Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 11)

    Đèn tủ lạnh chiếu sáng hai chai ketchup còn lại, mù tạt và một hộp bột baking soda. Will đóng cửa và lấy tay dụi mắt. Ít nhất vẫn có cà phê. Loại Folger bỏ đi, nhạt thếch và có vị cũ sau hàng tháng trời nằm trong hộp. Will tự bảo mình: dù gì cũng là caffeine cả.
    Theo mấy nghiên cứu Will tìm được trên Internet, Hannibal đã nói thật về điều này: hoặc là bạn có thể bị thôi miên hoặc là không thể. Có vẻ Will là kiểu người có thể bị thôi miên, bởi vì quả thật anh đã ngủ trên giường của Hannibal, với giọng nói của Hannibal. Nhưng không giống như kiểu thôi miên Will đang đọc bây giờ; Hannibal không khiến anh phải tập trung vào thứ nào cả...trừ phi anh tính giọng nói của Hannibal.
    Anh có ngủ thật không nhỉ? Thôi miên được cho là có hiệu quả trong việc làm sai lệch kí ức. Hannibal có đưa ra những gợi ý nào nữa không, khi Will đang bị mê đi? Gã có khiến Will thấy anh mong muốn bỏ việc ở FBI và chuyển đến Pháp không? Hay khiến Will muốn được ở cùng với Hannibal? Hôn gã và làm những thứ...
    Will đứng lên và cho lũ chó ăn.
    Không có gì nhiều cho chúng; một ít đồ hộp, một túi đậu nghiền khô Will bỏ lại khi anh chuyền đến Baltimore. Will ngồi xuống và viết danh sách lên giấy nhớ. Trứng. Cà phê. Sữa. Eukanuba. Anh nhìn ra cửa sổ, gõ bút xuống giấy.
    Hannibal là tên Thợ Xẻ vùng Cheasapeake.
    Và gã sẽ làm gì khi giờ gã đã biết là Will biết? Giờ Will đã bỏ đi? Gã có truy đuổi anh để đề bảo vệ bí mật của gã không? Hannibal sẽ giết anh? Nếu gã muốn thì gã đã có thể dễ dàng làm được hôm qua rồi, khi gã trở về và Will đang đóng gói đồ đạc. Làm như một tai nạn. Hoặc khiến Will biến mất hoàn toàn, như thể anh chưa về nhà sau khi rời cái hang vậy. Nhưng còn những nhân viên FBI theo dõi căn nhà và quá nhiều nhân chứng tiềm năng trong khu nhà. Sẽ dễ xử lí anh hơn khi Will ở nhà mình, xa hẳn thành phố ,ở Wolf Trap, Virginia.
    Gã có thể tới vào lúc nửa đêm nhưng gã đã không đến. Will đã nghĩ về cái cách Hannibal đứng trên bậc thang và nhìn Will lái xe đi, Buffy dưới chân gã. Cái cách mà Hannibal nhìn anh khi Will nói anh chưa bảo Jack.
    Tại sao anh chưa bảo Jack?
    Will xé mẩu giấy và đi đến cửa hàng.

-----

    Giờ anh có thể hiểu, dưới ánh đèn huỳnh quanh, Hannibal ghét Giant Foods ở điểm nào. Tất cả đồ đều được bọc bao bì với đủ kích cỡ và hình dạng, gần như cả hành lang chẳng có gì ngoài đồ trộn, súp đóng hộp, xúc xích bọc bột ngô đông lạnh và Lean Cusines. Will thả một túi bánh tamale vào giỏ và cố không tưởng tượng ra tiếng khịt mũi khó chịu của Hannibal. Chúng đều là tamale chay. Giờ anh không muốn ăn một mẩu thịt nào hết.
    Cà phê xay, táo, ngũ cốc ăn liền. Sữa nguyên kem: thứ mà anh và Hannibal cùng đồng ý, ngay cả khi Hannibal có thứ sữa hảo hạng nào đó trong tủ lạnh mà không phải là sữa thuần(homgenized milk), phải lắc trước khi uống hoặc pha cà phê. Nhưng Will phải thừa nhận là nó ngon thật. Giống như vị sữa anh vẫn mơ hồ nhớ từ thời còn nhỏ.
    Khi đã về nhà, Will bỏ đồ ra trước khi dắt lũ chó đi dạo thật lâu trên cánh đồng sau nhà. Lũ chó in dấu chân lên lớp đất và những thảm cỏ héo úa, vật lộn lẫn nhau. Không khí lạnh dễ chịu lấp đầy phổi và làn da Will. Dễ chịu hơn nhiều so với ở trong khu công viên cho chó bị rào kín. Nhưng ở đó cũng tốt, khi anh ngắm lũ chó của anh chơi đùa với những con chó lạ, hòa đồng hơn. Nhưng họ không cần phải thể. Họ đã có nhau rồi.
    Họ về nhà. Lũ chó chạy lòng vòng một chút, hào hứng sau chuyến đi dài. Chester là con đầu tiên nằm vật ra. Có vẻ đó là dấu hiệu cho những con khác làm theo và chúng lơ mơ ngủ. Will vẫn đứng và ngẫm nghĩ.
    Căn nhà có vẻ nhỏ lại khi Will không ở đây. Nhưng đó không khiến Will phiền. Điều làm anh phiền là nó đâu cần phải nhỏ thế. Anh có hai tầng. Hai phòng ngủ, một phòng tắm và cả một tầng áp mái tí hon. Tầng hai đầy đồ đạc và thuộc về một cặp vợ chồng không có con đã sống và chết ở đây. Anh mua nguyên cả ngôi nhà và cứ thế chuyển vào. Cũng không khó sắp xếp vì anh chỉ có ít đồ.
    Will trèo lên cầu thang và quay người nhìn căn phòng ngủ lớn. Anh không bọc vải nhựa nên mọi thứ phủ đầy bụi. Một cái giường cỡ lớn, thành giường là một tấm gỗ lớn và một cái đệm trần đã bạc màu. Một tủ đồ. Một tủ quần áo theo kiểu cổ. Phòng ngủ kia chứa toàn hộp đồ, một cái bàn cà phê, ghế gập, đồ làm bếp linh tinh, bọc trong giấy đã ngả màu thời gian. Tất cả những mẩu vụn của một cuộc sống quẩn quanh. Hai cuộc đời, bao bọc lấy nhau. Có vẻ như sau khi người chống mất thì người vợ cũng đi theo không lâu sau đó.
    Cửa sổ mà anh đã trẻo ra ngoài, như thể đã nhiều năm về trước, khi não anh còn đang bị viêm. Hannibal hẳn đã biết, Will nhận ra, thậm chí trước khi anh đi khám. Biết trước đó đã lâu, có lẽ. Hannibal đã nói có thể là do stress, PTSD. Gã để nó nặng hơn. Và rồi đưa Will đi khám, nằm viện và về nhà.
    Will đi xuống nhà. Anh lấy áo khoác và đội mũ rồi lấy chìa khóa xe.

-----

    Will đã ở Baltimore trước khi anh nhận ra mình không đến nhà Hannibal. Anh dừng ở chỗ ngã rẽ tới tận khi đèn xanh và có ai đó bóp còi giục anh. Will quay lại và rẽ phải thay vì đi thẳng. Anh không ngạc nhiên khi thấy mình đứng trước nhà bác sĩ Du Maurier mười phút sau đó.
    Anh rung chuông cửa và đợi lâu đến mức anh nghĩ có lẽ cô ấy không có nhà hoặc không muốn ra mở cửa. Đây không phải là ngày hẹn của hai người. Cuối cùng, anh nghe tiếng giày cao gót đi tới gần cánh cửa.
    Bác sĩ Du Maurier cũng không ngạc nhiên khi thấy Will trước mặt. "Will Graham," cô ấy nói. "Tôi cho là mình đang mong cậu." Cô ấy tránh sang bên để anh bước vào.
    Will đợi lời giải thích nhưng không có. "Xin lỗi vì đã làm phiền cô," anh nói. Giờ anh ước là mình mang theo một chai vang hay gì đó, hoặc sổ của anh. Hannibal trả tiền cho những lần hẹn giữa Will và bác sĩ Du Maurier. Will tự hỏi cô ấy tính giá bao nhiêu hay là không tính phí. Không anh quyết định nhanh chóng: Hannibal phải trả cả lần này nữa. Ít nhất gã khốn đó cũng phải làm. Anh bước vào hành lang.
    "Không phiền gì." Bác sĩ Du Maurier dẫn anh tới phòng khám trị liệu. Giày cao gót đi lặng lẽ trên thảm. Will tự hỏi cô ấy có bao giờ dùng phòng đó cho khách không. Có kì cục không nhỉ, khi nhìn một người bạn hay người họ hàng ngồi trên ghế như bệnh nhân? Hoặc trở thành bệnh nhân, nếu có.
    Will ngồi vào ghế. "Hannibal đã ở đây."
    "Sao cậu nói thế?" Bác sĩ Du Maurier ngồi xuống, bắt chéo hai chân.
    "Đêm qua anh ta có gọi không?" Will hỏi. "Có khó chịu gì không?"
    "Cậu tin là có lí do khiến Hannibal khó chịu?" Bác sĩ Du Maurier hỏi.
    Will gập mấy ngón tay trên tay vịn ghế. "Tôi không biết." cuối cùng anh nói. "Hóa ra tôi chẳng biết gì về Hannibal cả..."
    "Là cậu không biết anh ta," bác sĩ Du Maurier nói, "hay cậu biết quá nhiều? Những thứ cậu thà không muốn biết."
    Will ngắm tấm thảm dưới chân bác sĩ Du Maurier. Vậy là Hannibal đã ở đây; có thể đã nói về cuộc cãi nhau với Will đêm qua, tuy là dùng từ có khác đi. Đó là lí do bác sĩ Du Maurier vẫn ăn mặc như thường lệ, thậm chí ngay cả khi đang ở nhà và lí do cô ấy không ngạc nhiên khi Will ở đây. Anh tự hỏi cô ấy biết bao nhiêu. Anh ngờ là bác sĩ Du Maurier quá thông minh và cô ấy còn nghe những điều riêng tư từ Hannibal nhiều hơn người khác, có lẽ ngoại trừ mỗi Will.
    "Thấu cảm là một món quà khó chịu, vừa là lời chúc phúc vừa là lời nguyền," bác sĩ Du Maurier nói. "Thấu cảm đi cùng thấu hiểu và với thấu hiểu là lòng trắc ẩn. Căm ghét người ta thấy thấu cảm là rất khó. Yêu thì dễ hơn nhiều."
    "Nói vậy cũng không làm nó ổn được," Will nổi cáu.
    "Yêu ai đó không phải là giải thích hay biện hộ cho hành động của họ," bác sĩ Du Maurier nói. "Hoặc cậu tin là chỉ có người hoàn hảo mới đáng được yêu?"
    "Cô nói như thể yêu là một lựa chọn vậy," Will nói. "Yêu hay không yêu: đó là vấn đề."
    "Chẳng phải sao?" bác sĩ Du Maurier vuốt tóc ra sau vai. "Tôi đã nói với cậu một lần rồi, ta phân tích và thảo luận về suy nghĩ và tình cảm, phân biệt chúng và xem cách chúng sinh ra hành động của ta. Cảm xúc gây ra hành động, hành động được điều chỉnh bởi suy nghĩ. Qua đó, hành động là ảnh hưởng của cảm xúc của chúng ta lên thế giới. Có lẽ cậu không chọn cảm xúc mà cậu cho đó là yêu nhưng nó biểu lộ như thế nào lại là vấn đề hoàn toàn khác." Cô ngừng lại. "Cậu có tin là Hannibal yêu cậu?"
    Will yên lặng vài giây. Bác sĩ Du Maurier chờ đợi.
    "Tôi tin là anh ấy thấy khao khát tôi mỗi ngày," Will nói, chậm rãi, cảm nhận sức nặng của từng từ trên miệng anh khi anh để nó trào ra ngoài, "và rằng anh ấy tìm thấy được một nguồn sống ở nơi tôi."
    Bác sĩ Du Maurier nghiêng đầu. "Và cậu?"
    Will không trả lời.

-----

    Nhà của Hannibal không xa nhà của bác sĩ Maurier. Thật ra là không đủ xa cho Will. Will đến nhà của Hannibal quá nhanh, tay anh vẫn lạnh và ướt, nắm lấy vô lăng. Anh tắt động cơ và ngồi đó một lúc, mắt nhìn vào cửa. Nó vẫn đóng. Có lẽ Hannibal đang ở sau nhà hoặc ở trên tầng, không nghe thấy tiếng xe Willl.
    Will ra ngoài. Anh đi lên bậc thang. Anh gõ cửa, ồn ào, dùng hẳn vòng gõ cửa. Anh đợi, vai so lại và đút tay trong túi quần. Không ai trả lời nhưng Will nghe tiếng thở và cào phía bên trong. Anh dùng chìa khóa của mình.
    Buffy xông ra ngoài, sủa liên tục, cái đuôi tròn mập vẫy tít như cánh quạt trực thăng. Nó lao ra ngoài để đi tiểu lên đám thường xuân ở cửa trước và quay lại ngay, nó cào chân trước lên chân Will.
    "Suỵt, suỵt," Will lơ đãng lẩm bẩm khi anh vào trong. Buffy chạy vào trước rồi lại trở ra, vẫn sủa và rên rỉ trong vui sướng. Trong nhà lạnh. Will vào nhà bếp đầu tiên; mọi thứ vẫn ngăn nắp nhưng không vương mùi thức ăn vừa nấu, ngay cả khi giờ không cách bữa trưa thường ngày của Hannibal là bao. Will không ở nhà bác sĩ Du Maurier lâu đến thế. Hannibal có quay về nhà rồi đi luôn không? hay gã chưa về nhà? Gã có việc gì bận? Hay gã vẫn đang ở văn phòng?
    Dạ dày Will quặn lại. Anh quay người. Buffy vẫn đợi anh ở dưới bàn ăn, nó vẫn thường ngồi đó khi anh và Hannibal ăn. Bàn tay thít chặt quanh trong dạ dày anh.
    "Hannibal đâu rồi?" anh thì thầm với nó. Buffy người nhìn anh và vẫy đuôi.
    Có thứ gì đó mắc trong vòng cổ nó. Will quỳ xuống và tặc lưỡi gọi nó. Nó bò lại và Will nới lỏng vòng cổ. Một mẩu giấy gập rơi ra.
    Đừng quên mang theo hoa. Tôi đi với Martin ở Hearts & Cranes.
    Will quỳ ở đó với mẩu giấy trong tay, gáy anh râm ran. Đừng quên mang theo hoa? Thế là nghĩa quái gì chứ? Hannibal không thể nghĩ về tiệc tối gì nữa được. Will ngồi trên sàn một lúc, nhìn Buffy và Buffy nhìn lại anh, cuối cùng anh đứng lên và đi ra xe.

-----

    Bên trong Hearts & Cranes có màu trắng ngà và lam nhạt dễ chịu, tủ mát chứa đầy hoa và một giá đựng đầy thiệp. Người ta có thể mua giấy bọc và ruy băng ở ngay phía sân trước, cũng như bút mực để ghi lời chúc. Lời quảng cáo ghi trên tường viết rằng đó là một tiệm hoa gửi chúc mừng; sẽ luôn bên bạn trên chuyến hành trình cuộc đời, quan tâm tới từng chi tiết trong khi bạn chỉ cần quan tâm đến niềm vui. Will hiểu ý đó nghĩa là họ không có hoa cho đám tang.
    Gerry ở đó, dang nói chuyện với cô gái bán hàng, dựa tên thẻ tên của cô ấy. Anh ta gầy, tóc màu vàng rơm mà Will không nhận ra ngay.
    "Will!" Gerry lên tiếng. "Anh làm gì ở đây thế?"
    "Tôi chỉ kiểm tra đơn hàng cho hoa ở bữa tiệc thôi," Will nói.
    "Hannibal Lecter cũng lấy hoa ở Hearts & Cranes nữa hả?" Gerry nói vui vẻ. "Em bảo anh rồi mà, Robert: họ là tuyệt nhất. Ai cũng đặt ở đây hết. Robert với tôi đang đặt hoa cho em bé sắp sinh của chị tôi," Gerry nói vậy với Will. "Bọn tôi mừng lắm."
    Robert gật đầu và cười nhẹ với Will, không hẳn tỏ ý là vui mừng quá.
    "Ừm, chúc mừng nhé," Will nói.
    Anh lấy cớ tạm ngưng cuộc trò chuyện nhờ có một cô bé giúp việc bán hàng, cô có mái tóc nâu bện ở hai bên vai. Thẻ tên ghi TINA. "Cháu giúp gì cho chú được ạ?"
    "Phải, chú, ờ..." Will quay qua. "kiểm tra đơn đặt hoa cho, à, đơn của Hannibal Lecter?"
    "Ngay lối này ạ," cô bé nói. "Cháu sẽ kiểm tra trên máy tính."
    Will thấy nhẹ người, đi theo cô bé tới chiếc bàn. Khi anh nhìn thấy Gerry và Robert đang say mê thảo luận về mấy thứ đồ lặt vặt cho tiệc chào mừng em bé, anh hạ giọng và nói, "Thật ra tôi đang tìm Martin?"
    Tina nhướn lông mày. "Hôm nay anh ấy không ở đây."
    "À," Will nói. "Cháu có biết anh ta có thể ở đâu không?"
    "Cháu không biết," cô bé nói. "Bọn cháu không phải bạn, chỉ là làm việc cùng nhau thôi."
    Nhưng có điều gì đó khiến Will phải lưu tâm: một tủ đầy hoa. Hoa hồng trắng, huệ tây trắng và nhiều hoa nữa Will không biết tên.
    "Hannibal có hay đến mua hoa ở đây không?" Will hỏi.
    Ngón tay Tina lướt trên bàn phím. "Vài lần trong năm, có vẻ vậy ạ."
    "Gần đây thì có không?" Will hỏi. "Không phải là đơn đặt cho bữa tiệc, mà chỉ là đến mua hoa thôi. Có thể là hoa trắng, rồi tự về nhuộm."
    Ngón tay cô bé chần chừ trên bàn phím. Lông mày nhíu lại. "Cho cháu hỏi là tại sao chú lại hỏi thế ạ?"
    Will đưa thẻ FBI ra khỏi túi và hi vọng cô bé không thấy từ Điều tra viên Đặc biệt hay biết nó nghĩa là gì. Miệng cô bé há thành chữ O ngạc nhiên nhưng cô bé không thấy thông tin Will cần. "Có ạ cùng lúc chú ấy đặt hoa cho bữa tiệc, chú ấy có mua vài loại hoa khác nhau."
    "Ai nhận đơn đó?" Will hỏi.
    "Martin."
    Gáy Will râm ran. "Martin làm việc ở đây bao lâu rồi?"
    "Cháu không biết," Tina nói. "Có lẽ là một năm?"
    Tina không biết gì nhiều về Martin. Họ chỉ là đồng nghiệp. Hắn ta lớn hơn, có lẽ là ngoài hai lăm? Đầu ba mươi? Da trắng, tóc nâu, cao. Cao hơn Will. Họ không có nhiều điểm chung. Hắn cũng không nói chuyện nhiều, chỉ im lặng làm việc của mình. Hắn là người đi ra ngoài và vận chuyển hoa khi có đơn. Cô bé đưa cho Will bản sao thư xin việc của Martin. Will cảm ơn cô bé và rời đi.
    Có thứ gì đó lờ mờ hiện lên ở rìa tầm nhìn của Will. Giờ anh có thể thấy nó: Martin, hình bóng tối và không rõ ràng đằng sau bàn tính tiền ở một tiệm hoa nổi tiếng, nơi những người như Gerry và Robert đến để lên kế hoạch cho tiệc chào mừng em bé.  Nơi những người như Hannibal Lecter mua hoa cho tiệc tối. Nơi mà theo Gerry, ai cũng đến. Martin biết ai đang có đám cưới hoặc sắp có em bé. Hắn biết địa chỉ của họ; thực ra hắn chính là người giao hàng.
    Jack gọi khi Will đang đi đến địa chỉ ghi trên thư xin việc của Martin.
    "Cứ tưởng cậu đi ra ngoài để cậu nhử tên Kẻ Hút Máu với Lecter chứ," Jack nói. "Bên giám sát báo cáo cậu ghé qua sáng nay."
    "Để lấy vài thứ," Will nói. "Tôi sẽ đi ra ngoài đêm nữa, tạo cơ hội cho hắn. Bên giám sát báo cáo không có hoạt động gì khác sao, ngoài tôi ra?"
    "Lecter rời nhà rồi lại trở vào vài lần. Có người chuyển hàng đến. Không có gì đáng ngờ cả."
    "Chuyển hàng gì?" Will hỏi, cố gắng tỏ ra bình thường.
    "Hoa. Này, sao tôi không được mời đến tiệc tối của hai người?"
    "Anh biết vụ đó à?" Will hỏi.
    "Dĩ nhiên là tôi biết chứ," Jack nói. "Tôi thấy đau lòng đấy Will. Tôi tưởng ta là bạn chứ."
    "Có lẽ tôi không muốn sếp của tôi dự bữa tiệc giả vờ của tôi," Will nói. "Đừng có lo, rồi còn nữa mà."
    Anh gác máy. Hannibal có biết gì, bằng cách nào đó, chỉ từ việc quan sát Martin không? Có phải là bắt một người để biết một người không, như Freddie Lounds đã ám chỉ? Nhưng thế tại sao Martin không bắt Hannibal ở nhà như hắn đã làm với những người khác? Và giờ Hannibal ở đâu? Gã gửi Will đến Martin và rồi gã cứ thế...biến mất.
    Nhưng Hannibal có thể tự lo cho mình được. Gã là tên Thợ Xẻ vùng Cheaspeake chết tiệt cơ mà.
    Đó là những gì Will tự nói với mình.
    Khu nhà Martin ở hóa ra là khu mở rộng. Không giàu có như khu của Hannibal, với cột kiểu Hi Lạp và bãi đỗ trực thăng nhưng cũng là những ngôi nhà lớn và những bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng. Đấy là kiểu mà Will và cha anh thường làm việc thuê ở đó. Không giống như một nơi mà một người đàn ông trẻ làm việc ở tiệm hoa bán thời gian sống được ở đó. Có lẽ hắn sống với cha mẹ?
    Will gõ cửa căn nhà sạch sẽ, được giữ gìn cẩn thận với cửa chớp màu xanh lục. Tiếng một con chó sục (terrier) sủa vang lên, không ngừng lại trước tiếng suỵt im lặng của người chủ.
    Một người đàn ông cỡ tuổi Hannibal, có lẽ trẻ hơn một chút, ra mở cửa, con chó sục Yorkshire nằm cuộn trong vòng tay anh ta. Anh ta nghiêm nghị chớp mắt nhìn Will qua đôi kính. Mắt anh ta sáng lấp lánh màu xanh dương trên là da tối màu. Anh ta mặc một cái áo len gilê. "Vâng? Tôi giúp gì được cậu đây?"
    "Tôi đang tìm Martin Liefield," Will nói.
    Khuôn mặt người đàn ông thoáng sầm lại. Khóe miệng trễ xuống. "Tôi e là giờ cậu ấy không còn sống ở đây nữa."
    "Will đặt một chân lên bậu cửa. "Nhưng anh ta đã từng ở đây?" Khi người đàn ông tránh mắt anh, Will nghe thấy trực giác đang lên tiếng. "Hai người đã sống cùng nhau," anh nói. "Hai người là..."
Bạn trai? Người yêu? "Một cặp."
    Người đàn ông thở dài. "Vâng, nhưng chúng tôi chia tay rồi. Chúng tôi không nói chuyện với nhau cỡ...trời ạ, phải đến sáu tháng nay rồi." Anh ta chỉnh lại kính trên mặt. "Sao thế? Marty gặp rắc rối gì à?"
    "Tôi nghĩ tốt hơn hết là tôi nên vào," Will nói và anh dùng thẻ FBI lần nữa.

-----

    "Chúng tôi bên nhau phải...gần bốn năm," người đàn ông nói, tên anh ta là Bill Watford. Anh ta là một giáo sư vật lí ở Johns Hopkins. "Cậu ấy làm việc ở một tiệm cà phê gần trường đại học. Tôi nghĩ cậu ấy dễ thương nhưng tôi không cho là mình có cơ hội, cậu ấy là một người pha chế trẻ tuổi và tôi là một giáo sư cổ lỗ. Tôi đến nhiều tới mức cậu ấy nhận ra tôi luôn và nhớ cả cà phê tôi hay gọi, rồi một ngày cậu ấy viết số điện thoại lên cốc của tôi. Tôi thấy sốc kinh khủng."
    "Hóa ra chúng tôi có rất nhiều điểm chung. Cậu ấy yêu nhạc cổ điển- còn đi học nhạc nữa, thật đó- và tôi cũng thế. Chúng tôi thích cùng một kiểu phim, đồ ăn Ấn Độ và cùng quan điểm chính trị nữa. Nói chuyện với nhau rất dễ chịu. Chúng tôi hẹn hò được một năm thì cậu ấy nói chru nhà tăng tiền thuê và đang định chuyển rồi tôi bảo cậu ấy chuyển đến với tôi."
    "Rất hạnh phúc. Cậu ấy yêu Chachi," là con chó đang nằm trong lòng Bill, "và Chachi yêu cậu ấy. Cậu ấy giúp tôi mua máy tính mới, khiến tôi ngạc nhiên vì bữa tối kỉ niệm và tôi đưa cậu ấy đến San Francisco. Thật sự rất tuyệt vời." Bill im lặng sau đó, vỗ về đầu và lưng Chachi. Con chó có vẻ sắp ngủ gật đến nơi.
    "Nhưng rồi?" Will thúc giục.
    "Tôi để ý, sau khi sống với nhau, cậu ấy có hơi tỏ ra độc đoán...vài lần. Không phải với tôi," Bill vội vã thêm vào, "không bao giờ là với tôi. Nhưng chỉ là...những thứ cậu ấy nói, đôi khi, tỏ ra thiếu thấu cảm. Điều đó đôi lúc khiến tôi sợ. Phải, là vậy đó," anh ta nói, gần như là với chính mình. "Cậu ấy làm tôi sợ."
    "Cậu ta đã làm những điều gì khiến anh sợ?" Will hỏi, nhẹ nhàng như thể anh biết phải làm như thế nào.
    "Suốt hồi dịch ebola, chẳng hạn, cậu ấy có một đồng nghiệp sợ hãi khủng khiếp," Bill giải thích. "Thế là cậu ấy gửi phong bì toàn bột trắng đến nhà cô ấy. Chỉ là bột mì thôi nhưng cô ấy chết khiếp. Cậu ấy bảo làm thế để cho cô ấy thấy mấy nỗi sợ đó chỉ đáng nực cười. Kiểu như vậy, mấy chuyện đùa ác ý để dạy người ta một bài học. Tôi cố nói chuyện với cậu ấy nhưng cậu ấy chỉ cười cho qua và bảo tôi là mềm yếu quá."
    "Lần cãi nhau cuối cùng là về gì?" Will hỏi. "Khi hai người dứt hẳn nhau."
    Bill thở dài. "Tôi hay để khoảng một nghìn đô giấu trong tủ ở phòng ngủ. Phòng khi khẩn cấp. Tôi đáng ra nên để cẩn thận hơn nhưng tôi sợ mình quên mã hoặc mất chìa khóa với cả dù sao cũng có một đống phong bì trong đáy của cái hộp lưu niệm, chẳng ai lại đi tìm trong đấy làm gì."
    "Rồi một ngày, tôi lọc cái hộp đó rồi thấy tiền đã mất. Dĩ nhiên là tôi đi tìm cả tủ, cả phòng ngủ, xới tung mọi thứ lên. Martin về nhà lúc tôi đang tìm và hỏi chuyện, tôi giải thích và cậu ấy cùng tìm với tôi, ngay cả khi tôi biết là chắc là nó không thể tự dưng nhỏm dậy rồi tự đi ra chỗ tủ ở ngoài hay phòng bếp được."
    "Tôi chưa bao giờ tìm lại được nó và tôi phải chấp nhận thực tế xấu xí là nó đã bị ăn trộm. Tôi biết là bà giúp việc, Esperanza có vấn đề tài chính và chồng bà ấy cần phẫu thuật gì đó, tôi có thể tưởng tượng sự cám dỗ và bà ấy thấy tiền. Nhưng bà ấy đã làm cho tôi gần mười năm rồi, tôi coi bà như người trong nhà nên tôi không thể nào tin được là bà ấy đã làm việc đó. Thế mà tôi vẫn sa thải bà ấy và cả người làm vườn, tôi tìm một người khác đến để sửa chữa mấy thứ. Rồi tôi đổi chỗ để tiền, tôi đặt trong ngăn kéo có khóa trong phòng làm việc ở nhà."
    "Nhưng nó lại biến mất lần nữa," Will nói.
    "Phải một thời gian sau," Bill nói. "Ban đầu tôi kiểm tra thường xuyên, chắc mỗi lần một tuần. Rồi vài tháng sau tôi quên luôn."
    "Khi nào thì anh bắt đầu nghi ngờ Martin?"
    "Martin hồi đó đã làm việc cho cửa hàng hoa. Cậu ấy bảo người quản lí ở tiệm cà phê ghét cậu ấy nên bỏ việc rồi. Tôi cũng tránh quán đó vì tôn trọng cậu ấy nhưng một lần tôi đi qua và cực kì muốn uống cà phê. Khi ngồi trong đó, tôi nghe mấy nhân viên nói về việc tên khốn Martin đó không còn ở đây nữa, ăn trộm tiền ở bình đựng tiền tip."
    "Tôi về nhà và kiểm tra ngăn kéo, tiền đã biến mất. Tôi tìm khắp nơi và như lần trước, Martin cũng giúp. Cậu ấy bảo tôi là đã thấy người giúp việc mới mở mấy cái ngăn kéo và tôi thì hay để chìa khóa lung tung." Bill ngừng lại và nhìn Will.
    Will giữ cho mặt không biểu lộ gì. "Vậy là anh đã thấy một Martin khác."
    "Không phải là cậu ấy khác lạ," Bill nói. "Cậu ấy lúc nào cũng thế này, giờ tôi mới thấy cậu ấy là ai." Mặt anh ta nhăn lại, răng cắn chặt vào môi dưới trắng bệch. "Cậu ấy ôm tôi khi tôi khóc, sau khi đuổi việc Esperanza. Cậu ấy đề nghị tôi thay chỗ đựng tiền nhưng tôi bảo không, không... anh có tiền, anh có thể thế vào chỗ bị mất. Và lúc đó, ngay lúc cậu ấy giúp tôi tìm tiền, thì cậu ta đã ăn trộm nó rồi. Rồi cậu ấy ở đây, đuổi người giúp việc mới mà tôi vẫn không thể ngờ là cậu ấy đã nói dối."
    "Cậu ta nói gì khi anh chất vấn?"
    "Cậu ấy biện hộ, dĩ nhiên," Bill nói. "Nhưng khi cậu ấy ngừng vớt vát và bắt đầu chỉ trích tôi- tôi không biết là cậu ấy có thể làm tôi tổn thương đến thế." Bill hít một hơi thật sâu và thở ra run rẩy.
    "Cậu ta nói là sống với anh chỉ vì tiền," Will nói.
    "Và những điều khác nữa, phải."
    "Anh có tin vậy không?"
    Bill ngừng vuốt Cachi và để bàn tay to lớn ôm trọn lấy lưng con chó tí hon. Mắt anh ta không tập trung. Will chờ đợi. Anh biết rõ phải đợi và kiên nhẫn, cho tới khi người đàn ông nói được trở lại. "Tôi không muốn tin thế," cuối cùng Bill nói. "Nhưng tôi sợ sự thực là vậy."
    "Sự thực không phải là thực thể mà ta có thể nắm được và giữ lấy," Will nói. "Nhưng dù gì đi nữa, tôi tin là cậu ta yêu anh, nếu không thì cậu ta sẽ không làm những việc như bây giờ đâu."
    "Tại sao? Cậu ấy đang làm cái gì vậy?"
    "Đổ tội sát nhân hàng loạt cho anh," Will nói. "Anh có chỗ nào khác nữa không, anh Watford? Một cabin hay một căn nhà nghỉ chẳng hạn?"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét