Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 12)

Note: 18+, explicit.
Phần trước trong sáng bao nhiêu thì phần này trong tối bấy nhiêu...
    Không cần phải gọi cảnh sát làm gì.
    Will biết vậy nhưng anh vẫn để điện thoại trong túi khi anh chạy qua ranh giới liên bang. Chẳng phải nghi ngờ gì nữa, Martin Liefield chính là Kẻ Hút Máu. Nếu anh gọi Jack, Jack sẽ gọi bên cảnh sát địa phương và họ sẽ đến cabin của Watford trước khi Will kịp đến. Rồi Will bắt đầu nghi ngờ là Martin và Hannibal đã qua lại với nhau.
    Tôi đi với Martin.
    Nhưng vẫn còn thời gian. Martin luôn giữ nạn nhân trong một hai ngày, từ từ giết họ. Và Hannibal là Hannibal. Gã khỏe mạnh và thông minh. Và gã muốn Will đi tìm gã.
    Đừng quên hoa.
    Những ngón tay Will nắm chặt quanh vô lăng tới khi nó kêu cọt kẹt.
    Dòng xe đi chậm rồi thành bò trên đường rồi gần như là đứng nguyên tại chỗ. Will nhìn ra ngoài cửa sổ, những nhánh cây thường xanh đung đưa trong gió. Anh hạ cửa sổ xuống, chỉ vài phút để cảm thấy không khí lạnh thấu xuyên vào da rồi lại nâng cửa lên. Cuối cùng, dòng xe cũng vượt qua được chỗ ba chiếc xe đang nằm lăn bên vệ đường. Mặt đường vương vãi kính vỡ. Will liếc nhanh thấy chiếc một chiếc SUV bị lật ngược. Dòng xe lại di chuyển bình thường, họ đã vượt qua nút thắt cổ chai. Anh không thấy vết máu.
    Will nhận ra là mình chưa ăn trưa. Anh không thấy đói. Giọng của Hannibal vang trong đầu anh. Will co tay thành nắm đấm trên đùi rồi lại duỗi ra.

-----

    Will không định để xe mình bị nhìn thấy từ phía ngôi nhà nên anh đỗ cách đó khoảng nửa dặm và đi bộ đến đó. Tuyết lại rơi, những bông tuyết to đọng trên quần áo Will và tan chảy ngay khi gặp làn da anh. Will tự hỏi Martin đã hành hạ Hannibal cỡ nào rồi. Hannibal giờ chắc đang bị đau đớn, kiệt sức và khát do bị mất nước. Cuối cùng gã sẽ bất tỉnh và mất máu. Gã biết là mình đang chết dần nhưng gã không còn tỉnh để thấy ánh sáng cuối cùng đang vụt tắt. Như thế cũng chẳng hơn những gì Hannibal đã làm với những nạn nhân của gã.
    Cabin được che chắn bởi những lùm thông dày. Will không chắc là anh biết nó ở đó nếu như anh không định tìm nó từ trước. Không có ánh sáng nào hắt ra từ cửa sổ. Hơi thở Will nghẹn lại ở cổ họng; có thể anh đã sai. Có thể đây không phải là nơi cần tìm.
    Anh đến gần hơn- đủ gần để thấy chiếc Bentley của Hannibal đỗ bên ngoài. Will thở ra và hít vào quá nhanh khiến anh đột nhiên thấy chóng mặt. Anh ngừng lại, chống hai tay lên đầu gối để lấy lại nhịp thở trước khi đi vòng quanh để tiếp cận cái cabin từ phía sau. Cửa sổ đều che kín nên Will chỉ có thể đoán chừng anh nên tìm phòng nào. Có thể cabin này có tầng hầm và Martin đã đưa Hannibal xuống đó. Tại sao mấy tên sát nhân thích làm việc dưới tầng hầm? Sự riêng tư, Will cho là vậy nhưng như thế chỉ chỉ có một lối để ra vào và không thể thấy được có ai đang định xâm nhập từ bên ngoài. Có lẽ anh sẽ hỏi Hannibal về lí luận này sau.
    Will dựa người vào tường ở cửa trước và cân nhắc các lựa chọn.
    Anh không mang theo súng. Anh để nó ở nhà Hannibal đêm trước và không mang theo vì anh đã nghĩ là chỉ ghé qua Hearts & Cranes một chút. Anh không biết Martin có súng hay không.
    Anh nên gọi cảnh sát. Xe Hannibal ở đây. Nếu Hannibal không ở đây thì cũng ở quanh đây, có lẽ với Martin. Will rút điện thoại. Sóng ở đây gần như không bắt được nhưng có lẽ anh vẫn gọi được 911...
    Cửa trước bật mở.
    Will nằm rạp xuống đất, ép mình lại hết mức có thể. Cái cây đó, có lẽ? Hoặc anh có thể bò dưới chỗ hiên. Nhưng người đàn ông đi ra mà không ngoái nhìn lại. Will vẫn ép mình dưới đất và nhìn Martin- phải là Martin- đi vào chiếc Bentley và lái đi. Will nhìn chiếc xe đi ra khỏi tầm mắt và đếm đến 100 rồi mới đứng lên.
    Cửa bị khóa. Will đá nó hai lần thì nó mở ra. Khi đã vào trong, anh chạy từ phòng này qua phòng khác cho tới khi tìm thấy một cánh cửa dẫn đến, phải, một tầng hầm. Will bật đèn trước khi xuống cầu thang.
    Những thanh gỗ bắt chéo trên đầu. Một cái bàn màu xanh rêu dựng sát vào bức tường bê tông, một chai nước mở nắp đặt trên đó. Sàn nhà là bê tông thô. Và chính giữa căn phòng: Hannibal, bị trói vào một chiếc ghế. Cằm gã gục xuống ngực và người dính đầy máu. Máu thấm và nhỏ giọt, chảy trào ra từ những vết thương đủ kích cỡ trên trán, tay, ngực và chân gã. Quần áo thì ướt sũng và rách nát, một vũng máu nhỏ đọng lại dưới chân ghế. Căn phòng nồng mùi muối và đồng.
    Hannibal không ngước lên khi Will đi vào. Will không chắc là gã có tỉnh hay không. Anh không định lên tiếng với gã bây giờ, anh chỉ đi tới và kiểm tra mạch của Hannibal. Hannibal giật mình trước cái chạm và mở mắt. Mặt gã đầy máu nhưng Will có thể thấy cách khuôn mặt Hannibal bừng lên khi gã nhận ra đó là Will.
    "Will," Hannibal thở ra. "Em đã đến."
    Will sờ mạch của Hannibal. Nó mạnh nhưng hơi nhanh. "Anh thấy thế nào?"
    "Khát nước. Rất khát. Tôi nghĩ là mình mất đến gần một lít máu rồi."
    Will có thể tin được. "Anh biết hắn đi đâu không?"
    "Không. Có lẽ hắn đi giấu chiếc xe."
    Hannibal bị buộc bằng dây cáp: một ở cổ tay, mỗi bên cánh tay buộc chặt vào sau ghế và một quanh bắp chân và cổ chân, buộc vào chân ghế. Martin rất cẩn thận. Will nhìn căn phòng. Chẳng có hộp đồ hay bất cứ thứ gì cả.
    "Thử phòng bếp xem," Hannibal gợi ý. "Ít nhất chắc cũng có con dao hắn dùng với tôi."
    Nghe rất hợp lí nhưng Will chần chừ ở dưới chân cầu thang, sợ phải để Hannibal ngoài tầm mắt mình. Anh chạy lên hai bậc một và vào thẳng phòng bếp, nơi Martin đang đứng đợi.
    Hắn gầy hơn Will nghĩ nhưng cao hơn. Tay và chân rất dài. Tầm với dài. Hắn cầm súng ở một tay. Will thấy mình chùng xuống.
    "Mày làm cái đếch gì ở đây hả?" Martin hỏi.
    Martin nhận ra anh; dĩ nhiên rồi. Hắn biết rõ bạn trai sống chung của Hannibal trông như thế nào.
    Will giơ tay lên. "Tôi đã gọi cảnh sát rồi."
    "Đừng có nói dối," Martin nói. "Mày là cảnh sát. Sao mày không đem cả đội đến hả? Bọn nó có biết mày đồng tính không?" Martin chĩa khẩu súng hướng về phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm. "Mày đến để cứu bạn trai phải không? Mày không biết hắn là thứ gì à?"
    Will cau mày. "Ý anh là gì?"
    "Mày chưa nhìn tầng hầm hả?" Martin hỏi.
    Will nhìn hắn chằm chằm. "Anh ấy cho anh xem tầng hầm?"
    "Phải." Martin nhìn Will một lúc rồi hắn phá ra cười. Nó vang vọng khắp nhà. "Ồ, hay ra trò đây."


-----

    Will trở lại tầng hầm, Martin chỉ cách sau anh vài bước. Lần này Will cầm một con dao. Là con dao Martin dùng với Hannibal. Điều trớ trêu là cắt Hannibal bằng một con dao làm bếp không khiến Will lạ lẫm. Martin nói hắn làm việc đó có chủ ý, hắn hay dùng dao gập với những người khác hơn.
    Hannibal nhìn vẫn không khác gì mười phút trước. Tầng hầm vẫn đầy mùi máu, nồng hơn khi Will rời đi và trở lại.
    "Martin nói anh để anh ta bắt cóc anh," Will nói.
    "Đó là ý của tôi," Hannibal nói.
    "Martin nói anh chỉ cho anh ta xem tầng hầm," Will nói.
    "Tôi phải khiến cho cậu ta tin tôi," Hannibal nói. Gã ngẩng đầu lên và chớp mắt thật chậm. Will nghĩ ắt hẳn là do mất máu. "Em ghen sao?"
    Cơn giận bùng lên trong Will, nóng bừng và vị kim loại, bởi vì câu trả lời là có. Tay anh nắm chặt quanh cán dao.
    Martin lại bật cười lần nữa. Hắn vung vẩy bàn tay đang giữ khẩu súng. "Làm đi," hắn nói. "Cắt hắn ta đi. Rồi mày sẽ thấy đỡ hơn. Đừng sâu quá. Có lẽ hắn sẽ trụ được thêm nửa ngày nữa."
    Will có thể tin điều đó. Anh nghĩ lại việc bắn Eldon Stammets và Garrett Jacob Hobbs. Làm điều xấu với những kẻ xấu khiến ta thấy dễ chịu. Giờ thì anh sẽ thấy dễ chịu. Nhưng sau đó anh sẽ thấy tồi tệ. Hannibal đã mong điều đầu tiên nhiều hơn và điều sau ít hơn.
    Hannibal vẫn nhìn Will bằng đôi mắt tối nhưng ấm áp. "Will," gã nói, rất nhẹ nhàng.
    "Nhanh nào," Martin nói. "Tao thấy chán rồi đấy." Hắn vung khẩu súng lần nữa.
    Will nhấc dao lên. Anh quay nó và đâm vào cánh tay Martin, đang giữ khẩu súng. Martin hét lên. Máu ấm tràn ra khắp tay Will. Anh chưa bao giờ thấy cái mùi đó tận sâu trong họng mình như thế này. Khẩu súng hạ xuống và giờ Will không thể nghe thấy gì khác, tai anh thấy inh lên .Nhưng anh vẫn di chuyển được, anh rút dao ra và cố lần nữa. Lần này anh nhắm trượt.
    Martin vẫn nắm khẩu súng và miệng hắn động đậy, có lẽ hắn định bắn. Will cần tách khẩu súng ra khỏi hắn. Anh lao đến, vung dao và Martin lùi lại. Cánh tay của Martin không theo ý hắn nhưng hắn vẫn nâng được khẩu súng. Hắn không chĩa vào Will. Hắn chĩa vào Hannibal.
    Will nhảy tới. Anh nghe thấy, một tiếng động xa xăm bị bóp nghẹt, khẩu súng rơi ra. Anh ngã xuống sàn, Martin nằm dưới anh. Anh đâm dao xuống và thấy nó xuyên qua thịt. Máu bắn ra khắp nơi, trên tay và quần áo anh. Will rút dao ra và đâm lần nữa rồi lần nữa. Thật là khó. Anh có thể làm được hơn thế không chỉ với con dao này.

-----

    Con dao cũng không cắt dây trói Hannibal tốt lắm nhưng Will không muốn trèo lên cầu thang chỉ để tìm kéo và anh không chắc là mình có muốn trở lại xuống sau đó nữa không. Nên anh lách vào giữa dây nhựa và da Hannibal để cắt dễ hơn. Ban đầu anh sợ mình sẽ làm đau Hannibal nhưng rồi anh nhớ lại là mình chẳng việc gì phải nhẹ nhàng cả.
    Hannibal thở dài ra khi sợi dây đứt. Gã cúi về phía trước, vươn và và gập duỗi bàn tay. Những ngón tay của Hannibal lạnh ngắt dưới cái chạm của Will, như là đá vậy. Giờ chắc chúng đang tê rần, cả trong lẫn ngoài, khi máu được chảy lại trong những động mạch và tĩnh mạch vừa bị thắt. Sẽ rất đau. Will quỳ xuống và giải phóng cho chân Hannibal.
    Will không nghĩ là Hannibal sẽ đi được nửa dặm để đến xe anh nhưng hóa ra họ không cần phải làm vậy: chiếc Bentley ở ngay bên ngoài. Martin đã lái xe đi rồi quay lại, vì lí do nào đó, trở về mà chưa đem giấu chiếc xe. Họ sẽ không bao giờ biết tại sao bởi vì Martin đã chết. Will đỡ Hannibal vào ghế khách và mặc cho gã phản đối, anh lái xe đưa Hannibal đến bệnh viện. Chỉ khi đã vào viện, anh mới gọi cho Jack.

-----

    "Họ vừa cho em tạm nghỉ," Hannibal đoán khi Will trở lại vào phòng.
    Will ngồi thụp xuống ghế, lầm bẩm xác nhận. Bệnh viện cho anh mượn bộ đồ mổ còn dư, Will rất biết ơn mà mặc vào ngay cả khi nó khiến những bệnh nhân khác tưởng anh là y tá. Anh đã ngồi đủ lâu trong bộ đồ dính đầy máu rồi. Anh chưa thể làm sạch hết được, vẫn còn máu ở dưới móng tay và có lẽ là trên tóc nữa. Tuy thế anh không ngửi thấy nó nữa.
    Hơi kì lạ khi thấy Hannibal mặc áo của bệnh nhân, nằm trên giường bệnh và kim truyền tĩnh mạch trên cánh tay. Ngay cả khi khỏa thân, nằm trên giường trong nhà, gã cũng không trông có vẻ mong manh như lúc này. Gã bị quấn băng trên mặt và trên cánh tay. Những vết cắt lớn hơn còn phải khâu nữa.
    "Là tự vệ," Hannibal nói. "Tự vệ vì tôi," gã thêm vào.
    Will dụi tay lên mặt và để nó rơi xuống tay ghế với một tiếng bịch. Anh không trả lời. Hannibal không nói gì nữa, trong một lúc lâu.
    "Tôi đã yêu cầu họ cho tôi xuất viện," cuối cùng Hannibal nói. "Chỉ là mất máu và mất nước. Không cần phải giữ lại tôi qua đêm. Nhưng họ không yên tâm nếu cho tôi xuất viện mà tôi phải tự lái xe về nhà."
    "Tôi sẽ đưa anh về," Will nói. Anh không nhìn Hannibal, dù anh khá chắc là Hannibal đang nhìn anh. "Dù sao thì vẫn còn nhiều đồ nữa tôi chưa kịp lấy."
    Hannibal hít sâu và thở ra. "Will, tôi..."
    "Đừng..." Will ngắt lời, một tay anh nắm lại trên đùi. Anh cố sức mở nó ra. "Tôi không muốn nói khi ở đây," anh hạ thấp giọng.
    "Vậy tối nay ta sẽ nói chuyện," Hannibal nói. "Sau khi em đưa tôi về."
    Will nhìn ra cửa sổ. Anh nghĩ về lũ chó.

-----

    Buffy mừng họ ở ngay cửa ra vào, rên rỉ và sủa ăng ẳng, nhảy cẫng lên quanh chân họ khi họ vào trong nhà. "Có lẽ nó cần được ra ngoài," Hannibal nói.
    Will để cửa trước mở nhưng Buffy lại theo họ vào sảnh trước tới tận cầu thang. Hannibal nói là đã thấy đỡ hơn nhưng gã vẫn dựa vào người Will. Will không biết là thật hay là Hannibal chỉ muốn họ gần nhau nhưng anh cũng không tránh ra. Hannibal có vẻ khó khăn khi lên cầu thang. Buffy ở dưới chân cầu thang và nhìn họ đi lên, mũi nó phập phồng. Will để Hannibal ngồi trên giường và lại đi xuống để đóng cửa trước và cho Buffy chạy ra ngoài sân. Anh đứng trên bãi cỏ, cạnh cửa và đổ Eukanuba vào bát của nó. Alana đã đồng ý trông lũ chó ở Wolf Trap. Will tự hỏi liệu anh có nên lái xe đem chúng về hết đây, về nhà của Hannibal hay không. Nhưng nếu anh lái đi bây giờ có lẽ anh sẽ không trở lại. Rồi anh tự hỏi tại sao anh phải cần trở lại.
    Anh gọi Buffy vào trong và đi lên tầng trên. Hannibal vẫn đang ngồi ở cạnh giường, nhìn ra lối đi.
    "Tôi đã nghĩ em không trở lại," Hannibal nói.
    "Tôi đã suy xét việc đó." Will đi vào và đứng trước gã. Hannibal nhấc cánh tay lên và đặt bàn tay lên hông Will. "Anh làm gì vậy?"
    "Chạm vào em."
    Will thấy ánh nhìn của Hannibal. Chỉ một khoảnh khắc nhưng vậy là đủ cho Will thấy mình như bị hút sạch và trống rỗng. Anh nhắm mắt và đưa tay ra để nắm giữ thứ gì đó. Nó chạm vào tóc của Hannibal. "Đêm qua tôi không ngủ ngon khi không có anh."
    "Tôi cũng vậy."
    "Anh đã làm gì với tôi?" Giọng Will run rẩy. "Anh thôi miên tôi hay là sao thế?"
    Một khoảng yên lặng kéo dài trước khi từ ngữ thoát ra khỏi Hannibal. "Điều đó tôi chưa từng làm."
    Will bật cười nhỏ, môi anh giật nhẹ. Mắt anh lại mở ra. Anh không biết cảm giác bệnh hoạn và bị phơi bày thế này là của ai nữa. Nhưng Hannibal đã tiết lộ chính mình cho Will. "Tại sao anh lại để Martin bắt đi?"
    Hannibal miết nhẹ ngón cái trên thắt lưng ở chiếc quần mổ Will đang mặc. "Tại sao em không để Martin giết tôi?"
    Will mím chặt môi. "Anh trả lời câu hỏi của tôi trước."
    Mí mắt Hannibal sụp xuống. Yết hầu gã trồi lên khi gã nuốt khan.
    Cuối cùng Will trả lời thay cho gã: "Anh muốn xem điều gì sẽ diễn ra. Kích động tôi rồi xem tôi làm gì. Tôi sẽ làm gì nếu anh để mình bị bắt cóc và tra tấn. Trời ạ. Nếu như tôi," anh nắm chặt tay trên tóc Hannibal, đủ mạnh để khiến gã đau và anh thấy mình hơi run rẩy. "Nếu như tôi không trở lại? Nếu như tôi để anh chết?"
    "Nhưng em có làm vậy đâu." Hannibal giờ mỉm cười ngay cả khi Will đã kéo đầu gã ra sau, ngửa lên. "Em đã tới và em đã giết hắn." Giọng gã nghe tự hào.
    Will bỏ tay ra khỏi tóc Hannibal. Anh có thể thấy chính mình đang đặt bàn tay ôm lấy cổ Hannibal, ngón cái ấn lên xương móng. Anh muốn làm vậy, cực kì muốn. Hannibal có lẽ sẽ để anh làm. Gã không muốn Will cảm thấy tệ vì nó. Gã muốn Will cảm thấy quyền lực.
    "Khỉ thật," Will nói và anh có thấy sức nóng trào lên sau đôi mắt. "Khỉ thật."
    Hannibal dựa ra phía trước và vùi mặt vào bụng Will. "Lên giường nào," gã nói. "Tôi nghĩ em nên khiến tôi đau. Tôi nghĩ việc đó sẽ giúp chữa lành cho em."
    Will bật ra một tiếng cười. "Giờ là vậy hả? Trị liệu?"
    "Em không đồng ý sao?"
    Will để Hannibal kéo anh xuống giường và cởi bỏ quần áo của anh.
    Hannibal không phải mặc đồ bệnh viện về nhà. Gã có một cái túi trong cốp xe, chứa đủ quần áo cho ba ngày, máy cạo râu, một tập hóa đơn tổng cộng ít nhất là một nghìn đô. Will không hỏi tại sao nó lại ở đó hay có phải nó luôn ở đó. Quần áo hơi khác loại Hannibal hay mặc một chút: vẫn đắt tiền, thiết kế riêng nhưng lại là cái áo thun polo và thậm chí là một chiếc quần jeans. Đó là những gì gã mặc khi về nhà từ bệnh viện. Bên dưới, Hannibal bị quấn đầy băng và vài chỗ là những vết chỉ khâu màu đen nhăn nhúm.
    "Tôi đã từng nghe thấy suy nghĩ trong đầu tôi vang lên bằng giọng nói của chính tôi," Will nói. "Cùng tông giọng, cùng âm sắc, cùng khẩu âm. Giờ giọng nói ấy nghe giống như anh. Tôi đã nghĩ như vậy là tốt. Bởi vì anh là chỗ dựa của tôi. Nhưng giờ thì tôi không chắc nữa."
    "Tình bạn đôi khi dẫn đến sự tách biệt cá nhân hoàn toàn," Hannibal nói. Gã nằm ngửa trên gối để Will có thể bao trọn lấy gã, như một con thú hoang.
    Will bật ra một tiếng cười khàn bị nghẹt lại. "Ta không phải là bạn bè. Ánh sáng của tình bạn sẽ không chạm tới chúng ta dù cả triệu năm nữa. Tình bạn của ta xa cách đến vậy đấy."
    Hannibal thở mạnh. Will cúi đầu xuống và hôn lên môi Hannibal. Hannibal trông như thể đã bị tan chảy ra. Will lướt ngón cái trên băng quấn quanh sườn của Hannibal và trước khi anh kịp nghĩ xem mình sẽ làm gì, anh ấn xuống thật mạnh. Hơi thở kế tiếp của Hannibal mắc lại bên trong miệng. Will nhấc miếng băng dính y tế lên tới khi lớp băng bong ra để lộ một đường màu xanh nhợt nhạt, vẫn còn đọng máu thẫm rỉ ra. Ngày mai thì nó sẽ đóng vảy lại. Will cào móng tay lên đó, làm vấy máu trên da của Hannibal. Một mùi vị mặn và kim loại dậy lên quanh họ.
    "Anh đã giết bao nhiêu người rồi?" Will thắc mắc. "Chúng ta biết là có mười hai nạn nhân của Thợ Xẻ. Mười lăm nếu tính ba người gần đây."
    "Nhiều hơn vậy nữa. Tôi không hay trưng bày."
    "Đã thì đúng hơn," Will sửa lại.
    Một khoảng lặng ngắn rồi Hannibal nói, "Phải."
    "Nhưng anh ăn họ."
    "Phải."
    "Và anh cho người khác ăn nữa."
    "Phải."
    "Trong đó có tôi."
    "Phải."
    Will nhấc rìa một chỗ quấn băng khác lên, lần này là quanh cơ ngực của Hannibal, ngay trên đầu ngực gã. "Tại sao?"
    Hannibal di chuyển nhưng gã để cả hai tay duỗi trên giường, lòng bàn tay lật ngửa. "Tôi ngờ là em biết đó."
    "Chỉ để anh thấy vui," Will nói. "Anh nghĩ như thế là hài hước. Thế còn Cassie Boyle? Cô bé cũng là tác phẩm của anh, phải không?"
    "Phải," Hannibal nói. "Tôi nghĩ tôi có thể giúp em thấy bộ mặt thật của tên Chim Bách Thanh."
    "Đúng là thế." Will úp tay lên lớp băng. Anh có thể thấy nhịp tim của Hannibal dưới lòng bàn tay mình. "Anh cho tôi thấy phần âm bản, để tôi thấy được ảnh dương bản. Đúng là," giọng anh vỡ ra, "không thể tin được."
    Hannibal hít một hơi thật sâu và thở qua mũi. Ngực gã phồng lên rồi xẹp xuống và bàn tay Will cũng vậy. "Tôi có thấy điều tương tự ở em. Tôi đã ngắm em trong lớp học, khi em nói về vụ đó, về Thợ Xẻ. Chưa ai hiểu tôi rõ đến thế."
    Will ngước lên nhìn Hannibal. Lần này anh không lẩn tránh nhìn thẳng vào mắt. Hannibal cũng không nhìn qua chỗ khác.
    "Em không thể tha thứ cho anh, anh biết điều đó," Will trở về lối nói bình thường. "Không phải về mấy vụ giết người, mà em phải nhìn vào và nghĩ rằng chúng thật đẹp và không phải là về việc anh để chính mình bị bắt cóc và hành hạ." Anh vuốt ve rìa miếng băng quấn trên ngực Hannibal. "Nhưng em cũng không thể để họ có được anh, bởi vì anh là của em." Anh ấn ngón cái vào giữa miếng băng rồi nhấc lên và lại ấn xuống. Hannibal nhăn mặt. "Và em ghét bản thân mình. Em ghét bản thân vì điều đó."
    "Ôi, Will," Hannibal nói, và gã với vẻ đượm buồn, tên khốn đáng ghét. Will vừa muốn đấm vào mặt gã lại vừa muốn cuộn người sát vào ngực Hannibal và để Hannibal ôm lấy anh. Có lẽ anh sẽ cảm thấy như thế này suốt phần còn lại của cuộc đời anh mất. Viễn cảnh mới mệt mỏi làm sao.
    Will cúi đầu và không ấn lên vết thương của Hannibal nữa. Anh xoa nhẹ tay lên băng. Hơi thở của Hannibal không đều, Will chắc chắn máu đã thấm qua lớp băng phía dưới. Ngày mai, họ sẽ thay băng và thấy một vệt màu nâu trên lớp vải bông trắng. "Không được vậy nữa," Will nói. "Không bạo lực, giết người và máu me nữa. Chúng ta sẽ chấm dứt hết."
    Hannibal dịch người bên dưới Will. Một chút khô khốc trong giọng nói khi gã lên tiếng. "Chúng ta?"
    "Tất cả những mối quan hệ đều là về thỏa hiệp," Will nói. "Em nghĩ mình nghe đâu đó vậy. Đây là thỏa hiệp."
    "Rồi em sẽ ở lại?" Hannibal gần như nín thở.
    Will nuốt khan. "Phải. Em sẽ ở lại."
    Hannibal rướn lên để hôn Will. Tay gã vòng sau lưng anh, kéo anh xuống và ôm anh thật chặt. Will để mình bị cuốn theo.
    Will không nghĩ cả hai sẽ cương lên được nữa- Hannibal đang bị đau, lại còn bị mất máu khá nhiều và Will thì vẫn đang trong cơn giận và rối trí. Anh nghĩ họ chỉ hôn nhau trong một lúc cho tới khi Hannibal thiếp đi và Will sẽ mặc lại quần áo rồi đi dạo đâu đó. Nhưng có lẽ chỉ vì anh đang ở trên giường với Hannibal, một khung cảnh mà cơ thể anh đã quen thuộc và thấy được an toàn và hạnh phúc, Will bắt đầu thấy mình cương lên. Anh đẩy mình ra khỏi Hannibal khi anh nhận ra, cau có.
    "Shh, shh," Hannibal nói, như thể gã đang xoa dịu một chú chó. "Lại đây. Để tôi làm em dễ chịu nào." Gã đặt tay lên cái đó đang dựng lên của Will, xoa một chút và trượt tay xuống ôm lấy tinh hoàn anh. "Thế nào em mới thấy dễ chịu? Em có muốn làm tôi đau thêm nữa không?"
    "Không," Will nói ngay.
    "Hmmm. Tôi không tin vậy." Hannibal vuốt ve thêm chút nữa. Will cố kiểm soát hơi thở nhưng anh không kiểm soát được hông mình. "Em có thể làm trong miệng tôi. Làm tôi nghẹt thở cũng được. Hoặc em có thể làm tình với tôi theo đúng nghĩa của nó." Hannibal thêm vào. "Bằng ngón tay hay dương vật của em, hoặc thứ gì khác cũng được. Hôm đó em đã hỏi tôi, rằng lúc nào đó em có thể làm vậy với tôi hay không."
    Will nhìn xuống cơ thể Hannibal. Hannibal hoàn toàn không cương chút nào.
    "Đừng nhầm lẫn giữa việc không cương cứng và không có hứng thú," Hannibal nó. "Tôi đang rất hứng thú."
    Will túm lấy cổ tay Hannibal. Hannibal ngừng di chuyển. Will vẫn nghĩ về một thứ hoàn toàn khác. Anh không biết Hannibal vừa nói những gì. Tim anh đập nhanh quá.
    Mắt họ gặp nhau. Không ai nhìn đi chỗ khác.
    Will mở miệng. Những gì thốt ra là, "Em muốn trói anh lại."

-----

    Phòng của Will- hay nơi đã từng là phòng Will- vẫn vương lại dấu vết của việc ra đi đột ngột: ngăn kéo tủ bị kéo ra lung tung; móc treo trống rỗng trong tủ quần áo; đồ đạc của Will không nằm trên bàn. Will kéo chăn ra khỏi sàn để lấy chỗ cho Hannibal, anh sẽ trói gã lên giường, ngửa mặt lên, bằng rất nhiều khăn. Anh sẽ buộc khăn quanh mắt Hannibal nữa.
    Hannibal rất yên lặng khi ở bệnh viện và vẫn tỏ ra cam chịu mới ban đầu khi về nhà. Giờ gã đang kiềm chế, với toàn bộ sự chú ý của Will đặt lên người gã, gã cứ dịch người chút một khi nằm trên ga. Những thớ cơ co giật và rung động bên dưới lớp da. Sự tồn tại của gã ngập tràn cả căn phòng.
    "Thế này có ổn không?" Will thì thầm. "Anh vừa bị trói suốt sáng nay."
    "Em lo nhiều quá đấy," Hannibal nói. Gã nghiêng đầu sang phía giọng nói của Will và mỉm cười. "Em cần học cách thư giãn đi."
    Will khịt mũi và ngồi xuống để ngắm tác phẩm của anh. Anh phải thừa nhận là, có phần dễ chịu khi thấy Hannibal như thế này: không phải là Hannibal không thể tự nới lỏng mấy nút buộc nhưng gã không thử. Gã phục tùng vì điều gì đó trong gã khao khát muốn cho Will thấy. Điều đó khiến Will cảm thấy...quyền lực.
    "Nếu em bảo anh nằm yên," Will nói, lướt một ngón tay trên ngực Hannibal, "và em đứng lên rồi bỏ đi, anh sẽ làm gì? Anh có nằm yên không?"
    Hannibal cưa quậy trên giường. "Tôi sẽ làm vậy."
    "Trong bao lâu?"
    Cổ họng Hannibal phập phồng khi gã nuốt. "Cho tới khi tôi chắc chắn là em không trở lại. Tôi sẽ đi tìm em."
    Will không phải hỏi điều gì sẽ diễn ra sau đó. Máu và bạo lực; mọi thứ kể từ khi Hannibal bước vào cuộc sống của Will đều biến thành máu và bạo lực. Anh không biết tại sao mãi bây giờ anh mới nhìn ra điều đó. Và giờ cách duy nhất khiến nó chấm dứt là ở lại; và hi vọng Hannibal biết cách giữ lời hứa của gã.
    "Tại sao anh muốn em làm anh đau?" Will hỏi.
    "Bởi vì em muốn làm tôi đau," Hannibal đáp lại.
    "Em không muốn," Will nói và khi từ ngữ đi ra khỏi miệng anh thì anh biết đó là sự thực. "Thật sự là không."
    Hannibal vẫn không cương lên nhưng Will vẫn nắm lấy gã trong tay, kéo lớp bao quy đầu xuống để lộ phần đầu và thổi một làn hơi ấm lên đó. Điều đó khiến Hannibal run rẩy nên Will làm lại lần nữa. Anh vuốt ve tinh hoàn của Hannibal. Rồi anh lấy lọ dầu bôi trơn mà anh mang từ bên phòng ngủ lớn qua. Hannibal không tỏ ra biết gì về những gì Will đang làm nhưng Will nghĩ gã có thể ngửi thấy.
    Đây không phải là tư thế hợp nhất; tốt hơn là phải cởi trói cho chân Hannibal nữa để anh có thể nâng đầu gối gã lên, hay tốt hơn nữa là Hannibal nằm sấp xuống. Nhưng Will không muốn Hannibal di chuyển, nên anh đưa ngón tay xuống ra sau đó, thăm dò cho tới khi anh tìm thấy nơi Hannibal đang mở ra. Anh luồn ngón tay, để chất bôi trơn trào ra xung quanh trước khi anh đưa vào.
    Khó hơn anh nghĩ. Nhưng Hannibal biết anh đang cố làm gì nên gã dịch người để Will có thể cho ngón tay vào đến khớp đầu tiên. Anh rút ra- nhanh hơn Hannibal muốn, dựa theo hơi thở ra của gã- lấy thêm dầu bôi trơn và trở lại vào trong. Giờ anh biết chỗ và anh định làm thế nào, anh có thể đưa vào tới khớp thứ hai. Anh luồn và xoay ngón tay, cố tìm điểm mà khi Hannibal làm vậy, cả người anh cảm thấy như thế bị lửa đốt.
    Anh đưa được cả ngón tay vào trước khi anh ấn vào đó. Rất khó tìm nên anh chỉ còn cách dựa theo đường cong của cơ thể Hannibal. Một lần nữa thì tư thế này đúng là không phải hợp nhất nhưng vẫn xoay sở được. Will xoa ngón tay lên xuống điểm đó, vẫn nhìn vào dương vật của Hannibal. Nó vẫn chưa cứng lên. Will cúi xuống và liếm nó. Hannibal phát ra một âm thanh.
    "Em làm anh đau à?" Will hỏi.
    Hannibal lắc đầu.
    Will trở mình để anh có thể nằm sấp trước đầu gối của Hannibal, tựa người trên hai khuỷu tay. Chân anh rơi ra khỏi mép giường. Giờ anh không phải cúi quá xa để ngậm lấy dương vật Hannibal đang mềm vào trong miệng mình. Anh cẩn thận với hai hàm răng. Hai má anh lõm vào và mút lấy, lưỡi anh trượt qua dương vật Hannibal, để nó rơi ra khỏi miệng anh để anh có thể đặt miệng mình lên tinh hoàn gã. Anh vẫn để ngón tay mình bên trong Hannibal khi làm những điều này.
    "Nếu mục đích là khiến tôi cương cứng," Hannibal nói với giọng cao và run rẩy, "tôi không biết là có được không nữa. Cái đó không phản ánh...khả năng của em."
    Will nhả Hannibal ra. Mọi thứ của Hannibal đều ướt đẫm và bóng lên với nước bọt. Không khí sẽ sớm khiến chúng bị lạnh. "Chẳng có mục đích nào cả." Anh rút ngón tay ra và thêm dầu. Lần này, anh muốn đưa hai ngón vào trong.
    Sau đó thì anh mất dấu thời gian. Hannibal không cương thật nhưng gã lại bắt đầu ra. Chất lỏng vừa đắng và mặn. Will nuốt phải vài lần. Anh vẫn thêm dầu để ngón tay anh ra vào Hannibal tạo ra những âm thanh ướt át và khêu gợi. Hannibal cũng bắt đầu tạo ra nhiều âm thanh hơn: ban đầu là những tiếng rên nho nhỏ rồi như thể chúng đang cố thoát ra khỏi gã, và rồi là những tiến rên lớn hơn.
    "Will," Hannibal lên tiếng. "Will, Will."
    "Gì vậy?" Will ngước lên. "Em làm anh đau à?"
    "Phải," Hannibal nói. "Phải, em đang làm tôi đau."
    "Nghe không giống như anh đang đau," Will nhận xét.
    Hannibal hít thật sâu và run rẩy. "Có dễ chịu không?"
    "Có," Will nói. "Phải, rất dễ chịu."
    "Tôi vui lắm." Hannibal ngả đầu lại xuống gối, ngửa họng lên trần nhà. Chất lỏng rỉ ra gã đã đặc hơn và biến thành màu trắng. Will không hề biết là điều này có thể xảy ra và anh ngắm nhìn trong mê hoặc. Anh rút ngón tay ra và Hannibal phát ra một âm thanh ngắn nhưng không vui.
    Will đi vào phòng tắm, rửa thật nhanh bàn tay rồi trở lại và cởi trói cho Hannibal, vứt từng chiếc khăn xuống sàn. Hannibal ngay lập tức quay qua và ôm lấy Will vào lòng, vòng cả tay và chân gã quanh anh. Will phải đẩy Hannibal nhiều lần tới khi anh đủ chỗ để kéo chăn lên trùm qua người họ. Hannibal gục vào vai Will và lẩm bẩm điều gì đó.
    "Gì cơ?"
    Hannibal vẫn tiếp tục lẩm bẩm. Will phải căng người ra nghe: "Tôi muốn em thấy tôi."
    Will nuốt khan. Kích động anh và xem anh làm gì; có lẽ đây là điều anh đã làm: "Em có thấy," anh nói. "Em nhìn thấy anh rồi."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét