Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 8)

    "Viêm não?"
    "Viêm não kháng thụ thể NMDIA." Will xác nhận.
    Bác sĩ Du Maurier ngả người ra sau ghế. "Bệnh khá nặng đấy."
    "Phải." Will duỗi và nắm tay trên ghế. "Hình như toàn bộ bán cầu não phải của tôi đã bị viêm. Đang viêm. Bác sĩ nói nếu tôi đợi thêm một tuần nữa, tôi sẽ gặp ảo giác- ừm, ảo giác tệ hơn nữa- và bắt đầu hành động theo đó," Will vẩy tay, "bị điên. Còn nặng hơn nữa." Hannibal đã ép được anh ở nội trú trong bệnh viện. Điều đó quả đã giúp Will thấy đỡ hơn.
    "Tôi ngạc nhiên là cậu không phải nằm viện," bác sĩ Du Maurier nói.
    "Tôi đã nằm đấy chứ. Hannibal biết là tôi ghét vậy nên anh ấy tự chăm sóc cho tôi luôn."
    "Và điều đó khiến cậu thấy thế nào?"
    Điều đó khiến anh thấy thế nào? Will hít thật sâu, nhìn xuống đầu gối và nói, "Tôi thích vậy." Khi bác sĩ Du Maurier không phán xét hay bình luận gì, anh nói tiếp: "Ban đầu thì không. Hannibal đã hủy hẹn, đổi lịch làm việc. Việc đó khiến tôi...tôi thấy không hay. Nhưng tôi thích có anh ở đó. Rằng anh vẫn sẵn sàng làm việc đó vì tôi."
    "Cậu thích cảm giác mình quan trọng với anh ấy," bác sĩ Du Maurier nói.
    "Phải." Will nghiêng đầu ra sau. Trần nhà nhẵn nhụi và có màu vỏ trứng. Chẳng có gì để cố định sự chú ý của Will ngoài một chiếc đèn thủy tinh trơn láng mà anh đã ngắm rất nhiều lần. Thật ngạc nhiên là nó không dính bụi. Will tự hỏi là cô ấy thuê dịch vụ dọn dẹp hay là tự làm lấy. Will không thể tưởng tượng nổi cảnh cô đứng trên thang, với lên bằng cây phất trần thật dài.
    "Tôi đã từng nghĩ về tang lễ của mình," Will nói. "Không phải...không hẳn thế. Nhưng khi tôi đi lễ tang, của đồng nghiệp, bạn bè hay người thân họ, lúc nào cũng có người quan tâm nhiều nhất. Một người chị, bạn trai hay con gái. Người khóc lớn nhất hay nhìn lâu nhất bởi vì cái chết ấy giống như mặt trời đã rời bỏ thế giới của họ và giờ đây họ lạc lõng. Tôi đã từng nghĩ không biết nó sẽ thế nào, có ai đó trong đời mà tôi là người quan trọng của họ," Will nói. "Hay là tôi đã từng có ai đó hay chưa."
    Bác sĩ Du Maurier không cười, dù cho trên mặt cô có thay đổi. "Cậu có nghĩ là mình quan trọng đến mức ấy với Hannibal không?" 
    Will nuốt xuống cảm giác nghèn nghẹn nơi họng anh. "Tôi muốn được thế."
    "Và cậu có cảm giác như vậy đối với Hannibal hay không?"
    Will cố tưởng tượng Hannibal, đã chết. Có lẽ do đau tim. Anh không thể hình dung được. Bình thường anh dễ dàng nhìn thấy những đôi môi trễ rủ, những đôi mắt xanh vô hồn, làn da nhợt nhạt. Anh cố tưởng tượng sống trong nhà của Hannibal mà không có gã ở đó. Để lũ chó chạy lang thang trong những căn phòng trống mà không phải quan tâm chúng rụng lông hay để lại bùn đất trong đó. Có vẻ không hợp lí lắm, ngay cả khi đó chỉ là giả thuyết và Will lại tự thấy mình trở về Wolf Trap. Không bao giờ gặp lại Hannibal nữa. Bởi vì Hannibal đã chết.
    "Có lẽ," Will nói.

-----

    Có một chiếc xe lạ đậu trước nhà. Will cau mày; không phải là Hannibal không hay có khách- hay người nào đó gọi đến hay gã gọi họ- hàng xóm, đồng nghiệp, bạn xã giao, nhưng điều không bình thường là Hannibal không gọi trước để báo Will biết rằng có người tới.
    Will cảnh giác khi anh mở cửa. Lũ chó chạy ùa đến với anh, rên rỉ và thở hổn hển hào hứng. "Hannibal?" anh gọi.
    Hannibal xuất hiện ở cuối sảnh. "Tôi ở trong phòng khách. Với cô Lounds."
    "Freddie Lounds?" 
    Will đi theo Hannibal vào phòng khác, phải, Freddie Lounds ngồi trên ghế dài với một ấm trà, hai cái tách và một đĩa bánh quy trên bàn. Will thấy lông mày mình đang đấu tranh dữ dội để hạ xuống. Lounds mỉm cười và vẫy mấy ngón tay về phía Will.
    "Tôi nghĩ mình nên ghé qua chỗ làm việc lãng mạn bé nhỏ của mấy anh," cô ta nói. "Độc giả cực kì thích bài lần trước. Hóa ra người ta thích đọc về mấy người đang yêu."
    "Ngay cả khi một người bị tâm thần," Will nói thẳng ra.
    Lounds giả vờ bị tổn thương. Mắt cô ta mở lớn và có ý xấu hổ. "Tôi xin lỗi vì điều đó."
    Hannibal bước vào, đặt một cái tách và đĩa nhỏ lên bàn. Gã rót trà vào đó. "Tôi đã cho cô Lounds biết sơ qua rồi. Ta gặp nhau thế nào, quan hệ tiến triển ra sao. Em biết đấy," gã nhìn Will, "tôi cứ nghĩ mãi mình phải nói về Jack nữa. Vì sự thật là chính anh ấy đã đưa ta đến với nhau."
    Jack. Dĩ nhiên rồi. Một mẩu tin nhỏ trên Tattlecrime về Will Graham và người đã từng là bác sĩ trị liệu của anh đến với nhau qua những tội ác và xác chết chắc chắn sẽ thuyết phục được Kẻ Hút Máu tin rằng đó là sự thật và sẽ thu hút hắn. Will ngồi hẳn xuống ghế, bên cạnh Hannibal để tránh thật xa Lounds. "Cảm ơn anh ấy vì không sa thải cả hai chúng ta, ý anh là thế nhỉ."
    "Có lẽ là một chút đấy." Tay Hannibal dịch xuống đầu gối Will, một cử chỉ thông thường hay gặp ở những người yêu nhau đã công khai. Will cố gắng để không nhìn vào đó. Lounds, như anh thấy, cũng cố không để ý. Will dịch người để gần Hannibal hơn một chút nữa.
    "Và hai người đã quyết định sống chung sau đó, gì nhỉ, hai tháng à?" Lounds nói. "Hai người tiến triển nhanh khủng khiếp, phải chứ?"
    "Phần nhiều là vì thói ích kỉ của tôi thôi," Hannibal nói. Tôi muốn được gặp Will nhiều hơn và muốn chăm sóc cho em ấy nữa. Điều tôi thấy thu hút là  không ai nhìn thấy thứ tôi thấy ở Will."
    "Em thực sự không biết anh thấy gì nữa," Will nói, bởi vì kiểu tự phản đối như vậy thì dễ dàng hơn là tỏ ra thành thực trước măt Freddie Lounds. Nói về cái vụ thu hút ấy, anh còn chẳng tin được là Hannibal lại kể lể cho Lounds nhiều cỡ này.
    "Mmm," Lounds nói. "Tuy thế thì vẫn khá là ngạc nhiên khi hai người chọn chuyển vào sống cùng nhau, mà tên Kẻ Hút Máu vẫn còn ngoài kia."
    Will và Hannibal nhìn nhau. "Tôi không thể nói gì về việc điều tra được," Will nói.
    "Tôi không hỏi anh phải nói với tư cách là người hành luật," Lounds nói. "Tôi hỏi hai anh với tư cách là một cặp đôi mới sống chung cũng hợp với profile đó. Hai người không lo, dù chỉ một chút rằng Kẻ Hút Máu sẽ đến tìm mình à?"
    "Tôi không sợ cái chết," Hannibal nói. "Và điều đó khiến tôi tự do tận hưởng từng giây phút một khi nó tới. Mà nói thì vậy, dĩ nhiên là tôi quan tâm tới sự an toàn của Will." Hannibal luồn những ngón tay vào tay Will. Phải mất một khoảng ngắn, Will mới nhớ ra phải lật lòng bàn tay lại để anh có thể nắm tay Hannibal cho đúng. Anh không bỏ lỡ cái cách mà Lounds nhìn hai bàn tay họ đan vào nhau. "Nhưng tôi cũng tự tin rằng Will tự giữ an toàn được," Hannibal nói tiếp. "Và còn có lũ chó nữa. Bọn chúng còn khiến an toàn hơn nữa."
    "Nhân tiện thì," Lounds nói. "Giờ, tôi không hỏi thêm điều gì riêng tư nữa..."
    "Khi nào thì cô không chứ," Will lẩm bẩm. Hannibal nắm chặt tay Will.
    "...chỉ là độc giả thích nghe mấy chi tiết nhỏ nhỏ về cuộc sống chung." Lounds tiếp tục. "Điều đó khiến họ thấy mình quen thuộc. Vậy nên tôi muốn hỏi về mấy chuyện vụn vặt thôi, không phải mấy thứ kiểu như về ánh dương và hoa hồng đâu, về lũ chó thì được chứ?" Cô ta chỉ tay về bốn con chó đang nằm đây đó trên thảm. "Đừng có bảo là hai người chưa từng tranh cãi về mấy con chó này lần nào nhé."
    Will nhìn Hannibal. Hannibal vuốt ve ngón tay cái trên bàn tay Will. Chỉ là một hành động thoáng qua nhưng Will vẫn rùng mình.
    "Cô độc có thể được coi là một thói quen," Hannibal nói. "Nếu một người đã quen ở một mình thì chẳng việc gì phải làm khác đi cả. Tôi đã từng quen ăn một mình, vui một mình và điều đó đã bị điều chỉnh lại: nhận ra rằng có ai đó trong cuộc đời tôi mà tôi phải quan tâm nữa. Nhưng điều đó thật mới lạ đến nỗi nó phá vỡ thói quen khi ta phải nghĩ về những nhu cầu và ước muốn của ai đó."
    Những từ ngữ nghe quen thuộc mơ hồ. Chúng gợi lên mùi biển và gió thổi quanh họ trên bãi biển. Will đã nói những từ này chỉ để chọc Hannibal; anh không hể nghĩ Hannibal sẽ ghim sâu vào trong lòng mình. Thật ra là anh đã quên mình đã từng nói thế.
    "Chưa bao giờ tôi phản đối lũ chó cả," Hannibal nói tiếp. "Chúng là một phần của Will, một phần quan trọng; tranh cãi về việc chúng ở lại nhà tôi cũng như tranh cãi về việc Will ở nhà tôi vậy."
    "Em để ý là anh nói nhà của anh," Will nói. Anh không biết từ ngữ từ đâu tới. Anh chỉ mở miệng và thế là chúng tuôn ra. Giờ anh thấy hoảng sợ vì những gì sau đó.
    Hannibal ngừng lại, miệng hơi há ra và quay mặt sang Will. "Lỗi của tôi. Ý tôi là nhà của chúng ta."
    "Không, anh nói đúng mà," Will nói. "Là nhà của anh. Chỉ là em vẫn đang cố để thích nghi thôi. Nhưng em nghĩ là nếu ta thực sự muốn...bỏ thói quen cũ, ta cần một ngôi nhà khác. Một nơi mà có thể thực sự là nhà của chúng ta."
    Hannibal ngẫm nghĩ và vẫn để ý là có Lounds ngồi ngay bên cạnh, trông hớn hở như một con cáo đang rình bắt gà. "Tôi không biết là em cảm thấy vậy."
    "Em cũng thế," Will nói. "Nhưng ta không cần phải nói về việc này ngay bây giờ. Cô còn câu hỏi nào nữa không, cô Lounds?"

-----

    "Em thật sự không thích ngôi nhà này đến vậy à?" Hannibal hỏi, sau khi Freddie Lounds đã ngồi trong xe và họ đang dọn dẹp bàn trà.
    "Em không ghét," Will nói. "Chỉ là nhà quá to. Không tiết kiệm chút nào: tiền sưởi ấm chắc phải nhiều lắm. Em không biết là anh có thể trả được nữa đấy." Will thêm vào, trước khi Hannibal có thể phản đối. "Em nghĩ thế không cần thiết. Với cả em thấy nơi này nhân tạo quá."
    Hannibal ậm ừ đồng ý. "Tôi nghĩ là em thích nơi thoáng hơn."
    "Và ít hàng xóm hơn, phải. Em không thể chịu đươc cái cách mà người ta biết hết việc em làm. Ghê lắm."
    "Tôi không phản đối việc có thêm riêng tư hơn," Hannibal thừa nhận.
    Họ mang bộ đồ trà vào bếp, Hannibal mở vòi nước vào bồn để tự tay rửa mọi thứ. Will không rõ tại sao cái tách sứ trắng không thể cho vào máy rửa được nhưng anh vẫn để mấy cái tách lên bàn và lấy khăn lau.
    "Em không bảo tôi chuyển về Wolf Trap," Hannibal nói khi gã lấy ấm trà và dùng miếng bọt biển cọ xà phòng cho nó.
    "Gì cơ? Không. Em nghĩ là anh sẽ ghét."
    "Tôi sẽ không ghét nhưng tôi cũng không thích hơn là bao," Hannibal thừa nhận. "Cũng như cách em thấy không thoải mái ở căn nhà rõ ràng của tôi, tôi sẽ không bao giờ thoải mái ở căn nhà rõ ràng là của em. Tốt hơn hết là bắt đầu mới hoàn toàn. Câu hỏi là ở đâu thôi."
    Will dùng khăn lau cái ấm trà trong khi suy nghĩ. "Baltimore vẫn ổn miễn là yên tĩnh với cả có chỗ cho lũ chó. Bệnh nhân của anh ở cả đây, phải không? Với cả đi đến Quantico thì vẫn vậy, em quen lái xe đường dài rồi."
    Hannibal rửa xà phòng hai cái tách nữa và đưa cho Will. "Em nghĩ rộng ra cũng được."
    Will nhướn mày. "Rộng ra?"
    "Em có muốn gắn bó với FBI không?" Hannibal nói. "Chẳng lẽ không còn nơi nào khác trên thế giới mà em không muốn đến?"
    Will đặt mấy cái tách giờ đã khô lên bàn và nhìn Hannibal. "Anh gợi ý gì không?"
    "Tôi không nhất thiết phải hành nghề y," Hannibal nói. "Cả em cũng vậy, tôi cho là thế. Ta có thể đi bất cứ đâu. Ta có thể sống ở Hamptons mãi cũng được. Hoặc đi California. Hay rời hẳn Mĩ: đến Mexico. Tây Ban Nha. Tôi muốn cho em thấy Italia. Người ta bảo câu cá ở Tuscany tuyệt lắm," gã nói thêm, với một nụ cười. Gã đặt cái đĩa ướt cạnh khuỷu tay Will.
    Will dựa người vào bàn và nhìn vào mấy cái đĩa mà không thực sự là ngắm chúng. "Anh đang nghiêm túc."
    "Rất nghiêm túc." Hannibal đặt thêm một cái đĩa nữa lên bàn. Will máy móc nhặt nó lên là lau khô.
"Tôi phải thừa nhận đó chỉ là ước muốn nhỏ của tôi thôi. Tôi và em trong một ngôi nhà ở Provence. Có nhiều phòng cho lũ chó."
    "Cái đó," Will đặt mấy cái đĩa đã khô xuống. "Cái đó đâu phải là nhỏ."
    "Nhưng cũng không phải là thứ em sẽ phản đối." Hannibal rửa xong cái tách cuối cùng và tắt nước. "Chỉ là gợi ý thôi. Ta không phải đi đâu cả nếu em không muốn." Gã đưa cái tách cho Will.
    Cái tách trượt khỏi tay Will; anh không chắc là Hannibal đã bỏ tay quá sớm hay là do anh vụng về nữa. Anh cố với tay đón nhưng không kịp, cái tách rơi xuống sàn và vỡ tan thành những mẩu sứ trắng khắp nơi. "Chết tiệt," Will nói. "Chết tiệt, em xin lỗi. Để em đi lấy chổi."
    Hannibal quan sát đống hỗn độn với một biểu hiện mơ hồ mà gã tỏ ra mỗi lần Will gây ra vụ gì đó.

-----

    Will đã nghĩ về việc chuyển đi khi anh quét mấy mẩu sứ và đem đi vứt. Anh nghĩ về việc chuyển đi khi chơi với lũ chó ở sân. Anh nghĩ về việc chuyển đi khi đi tắm.
    Lúc trước, Will đã thôi nghĩ về tương lai như một điều quan trọng đối với hiện tại. Anh vẫn sẽ sống trong nhà ở Wolf Trap, dạy học ở Học viện FBI, làm nghiên cứu, viết luận văn. Lũ chó sẽ đến rồi đi. Will sẽ già hơn; anh sẽ gặp vấn đề về việc ra khỏi giường vào buổi sáng, thêm nhiều cơn đau và mệt mỏi mới, có lẽ sẽ bị viêm khớp. Rồi một ngày, có lẽ là cả mấy chục năm nữa, anh sẽ nghỉ hưu rồi sẽ ở nhà hẳn. Chưa có gì xảy ra với Will để điều này thay đổi cả.
    Will chưa bao giờ đến châu Âu. Thì cũng không hẳn vậy; anh đã đến London một lần, hội nghị của bên cảnh sát. Nhưng anh chưa bao giờ đi hẳn vào lục địa (*Anh là đảo, tách hẳn với với lục địa Á-Âu). Anh không chắc là mình có thích nó hay không. Anh sẽ làm gì cơ chứ? Ngành của Will không thể dùng được ở nơi khác mà anh không biết tiếng được. Anh sẽ phải phụ thuộc vào Hannibal mọi thứ. Will có tiền tiết kiệm kha khá nhưng của Hannibal thì nhiều đến mức Will ngờ rằng ngay gã cũng chẳng biết mình có chính xác bao nhiêu; hóa đơn nhiều khủng khiếp mà vẫn đủ tiền mua thêm một chiếc harpischord nữa.
    Nhưng hẳn là sẽ thích lắm...phải, thật là tuyệt nếu được ở ngoài tầm với của Jack Crawford và bảo tàng Những Tâm trí Độc ác của anh ta. Will không ngại việc dạy học- anh làm được khoảng sáu kì dạy rồi-nhưng anh lại ngại phải đi vào năm mươi bộ óc của năm mươi tên giết người. Ý nghĩ được thoát khỏi mọi thứ, tự do làm những gì anh muốn trong khi Hannibal lo cho những phần còn lại- hừm, ai mà không muốn vậy chứ? Will muốn điều đó đến nỗi miệng anh còn ứa cả nước miếng. Nhưng chẳng thực tế chút nào.
    Anh cần phải ngừng nghĩ về vụ này. Will tắt vòi nước-một điều tuyệt vời nữa ở nhà Hannibal: nước nóng là vô tận-và bước ra ngoài. Anh đã đứng dưới nước lâu đến nỗi đầu ngón tay nhăn hết cả lại. Will lau tóc cho tới khi nước không chảy nữa và vắt khăn lên vai khi mặc quần boxer vào.
    Hồ sơ của Kẻ Hút Máu vẫn nằm trên bàn. Will lại nghiên cứu lần nữa, nghĩ về việc giờ anh đang khỏi viêm não; hẳn anh sẽ nhìn rõ ràng hơn. Anh ngồi xuống bàn và mở hồ sơ.

-----

    "Kẻ Hút Máu ghét nạn nhân của hắn," Will nói. "Hắn muốn loại bỏ họ- nhưng còn hơn thế, hắn muốn trừng phạt họ."
    Hannibal đang thái cà rốt. Dao của gã không hề dừng lại khi gã nói, khô khốc, "Chẳng phải giết họ chưa đủ để trừng phạt hay sao?"
    "Nếu là trường hợp đó, hắn sẽ không giữ họ sống lâu đến thế." Will thái cần tây vào bát với hành tây đã xắt miếng. "Không chỉ là bạo dâm. Hắn muốn họ chiụ đựng, muốn người yêu của họ cũng phải chịu đựng. Chắc phải có bất thường về tâm lí. Em nghĩ hắn có nói chuyện với họ, khi đang rút máu họ."
    "Hắn kể họ nghe chuyện gì?" Hannibal bỏ cà rốt vào bát của Will và đặt cái bát sang bên, cùng với một bát cơm trắng và một bát thịt đỏ tươi. Thịt bò, gã đã bảo Will vậy.
    "Em không biết nữa." Will lắc đầu. "Em không thể biết được. Em không thể biết rõ đến vậy."
    "Chắc chắn là em đã làm việc khá nhiều chiều nay. Em làm sạch ruột quả bí ngô này nhé?" Hannibal đưa cho Will một quả bí ngô nhỏ và một cái thìa. "Em đã nghĩ thêm gì về đề nghị của tôi chưa?"
    Will cắt đôi quả bí. "Em tưởng là anh nói em chưa cần phải quyết định ngay."
    "Không đâu," Hannibal nói. "Nhưng tôi thấy cần phải quan tâm khi mà rõ ràng là em dành cả chiều để lập profile một kẻ giết người hơn là nghĩ về tương lai."
    Will dùng thìa nạo ruột quả bí. Anh cứ nghĩ cái thìa chẳng cần phải có mấy cái rìa khía rãnh kiểu này, nhưng đúng là nạo dễ hơn thật. "Lập profile tên Kẻ Hút Máu hữu ích hơn."
    Hannibal đang làm nóng cái chảo trên bếp. Gã nhìn cái chảo chứ không nhìn Will. "Có lẽ là tôi đang thấy hối tiếc vì đã khơi ra. Nếu em không thích..."
    "Không." Will bỏ phần ruột bí vào bồn. Anh muốn dụi tay lên mắt nhưng hai tay đầy ruột bí. "Không, không phải vậy. Em muốn, em chỉ...anh biết đấy, Lounds nói đúng. Ta mới chỉ quen nhau vài tháng. Ta mới chính thức hẹn hò vài tuần mà không phải ai cũng biết. Và giờ ta lại bàn về việc đi trốn tới tận miền Nam nước Pháp? Nếu như mọi chuyện không như ý? Nếu như ta chia tay? Rồi em sẽ vô gia cư, mắc kẹt ở một đất nước xa lạ và..." Có thứ gì đó đột ngột hiện ra, ngay ở đó. Will cau mày nhìn xuống bồn rửa.
    "Tôi không nói là ngay ngày mai ta sẽ đi ngay," Hannibal nói. "Đơn giản chỉ là..."
    "Hắn đang lặp lại." Will quay sang nhìn Hannibal. "Kẻ Hút Máu. Hắn đã ở trong vị trí đó. Cùng chung sống. Mọi thứ vẫn ổn. Rồi có điều gì đó xảy ra. Họ chia tay. Một người phải chuyển đi. Hắn tức giận, phẫn uất. Hắn muốn trừng phạt những cặp đôi hạnh phúc. Hạnh phúc cho tới khi họ cãi nhau. Ai đó bỏ đi, Kẻ Hút Máu đi vào và bắt người ở lại. Hắn muốn người kia về nhà và thấy căn nhà trống rỗng. Để cảm thấy tội lỗi. Họ đáng ra không nên rời đi." Anh gõ tay. Anh gõ tay và vung vẩy tay, vẫn dính đầy ruột bí. Hannibal chỉ đứng nhìn. Gã tắt lửa trên bếp. "Hắn có một người tình, Hannibal. Rồi đánh mất và hắn muốn trả thù. Không, không hẳn," anh sửa lại. "Trước đó hắn đã muốn vậy. Hắn là tên bạo dâm, tâm thần nữa. Có lẽ hắn đã giết người trước đó, chỉ là không phải theo kiểu này. Không tỉ mẩn thế này. Không phải là để gửi tin."
    "Em có nghĩ là nửa kia của hắn có phát hiện ra hắn là ai không?" Hannibal nỏi. "Có lẽ đó sẽ là nguyên cớ khiến mối quan hệ tan vỡ?"
    "Có lẽ." Will nhấc tay lên để cắn ngón cái, nhận ra là nó dính ruột bí đã khô bèn quay lại bồn để rửa tay. "Nhưng anh ta không ngờ hắn là Kẻ Hút Máu, hoặc là giờ anh ta đã nhận ra rồi. Nên vụ này giống kiểu một vụ chia tay điển hình hơn, giờ Kẻ Hút Máu đang trừng phạt anh ta bằng cách trừng phạt những cặp đôi giống như họ đã từng vậy."
    Hannibal lại bật lửa lên. "Điều đó nghĩ là Kẻ Hút Máu cuối cùng sẽ để cho người tình cũ phát hiện ra hắn ta chính là kẻ phạm tội. Để tin nhắn được chuyển đến trọn vẹn."
    Will lau khô tay những vẫn giữ khăn, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Sự thù hận, nỗi buồn và cơn phẫn nộ sục sôi trong mắt anh. Không phải của anh; anh chớp mắt và nó biến mất. "Chết tiệt. Phải. Cuối cùng hắn sẽ lộ diện."
    "Có lẽ sẽ theo một cách rất khủng khiếp," Hannibal đồng ý.

-----

    Will đã quen với việc đi đến phòng ngủ của Hannibal mấy hôm nay. Thật ra, Hannibal cứ khăng khẳng phải vậy, sau khi Will được chuyển về để gã chăm sóc. Hannibal cần anh ở thật gần và phòng ngủ của gã rộng hơn, thoải mái hơn phòng của khách mà Will vẫn nghĩ là "của anh". Nhưng đêm nay, sau cuộc trò chuyện khó xử về việc chuyển đi, về căn nhà và về quan hệ của họ, Will tự hỏi liệu có lịch sự hơn không nếu anh biến nó thành một căn phòng khác. Anh vẫn giữ đồ của anh ở đó: đồ làm móc câu; cần câu; sách của anh; hồ sơ của Kẻ Hút Máu vẫn nằm đợi anh trên bàn.
    "Tôi muốn đưa em ra xa khỏi những thứ này," Hannibal nói từ phía sau. Will đã đứng lâu trong hành lang, đi lại, cố gắng quyết định. "Thế thì ích kỉ, tôi biết nhưng tôi muốn tâm trí em chỉ thuộc về riêng tôi, không phải mấy tên giết người này."
    "Chỉ là...chỉ là thay đổi lớn quá," Will nói.
    "Không lẽ với em, việc đào sâu vào tâm trí mấy tên tội phạm lại đáng quý đến thế?"
    Will quay mặt sang Hannibal. "Em cứu người."
    Hannibal chìa tay ra. Will nắm lấy và anh để Hannibal đưa anh dọc theo hành lang, đi qua bộ giáp chiến binh Nhật Bản. Để Hannibal lật chăn lên cho mình. Hannibal để Will tự cởi bỏ quần áo nhưng nếu gã đặt tay lên áo thun Will, Will sẽ nhấc tay lên mà để Hannibal cởi nó ra như một đứa trẻ. Anh muốn thế.
    Họ chưa chạm vào nhau kể từ lúc Will nằm viện rồi xuất viện. Hơn một tuần. Will tự hỏi, khi anh chui xuống lớp chăn, anh có nên chạm vào Hannibal bây giờ không. Như một lời xin lỗi. Đấy không phải là cách người ta dùng việc làm tình nhưng anh có quá ít lựa chọn...
    "Việc tưởng tượng mấy thứ này tệ lắm đúng không?" Hannibal nói. "Tệ bởi vì em thích nó."
    Will căng thẳng. Anh muốn ngồi dậy và bỏ đi. Anh không muốn trò chuyện kiểu này ở đây, ngay lúc này, trên giường. "Em không thích."
    "Nhưng trong tâm trí em tưởng tượng: bọn chúng thích vậy, những thứ chúng làm. Do đó, suy ra thì em thích vậy."
    Will nuốt khan. "Em không muốn thích. Em không nên thích."
    Hannibal dịch người trên giường, quay sang đối mặt với Will. Will vẫn nằm ngửa, nhìn lên trần nhà.
    "Trong lĩnh vực trị liệu, điều đó gọi là siêu-cảm xúc (meta-emotion)," Hannibal nói. "Cảm giác về cảm giác. Rất hiếm khi có ích. Đa phần là không, người ta sẽ trở nên mắc vào cảm giác tội lỗi và xấu hổ, không thể đi tiếp hay thoái lui cho tới khi họ bị bóp nghẹt. Tôi không muốn điều đó xảy ra với em."
    "Anh đang nói gì thế?" Will quay đầu. Anh không thể nhìn vẻ mặt của Hannibal: chỉ có ánh lấp lánh trong đôi mắt, nhạt nhòa trong bóng tối.
    "Cảm xúc là cảm xúc," Hannibal nói. "Em không thể giữ một con hổ mà mong nó là cừu được. Em chấp nhận bản chất của nó và vui mừng vì thế, như tôi chấp nhận em vì chính bản thân em."
    "Anh đang nói anh coi em là hổ à?" Will cố để giữ giọng có vẻ cười cợt. Anh đang run. "Cứ tưởng em là con mangut chứ?"
    Hannibal chạm ngón cái lên trên môi Will. "Tôi coi em như một sinh linh thần thánh, Will. Không gì ngoài khác nữa."
    "Vậy anh muốn em, gì nhỉ, chấp nhận là em có thể thích giết chóc?"
    "Phải." Hannibal rút tay lại. "Chỉ khi nào ta thành thật với bản thân thì ta mới tiếp tục được."
    Will nhắm mắt. "Ngủ thôi, Hannibal."
    "Phải. Được rồi." Hannibal hạ giọng, thì thầm những từ "an toàn" và "thả lỏng". Will để mình trôi đi theo dòng sông. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét