bàn. Tại sao là phòng giặt? Đó là vấn đề với tên Thợ Xẻ: hầu hết những thứ hắn làm chỉ là vì niềm vui của chính mình. Có thể có vài lí do tại sao hắn chọn căn phòng này mà không phải là phòng bếp. Có lẽ hắn chọn phòng giặt vì hắn thích ánh sáng ở đây. Nhưng hẳn là nó phải quan trọng, như những bông hoa vậy. Will nhìn xung quanh, như thể anh có thể tìm thấy một tin nhắn viết trên trần nhà vậy. Nhưng chẳng có gì: một cái tủ, một cái máy giặt, một cái máy sấy. Căn phòng có mùi như thịt vẫn ấm.
    "Will?" Jack có vẻ quan tâm.
    "Tôi không biết." Will gãi sống mũi. "Tôi..." Anh rút điện thoại trong túi quần ra. Anh nhận được tin nhắn của Hannibal: Bữa trưa đã xong. "Chắc chắn là tên Thợ Xẻ và chắc chắn là có thứ gì đó đã thay đổi nhưng tôi phải đi đây. Tôi sẽ gọi anh nếu hiểu được thêm gì đó." Anh quay đi và leo lên cầu thang hai bậc một.
    "Mai nhớ đến nhé!" Jack gọi với sau anh.

-----

    Bên trong nhà Hannibal ấm hơn nhiều so với ở ngoài, gần như thấy ngột ngạt. Mùi thức ăn ngon bay ra khắp sảnh trước. Will vứt túi lên bàn và đi vào bếp, Hannibal đang ngồi ở ghế bành trong góc và đang đặt máy tính bảng sang bên.
    "Chào anh," Will nói.
    "Mừng em về nhà," Hannibal nói, đứng lên. "Ông chú Jack thế nào rồi?"
    "Ông chú Jack gửi lời hỏi thăm," Will nói, dù Jack không làm vậy. Một lần nữa, Jack không biết là anh ta nên phải gửi lời chúc mừng, vì anh và Hannibal giờ đã thành một cặp thật sự. "Ăn trưa là gì thế?"
    Hannibal đi đến bếp, có thứ gì đó đang nằm trong chảo. "Thịt lợn xé phay. Chỉ cần hâm nóng một chút thôi."
    Món thịt ngon không tưởng, ngon nhất trong số những lần Will được ăn. WIll tự hỏi Hannibal lấy đâu ra thời gian mà làm những việc này. Will đi cả sáng nhưng thế không đủ để làm thịt ngon như vậy. Hannibal ăn sandwich bằng dao và nĩa, tỏ ra hài hước và hào hứng. Will thích cái cách mà khóe mắt gã nheo lại khi cười.
    "Hôm nay anh đang vui." Will nhận xét.
    "Phải thế không?" Hannibal nhìn lên, mắt lấp lánh, miệng cong lên như một chú mèo. "Chỉ là sáng nay tôi suy nghĩ về mối quan hệ của chúng ta thôi," Hannibal nói. "Có lẽ chính điều đó khiến tôi vui. Có thể yên tâm mà nói rằng tôi chưa bao giờ có cảm giác này với ai khác."
    Will mỉm cười với vệt nước sốt còn lại trên đĩa. "Phải. Em cũng thế."
    "Tôi mừng vì được nghe vậy."
    Will cắn một miếng sandwich, ngẫm nghĩ về những mối quan hệ, những cảm xúc. "Anh có biết gì về, ờ, hoa không?"
    Hannibal nhướn mày. "Tôi không cho là mình biết nhiều về làm vườn," gã nói, Will thấy hơi ngạc nhiên; nhưng có lẽ ý Hannibal là gã không ở trình độ chuyên nghiệp. "Em muốn biết gì?"
    "Anh biết ngôn ngữ hoa không?"
    "À." Hannibal tỏ ra đã hiểu. "Một chút. Hoa hồng đỏ cho tình yêu, hoa hồng xanh cho sự bí ẩn, hoa hồng trắng cho sự ngây thơ."
    "Vậy còn hoa hồng cam?"
    "Không hay gặp lắm. Tôi có sách về chủ đề này."
    Thư viện của Hannibal rộng và chứa đầy những cuốn sách kì lạ. Nhưng Will lắc đầu. "Không cần thiết. Sẽ có người tra sau. Đấy là việc của họ."
    "Có phải là về hiện trường mà Jack gọi em sáng nay?" Hannibal hỏi.
    Will gật đầu. Anh nhìn vào đồ ăn. "Là tên Thợ Xẻ." Anh tự hỏi có nên kể cho Hannibal nghe không. Nhưng dù sao anh cũng sẽ kể cho Hannibal nghe ngay cả khi nếu họ không sống cùng nhau, không ngủ cùng nhau. Anh sẽ kể cho Hannibal trong văn phòng, với tư cách là "bệnh nhân" của Hannibal.
    Dao và nĩa của Hannibal chạm vào nhau, trên bàn ăn. "Sau, bao lâu nhỉ, hai năm? Có lẽ còn hơn thế."
    "Jack có lẽ đã biết rồi sẽ tới lúc," Will lẩm bẩm.
    "Tại sao lại là bây giờ, tôi tự hỏi?"
    Will nhai miếng sandwich cuối cùng thật chậm và lấy khăn trên đùi để lau miệng. "Tên Thợ Xẻ lúc nào cũng thất thường," Will nói. "Đó là lí do tại sao lập profile hắn khó đến vậy. Và hắn luôn cẩn thận; hắn không để lại gợi ý nào. Nhưng kể cả có gợi ý đi nữa, ta cũng không biết là hắn để lại do bất cẩn hay có mục đích. Hắn không làm thứ gì mà không có mục đích cả. Nhưng giờ thì có điểm khác."
    "Sao lại vậy?"
    Will không nhìn gã. Anh gợi lại hiện trường trong tâm trí: cái xác bị bày ra, hoa nở trong lồng ngực trống rỗng; nội tạng được bày trong phòng giặt ủi. "Có tính toán cẩn thận. Những cái khác, như kiểu mấy chuyện đùa riêng tư, cái kiểu khiến chỉ có riêng hắn mới bật cười được trước sự tinh quái của mình. Nhưng cái này là một tin nhắn. Dành cho ai đó."
    Dao và nĩa của Hannibal lại chạm nhau lần nữa. Will ngước lên. Lần này Hannibal đặt chúng song song trên đĩa, tức là gã đã kết thúc bữa ăn. Không có gì còn lại ngoại trừ nước sốt. "Tin nhắn về cái gì? Cho ai?"
    "Em vẫn chưa biết," Will nói. "Mọi người sẽ họp ngày mai sau khi phẫu tích xác. Jack chưa nói rõ thời gian."
    Hannibal đứng lên và dọn đĩa. Will tự động đứng lên để giúp gã. "Em có nghĩ là Jack sẽ ngừng việc săn tên Kẻ Hút Máu để tập trung vào vụ Thợ Xẻ không?"
    Will chưa nghĩ tới. Jack có muốn Will rời khỏi nhà Hannibal không nhỉ? "Có lẽ là không," anh quyết định. "Thế sẽ mất mấy tháng làm việc mà giờ chỉ có mỗi việc giăng bẫy và bắt thôi. Chẳng có lí do gì mà ta không làm đồng thời cả hai. Cũng không phải là em không làm vụ Thợ Xẻ ở đây được."

-----

    "Hoa hồng, cẩm chướng, tuy líp và hoa được gọi là bỉ ngạn," Beverly nói nhanh. Cô đang có mấy bông hoa héo trải ra trên bàn kim loại, gộp thành từng nhóm theo màu sắc và loài.
    "Ngôn ngữ của hoa," Zeller nói tiếp, như thể họ đang nhẩm lại lời thoại vậy. "Vấn đề là ngôn ngữ hoa phụ thuộc vào người ta hỏi. Một loài hoa biểu trưng cho sự ngây thơ và trong trắng đối với người này và có thể là tình yêu đầu với người khác."
    Lông mày Jack vẫn nhướn cao. "Vậy mấy bông hoa này nghĩa là gì?"
    "May mắn là hắn chọn hoa không mấy phổ biến với nhiều người nên ý nghĩa khá rõ ràng," Beverly chỉ ra; cô đã đặt những bông hoa đỏ cạnh nhau.
    "Dù người ta có thể nói là hoa cẩm chướng cũng tượng trưng cho sự say mê," Zeller chen vào. "Như là hồng cam. Hoa oải hương tượng trưng cho sự quyến rũ trong khi hoa bỉ ngạn là "đi trốn với tôi."
    Không khí trở nên bất động và mong manh.
    "Đây là những hoa không hay gặp," cuối cùng Jack nói. "Một số thôi. Có lẽ vẫn có người bán hoa nào đó phải nhớ địa chỉ đặt hoa."
    "Ta đang tìm," Price nói. "Ta đang gọi mọi tiệm hoa trong khu vực Chesapeake để xem có ai nhớ có đơn hàng nào như vậy không. Chẳng gì cả."
    Will để cuộc trò chuyện trôi vào mơ hồ. Đi trốn với tôi. Như vậy quá trực tiếp. Nói rõ ràng ra. Tên Thợ Xẻ đã sắp xếp vụ giết người này để ai đó được thấy. Ừm, nhưng đúng ra là cái xác thì ai cũng thấy- tên Thợ Xẻ không phải là không thích phô trương- nhưng mà vụ này khác. Không có chiến lợi phẩm, mà những bông hoa...
    "Vậy là đang yêu," Will nói.
    "Hắn? Hay nạn nhân?" Beverly nói, sau khi bị giật mình.
    Will lắc đầu. "Đây không phải là phạm tội vì tình. Nó quá tỉ mẩn và chính xác. Đó là...một bức thư tình."
    "Một bức thư tình," Jack nhắc lại. Anh gãi sống mũi. "Cậu đang bảo tôi là hắn có...hắn có...kiểu như bạn gái hay ai đó hắn muốn biểu lộ tình cảm sao?"
    "Có thể là bạn trai," Price xen vào.
    Will nhìn xuống hoa bỉ ngạn. Đi trốn với tôi. "Có ai đó hắn muốn trở thành người tình của hắn. Ai đó hắn muốn cùng nhau giết chóc, có lẽ."
    "Một cô vợ sát nhân," Beverly lẩm bẩm. "Vui đây."
    "Hoặc chồng!" Price lặp lại.
    "Gì cũng được, ta phải tìm ra họ thật nhanh," Jack nói. "Có gợi ý gì về việc ta sẽ phải tìm ai hay cái gì không?"
    "Như thường lệ thôi, có vẻ hắn mặc bộ chống độc đấy," Beverly nói. "Với cả nếu hắn có mang theo ai đó đến xem, cô ta...hoặc anh ta," cô thêm vào khi thấy cái nhìn của Price, "cũng không để lại dấu vết."
    "Vậy thì ta phải tìm thứ khác rồi," Jack nói. Anh nhìn Will. "Nhớ báo tôi nếu cậu nghĩ ra thêm được gì."

-----

    "Tên Thợ Xẻ đang yêu," Will nói với Hannibal tối hôm đó, trong bữa tối.
    Dao nĩa của Hannibal ngưng lại trên đĩa. "Hắn ư?"
    "Phải. Thi thể vừa rồi...là một bức thư tình." Will nhấp một ngụm rượu. "Anh biết đấy, buồn cười thật, em còn suýt nữa thấy mừng cho hắn."
    Lông mày Hannibal nhướn lên. "Mừng?"
    Will tập trung vào cắt mấy miếng thịt gà trước khi trả lời. "Nếu là sáu tháng trước, có khi em...em không biết nữa, có lẽ em sẽ ghen tị. Hoặc giễu cợt. Ồ, tên Thợ Xẻ nghĩ là hắn đã tìm được tình yêu khi điều đó không tồn tại và với hắn lại càng không." Will nhìn xuống bàn tay đang nắm nĩa và xiên một ít thức ăn, nhìn ánh sáng lấp lánh trên thép bạc. "Em nghĩ em không tin là mình có thể ở cùng với ai đó, chính bản thân mình còn thấy vậy, ngay cả tên Thợ Xẻ cũng tìm được ai đó cho mình, mà sao em lại không, em sẽ thấy cay đắng. Nhưng giờ thì, giống như là, đúng vậy, có lẽ người ta nói đúng: có lẽ luôn có ai đó chờ ta ở ngoài kia." Will cảm thấy một nụ cười đang dần xuất hiện. Anh để nó tự xảy ra, ngay cả khi anh biết là trông anh có vẻ ngơ ngẩn. "Thế nên, tốt cho anh thôi, Thợ Xẻ ạ. Giờ thì dẹp phần giết người đi." Anh bật cười nho nhỏ. "Có lẽ nửa kia của hắn có thể nói được hắn về việc này đấy."
    "Phải." Hannibal nói, mỉm cười. "Có lẽ vậy."

2 nhận xét:

  1. Chào bạn, mình là 1 fan bự của Hannibal, rất may vì đã kiếm được nhà bạn, cũng rất cám ơn bạn vì đã dịch 1 fic hay như vậy nha (đa phần toàn lạc vào rừng angst). Có thể cho mình hỏi là mục lục của bạn nằm ở đâu không? Mình kiếm mãi không thấy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cả tháng rồi mình mới vào lại blog này, giờ thì có mục lục ở bên tay phải rồi nhé :)

      Xóa