Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 10)

    Điện thoại của Will reo khi anh đang ở khu công viên cho chó. Anh giơ một tay lên và mỉm cười xin lỗi Linda khi anh nghe điện thoại. Linde mỉm cười lại và đi ra xa một chút để Will được riêng tư. Will quay lưng lại cô ấy.
    "Là tên Thợ Xẻ đấy," Jack nói.
    "Chào cả anh nữa nhé." Will ngẩng lên để nhìn trời. "Mới được hai ngày. Hợp với mẫu hình."
    "Và những cái xác cũng bị bày ra nữa," Jack nói.
    "Những?"
    "Nhiều." Jack nói. "Và nghe nói là đúng kiểu trưng bày luôn. Mấy tay cảnh sát vùng đang giữ nên chắc cậu sẽ được xem ngay."
    "Được đấy," Will lẩm bẩm.
    "Tôi đang đến," Jack nói. "Cậu đi ngay bây giờ chứ?"
    "Phải," Will nói. "Tôi đến ngay."

-----

    Will bắt đầu tìm biển báo cho cái hang, còn 15 dặm nữa. Anh không bật radio và anh chỉ nhìn những nhà hàng và nhà nghỉ lướt qua bên đường với những cái tên như SPELUNKERS DINER và CAVERN HOTEL. Rồi còn 7 dặm, rồi 5, rồi anh ra khỏi cao tốc và đi theo con đường vào bãi đỗ xe. Xe cảnh sát vẫn ở đó, cùng vài chiếc xe thường không rõ của ai. Anh khá chắc chiếc Corolla màu đỏ là của Beverly. Họ nên cùng nhau đi xe đến hiện trường mới phải, nếu vụ này tiếp tục xảy ra. Will tắt động cơ và ngồi lại ở bãi đỗ xe một lúc, nhìn vào khoảng không.
    Một cảnh sát đến nhìn vào với đôi lông mày đang nhướn lên thắc mắc. Will sờ soạng trong túi lấy thẻ FBI ra và giữ nó trên cửa số. Tư thế của người đàn ông thoải mái hẳn. Will hạ cửa sổ xuống.
    "Will Graham?" anh ta hỏi cho dù trên đó đã ghi rõ tên Will. Khi Will gật đầu, anh ta nói," Bọn tôi đợi anh mãi," với giọng mũi địa phương khiến anh tự dưng thấy nhớ nhà. "Theo tôi nhé. Ta phải đi xuống nữa."
    Họ không nói gì suốt hành trình dài và mấp mô khi đi vào cái hang. Hiện trường đã được khoanh lại ở phía dưới kia. Will chỉ thấy một tay vịn sắt và mấy bậc thang.
    "Cẩn thận chân đấy," người cảnh sát nói.
    Will đi xuống.
    Không khí lạnh thoảng qua từ trong hang, có mùi hơi ẩm ướt. Ban đầu thì tối sau đó thì ánh sáng hiện lên: bóng đèn, treo ngay trên đầu. Will có thể nghe thấy tiếng bước chân và những tiếng nói rì rầm. Cầu thang dừng lại khi lối vào mở ra và Will đã vào trong hang, cảm thấy trần hang cao tít trên đầu mình.
    Jack sải bước tới. "Qua đây," anh nói.
    Will đi theo tới phía xa của hang, nơi có một hồ nước nông lấp lánh dưới ánh đèn điện. Một đống những bằng chứng đã được dán nhãn nằm trên mép hồ. Will đứng bên cạnh và nhìn.
    Thật là đẹp.
    Ý nghĩ đó đến ngay lập tức. Không có vết máu, không lồng ngực nào bị mở toang, không lưỡi hay gì cả. Hai cái xác-một đàn ông, một phụ nữ- trong một tư thế e dè, mặt cúi xuống nước, tứ chi tạo thành những đường cong thanh nhã. Họ khỏa thân và tên Thợ Xẻ vẽ họ với những nét cọ óng ánh, vàng và đỏ sậm và những giọt màu trừu tượng. Hai cái xác được bảo quản bằng nhựa resin, như cái cách mà một người câu cá bảo quản chiến lợi phẩm của họ.
    Tôi là một nghệ sĩ; tôi đang vẽ một bức tranh. Nơi vẽ đã được tính trước, tôi muốn điều này phải thân thuộc, phải được nhận ra. Tôi có thể coi đây là những con lợn nhưng em sẽ thấy khác. Đây là món quà tôi dành cho em.
    Em có thấy? Em có thấy ước muốn của tôi, Will?
    Will lùi lại. Khi làm vậy, anh thấy sự sắp xếp tỉ mẩn của những hòn đá, đặt ngay cạnh những cái xác; bốn hòn đá nhỏ quanh một hòn đá lớn, như chân và đầu của một con rùa. Will hít sâu và đưa một tay đang run rẩy lên miệng.
    Không ai có thể nhận thức trọn vẹn một con người trừ phi ta yêu họ. Với tình yêu đó, ta thấy được điều tiềm ẩn trong người ta yêu. Qua tình yêu đó, ta cho phép người ta yêu thấy điều tiềm ẩn bên trong họ. Bộc lộ tình yêu đó, điều tiềm ẩn trong người ta yêu trở thành sự thực.
    Tôi yêu em, Will. Tôi thấy điều tiểm ẩn trong em. Và giờ em nhìn thấy tôi.
    Will mở mắt; anh không nhận ra là mình đã nhắm mắt. Lớp da xung quanh mắt thắt chặt và hơi ẩm còn lưu lại quanh mi mắt. Anh giả vờ xoa trán để lau chúng đi nhưng anh không chắc là mình lừa được ai, nhất là Beverly, đang quan sát anh bằng đôi mắt một mí. Will hít một hơi sâu, rồi một hơi nữa.
    "Cậu thấy gì vậy?" Jack hỏi, phía sau anh.
    "Cũng như lần trước thôi." Giọng anh khàn khàn. Will hắng giọng trước khi nói tiếp. Anh nhình vào trần đá lởm chởm phía trên hai thi thể. "Đó là lời tỏ tình."
    "Tôi biết ngay mà!" Zeller reo lên cách đó vài mét. Khi mọi người quay lại nhìn anh, anh nói, "Sao thế? Là bể cá koi. Đấy là chơi chữ."
    "Koi cũng có nghĩa là 'yêu' trong tiếng Nhật," Price nói. "Viết thì khác nhưng phát âm thì giống nhau."
    "Hắn đang yêu," Will xác nhận và hít một hơi thật sâu mới nói tiếp, "và hắn không biết người kia có yêu hắn không."
    Im lặng lan ra nhưng một làn bụi trong không khí.
    "Thế thì chưa hẳn là một người vợ sát nhân nhỉ?" Beverly nói.
    "Hoặc chồng," Price xen vào.
    "Hắn đang thay đổi," Jack lầm bầm, cằm gục xuống tận ngực khi anh nhìn vào hiện trường. "Tôi không thích điều này. Nếu thay đổi...hắn đã thành công trong bao nhiêu năm- sao giờ phải thay đổi?"
    "Tình yêu làm ta mù quáng mà," Price nói.
    Jack đứng lên, vươn vai như một con vịt đang vẩy nước ra khỏi cánh. "Vậy thì có lẽ như vậy là hắn sẽ mắc sai lầm. Đã mắc sai lầm. Làm việc nào."

-----

    Will lẩm bẩm xin lỗi rồi rời hiện trường. Anh không phải kĩ thuật viên hay là phải đi thu thập vật chứng, mà Jack thì đã quen việc anh hay muốn rời đi càng sớm càng tốt nên anh lại có cớ. Will quăng người vào xe và lái như bay ra cao tốc như thể anh sắp đâm vào một cái cây vậy.
    Anh phải sai rồi. Nhưng trước giờ anh chưa hề sai, nhất là về những thứ này.
    Sao anh không nói với Jack?
    Will để kim đồng hồ trên năm dặm so với giới hạn tốc độ khi anh điểm lại những thứ anh đáng ra phải nói với Jack.
    Là Hannibal, anh đáng lẽ phải nói thế.
    Gì cơ? Jack sẽ trả lời vậy. Cậu đang nói cái quái gì thế, Will?
    Là Hannibal, Will sẽ khăng khăng. Hắn ta yêu tôi. Tôi biết bởi vì- Không. Không thể thế được. Jack không cần phải biết chi tiết đến vậy. Có một bức tranh, vẽ cá koi, giống hệt thế này. Tôi đã thấy trong nhà hắn ta. Anh sẽ nói vậy.
    Cậu kết luận chỉ dựa vào một bức tranh? Jack nghi ngờ.
    Tin tôi đi.
    Nhưng vấn đề không phải là anh đáng ra có thể nói, nên nói hay đáng ra sẽ nói, bởi vì Will không hề nói. Và giờ anh đang ngồi trong xe, lao về Baltimore. Và anh sẽ làm gì? Chất vấn Hannibal? Hannibal sẽ mong Will làm gì chứ?

-----

    Lũ chó ùa vào Will ở cửa, vẫy đuôi và sủa. Will bảo chúng yên lặng khi đẩy chúng bước vào trong. Đuôi chúng đập vào chân anh.
    "Hannibal?" Will gọi nhưng chỉ thấy tiếng vọng trở lại. Căn nhà lớn chết tiệt. Anh đứng trong sảnh một lát, lắng nghe nhịp tim đập. Có lẽ anh mừng vì Hannibal không ở nhà.
    Bức tranh không còn trong phòng ngủ của Will nữa. Will đi qua phòng khác rồi phòng nhạc, phòng ăn và phòng bếp. Căn nhà vẫn tĩnh lặng và bất động, như thể Hannibal đã bỏ hắn nơi này rồi. Ý nghĩ đó khiến tim Will đập mạnh nhưng anh không thể gọi tên cảm xúc ấy là gì.
    Anh thấy bức tranh trong nhà kho, nằm giữa những chai vang, salami treo và thảo mộc phơi khô. Không khí lạnh và khô đầy mùi của thịt, pho mát và thảo mộc lâu ngày. Will tắt đèn vàcon cá trắng-vàng dường như đang lấp lánh, làn nước đen tràn ra xa rìa của bức tranh. Anh nhìn chằm chằm vào lũ cá, con rùa và nhớ lại nạn nhân đầu tiên, Faraday. Giờ anh đã biết giọng nói của Hannibal, gã sẽ nói gì?
    Có điều gì đó khác lạ, phải không? Tôi đã thay đổi. Em đã thay đổi tôi.
    Lần này nghệ thuật của tôi có mục đích. Trước đó, tôi chỉ vị kỉ, nghệ thuật vị nghệ thuật. Tôi chỉ mong muốn đem vẻ đẹp đến thế giới này; tôi biến thứ xấu xí thành thứ đáng giá. Đó là ước muốn của tôi.
    Giờ thì: em thấy gì?
    Will nhíu mày. Tại sao lại là phòng giặt ủi? Phải có nghĩa gì đó; phải có. Hannibal không lấy chiến lợi phầm như thường lệ- căn phòng đó có ám chỉ rằng gã đang gột rửa mình? Biến mình thành một thứ mới hoàn toàn? Nhưng gã lại giết thêm hai người nữa, đặt họ dưới cái hang...
    Xuống dưới hang... như khi đi xuống phòng giặt.
    Will nhìn xuống rồi quỳ trên đầu gối và thăm dò sàn nhà. Anh tìm thấy bằng đầu ngón tay, một hình vuông vô hình với con mắt. Khi anh nhấn một góc bằng gan bàn ta, nó mở ra với một tiếng cạch nhỏ. Không còn âm thanh nào khác, như một cái cửa bình thường.
    Cầu thang dẫn vào bóng tối. Không khí lạnh ùa lên. Will hít thật sâu rồi bước xuống.

-----

    Lũ chó chạy xung quanh Will, bối rối và hào hứng bởi những cử chỉ điên cuồng của anh khi anh cố nhồi đồ câu vào túi đồ lề của anh. Nó không kéo vào được. Anh không chỗ cho toàn bộ đồ đi câu ở trên xe, nếu như còn muốn cho lũ chó lên cùng. Khỉ thật, khỉ thật. Anh đáng ra nên quay lại sau nhưng anh không muốn quay lại nữa. Anh không muốn nhìn thấy căn nhà này nữa, hay Hannibal, một lần nào nữa.
    "Will," Hannibal nói. Gã đưng trước cửa phòng ngủ. Will không nghe thấy tiếng mở cửa trước. Buffy chạy tới chỗ anh và đặt chân trước lên chân anh.
    "Tôi đã thấy tầng hầm," Will nghiến răng. "Anh muốn tôi thấy nó, phải không?"
    "Phải."
    Will ngừng nỗ lực vô vọng đóng cái túi lại. Anh cứ để cái túi đồ câu thò ra ngoài. "Có thịt dưới đó. Trong tủ đông."
    Hannibal không trả lời.
    Will nuốt khan. Thật khó để ép cho những từ tiếp theo tuôn ra ngoài. "Chúng không phải là chiến lợi phẩm mổ xẻ."
    "Mổ xẻ, có lẽ, theo cách nói nào đó," Hannibal nói. "Nhưng cũng không phải là chiến lợi phẩm, không."
    "Anh cho tôi ăn chúng."
    "Không phải mình em."
    Will bật cười cục cằn. "Thật mừng vì tôi không phải đặc biệt."
    "Em là độc nhất," Hannibal nói, sắc sảo. Buffy rên rỉ khi nghe giọng gã.
    Will đã biết, ngay khi anh bật công tắc đèn ở chân cầu thang, rằng phía dưới căn nhà là Hannibal. Không phải căn phòng ăn màu xanh cobalt; không phải những quả trứng đà điểu trang trí; không phải vườn Nhật Bản, không phải đàn harpsichord: những thứ đó chỉ là vỏ ngoài của Hannibal. Chính xác là thế. Những bộ suit kẻ ca rô và cà vạt với họa tiết hình hoa biến Hannibal thành một kẻ châu Âu đặc biệt và che giấu bản chất của gã. Nơi khô khan và đáng sợ ở phía dưới cầu thang: đó mới là Hannibal.
    Không ai có thể biết gã.
    Will khoác túi qua vai. Anh nhìn Hannibal qua vai trái khi nói: "Tôi chưa bảo Jack."
    "Tôi đã hi vọng là em không nói," Hannibal nói, sau một khoảng lặng.
    Điều đó khiến Will nổi giận. "Tôi vẫn có thể. Tôi chưa biết."
    Hannibal nhìn anh, như lần đầu tiên họ gặp nhau trong văn phòng Jack. Will quay đi. "Tại sao em không nói?"
    "Tôi không biết." Giọng anh lớn hơn dự định. Những từ ngữ vang vọng lại.
    Hannibal không đáp. Gã không cần phải đáp. Những lời buộc tội đã không ngừng vang trong đầu Wil suốt quãng đường từ cái hang trở về nhà. Anh tức giận đi qua Hannibal, chắc chắn không để lại gì ngoài một cú sượt nhẹ qua tay áo gã và huýt sáo gọi lũ chó. Chúng ùa đến, đầy lông và tiếng móng chân gõ trên sàn, đuôi vẫy và lưỡi thè ra, theo anh đi xuống sảnh và ra ngoài, xuống bậc thang trước, nơi anh đỗ chiếc Volvo. Anh mở cửa bên, lũ cho chạy vào. Will tự động đếm khi chúng đi vào. Anh thấy thiếu một con. Anh đếm lại.
     Anh quay lại. Hannibal đứng trước cửa, một tay trên cánh cửa. Will không nhìn mặt gã. Buffy ngồi dưới chân gã.
    Will búng ngón tay. "Buffy."
    Buffy ngước lên nhìn Hannibal. Hannibal không nhìn nó. Gã nhìn lại Will nhưng Will vẫn tránh mặt gã. Anh nhìn Buffy. Buffy cũng nhìn lại anh. Nhưng nó chẳng nhúc nhích khỏi chỗ ngồi.
    "Anh làm cái đếch gì với nó thế hả?" Will hỏi gặng.
    "Tôi không làm gì nó cả." Hannibal nghe có vẻ bị xúc phạm.
    Tay Will co lại thành nắm đấm. "Anh biết không? Chẳng sao cả. Anh đi mà giữ nó." Anh sập sửa lại và giận dữ bước tới cửa bên tay lái. "Tôi sẽ quay lại lấy hết đồ sau," anh hét qua cửa sổ và phóng đi.

-----

    Will nghe điện thoại kêu khi anh đang nôn khan bên vệ đường cao tốc, đâu đó giữa Maryland và Virginia. Anh lau miệng và vào lại xe. Điện thoại báo cuộc gọi nhỡ của Jack Crawford. Anh vứt điện thoại ra ghế sau và nhập làn. Điện thoại reo lần nữa khi Will còn mười lăm phút nữa thì mới về nhà, và lần nữa khi Will đang rẽ vào đường lái xe về nhà. Cuối cùng Will gọi lại khi anh mở cửa và vứt túi vào trong.
    "Mọi thứ vẫn ổn chứ, Will?" Jack hỏi.
    "Phải." Will vuốt ngược tóc ra khỏi trán. "Ổn, sao chứ?"
    "Bên theo dõi báo cáo là cậu vừa vội vã rời khỏi chỗ của Lecter, mang theo lũ chó và mọi thứ. Có vẻ như là cãi nhau."
    "Anh đã nói chuyện với Hannibal à?"
    "Có, khi cậu không nghe máy. Anh ấy nói là dàn dựng thôi."
    "Phải," Will nuốt khan. "Phải, bọn tôi, ờ, anh biết đấu, mấy nạn nhân khác đều, ừm, họ bị bắt đi sau một trận cãi nhau với người còn lại. Người đó bỏ đi, nhiều ngày và khi quay lại thì thấy người kia mất tích. Bọn tôi nghĩ là có thể nhử tên sát nhân bằng cách đó."
    Jack im lặng một lát. "Cậu phải nói cho tôi trước chứ."
    "Bọn tôi nghĩ là nếu đẩy nhanh hơn thì có thể tập trung cho vụ tên Thợ Xẻ," Will nói. "Chỉ còn lại một tên phải lo, hoặc hai."
    "Chúng tôi sẽ theo dõi kĩ nhà Lecter, nếu cậu đúng và Kẻ Hút Máu quyết định ra tay. Nhớ gọi tôi nếu có thêm ý tưởng gì hay ho, được chứ?"
    "Phải, chắc rồi."
    Will gác máy.

-----

    Will nằm thao thức cả đêm trong nhà mình và nghe tiếng gió.
    Đệm của anh đúng là đồ bỏ đi. Nó vẫn ổn khi anh chuyển vào đây mười năm trước- hay là hơn nữa nhỉ? Giờ nó đã xập xệ và xẹp đi nhiều. Đệm của Hannibal toàn bằng mút dẻo, ngay cả trong phòng ngủ của khách nữa. Will lúc nào cũng giễu cợt mấy quảng cáo TV- ai mà lại cần có đệm mà để được cả li rượu vang trên đó mà không bị đổ chứ? Nhưng anh phải thừa nhận là anh ngủ ngon ở nhà Hannibal hơn bất cứ chỗ nào khác.
    Có lẽ còn có lí do khác nữa.
    Will nhắm mắt và hít một hơi sâu.
    Dòng sông cuộn chảy trước mắt anh. Những tán lá màu vàng và đỏ đồng nằm dọc rìa con nước màu xanh sẫm trước mặt anh. Will hít sâu và cảm thấy cơ lưng giãn ra. Một hơi thở nữa mang lại mùi không khí mùa thu giòn tan, mùi nước và mùi đất ẩm. Nước lạnh, Will cảm thấy nó len lỏi qua anh nhưng anh vẫn khô ráo trong đôi ủng cao.
    Thư giãn đi Will. Ở đây em được an toàn.
    Will mở mắt. Trời ạ, anh đã để mình bị thôi miên bởi tên Thợ Xẻ vùng Chesapeake.
Note: version chia tay đòi chó (nhưng fail) :))

2 nhận xét:

  1. Chap này còn một chỗ bạn chưa dịch
    Will snapped his fingers. "Buffy."

    Buffy looked up at Hannibal. Hannibal did not look at her. He was looking at Will, but Will still refused to look at his face. He looked at Buffy. Buffy looked at Will too. But she didn't budge from her spot.

    Trả lờiXóa
  2. Ầu, để mình cho vào (trước cũng bị rồi may phát hiện ra :">) cảm ơn bạn nhé :D

    Trả lờiXóa