Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 7)

Warning: 16+, explicit.

    "Bao nhiêu khách nhỉ?" Hannibal hỏi.
    Will chớp mắt. "Em không biết; bàn của anh có bao nhiêu chỗ?" Anh cố nhớ lại bàn ăn có bao nhiêu ghế.
    "Tiệc tối không cần bị giới hạn bởi chỗ ngồi bàn ăn," Hannibal nói. "Tôi tổ chức nhiều tiệc cocktail rồi. Tôi sẽ thuê người phục vụ để mang khay."
    "À," Will nói. "Lần này thì không cần phải làm lớn vậy."
    Hannibal viết gì đó xuống miếng giấy màu vàng trước mặt gã. Gã dùng cả bút máy để ghi mấy thứ này. Will tự hỏi không biết gã có cây bút bi nào không, như kiểu một hộp bút bi BIC rẻ tiền mà Will vứt lung tung khắp nhà ở Wolf Trap. Hình ảnh căn nhà nhỏ ấm cúng làm anh giật mình; lần cuối anh nghĩ về nó là khi nào nhỉ?
    Nhà Will không có nhiều diện tích nên bàn ăn được dùng cho nhiều mục đích: anh ăn ở đó, chấm bài ở đó, tìm tài liệu trên laptop cũng ở đó. Bàn ăn của Hannibal có vẻ chỉ dùng để ăn thôi và họ định tổ chức tiệc ở phòng làm việc của gã. Hannibal đang ngồi trên ghế trong khi Will ngồi ở rìa ghế dài. Winston nằm dưới chân Will.
    "Tôi sẽ thuê hai hay ba người," Hannibal nói lơ đãng. "Để phục vụ, chuẩn bị đồ ăn và dọn bát đĩa."
    "Anh có tận hai máy rửa mà," Will nói. "Và em vẫn ngạc nhiên là anh cần người giúp việc chuẩn bị đấy, anh là một, thêm em là hai nữa, anh đúng là đồ thích sắp xếp."
    Hannibal mỉm cười khi gã viết vội gì đó lên giấy. Trông chẳng giống mấy chữ viết tháu khi Will viết ghi chú cho chính mình; ghi chú của Hannibal cực kì dễ đọc: H & W chuẩn bị, 1 phục vụ, 1 dọn dẹp. "Vẫn cần giúp làm salad rau diếp rồi sắp xếp đồ đạc, kiểu vậy. Tôi không thể có mặt cả hai nơi cùng lúc được và tôi cũng không muốn phải để đồ ăn lâu."
    "Tôi ngờ là em thích tiệc nhỏ thôi," Hannibal tiếp tục. "Nên sẽ là tiệc ngồi thôi, trong phòng ăn. Thế sẽ giảm còn 8 người nữa, ngoài chúng ta ra."
    "Thì ta vẫn phải mời chị Komeda," Will nói.
    Hannibal gật đầu và viết xuống. "Cô ấy là quả phụ nên ta sẽ phải mời người đi cùng cho cô ấy."
    "Gì cơ?" Will nói.
    "Để cân bằng," Hannibal giải thích. "Có lẽ là ai đó ở BAU nhỉ?"
    "Ừm." Will cố tưởng tượng Jack ngồi đối diện với anh, cả hai mặc suit và đeo cà vạt, cố trò chuyện và giả vờ đây không phải là vì vụ án. Hoặc tệ hơn, Jack sẽ nhận ra đây đúng là không phải vì vụ án thật, không còn nữa. "Không... không hẳn. Với cả, đây không phải là làm cho có vẻ thật chứ?"
    Hannibal nhìn Will suy tư. "Như em muốn," cuối cùng gã nói. "Sẽ ổn chứ nếu tôi mời Alana?"
    Will nuốt khan. Cảm giác không thoải mái khi có mặt Jack Crawford cũng chẳng khác gì nếu thay bằng Alana. "Nếu anh muốn," anh nói. "Đây là tiệc của anh mà."
    "Là tiệc của chúng ta," Hannibal sửa lại. "Và ta sẽ không mời ai mà cả hai không đồng ý." Gã mìm cười với Will mà đuôi mắt nheo lại, và Will tuy hơi gượng, nhưng cũng cười lại.
    "Vậy em muốn mời Gerry và Robert," Will nói. "Cả chó của họ nữa," anh thêm vào.
    Sau khi đã xong danh sách khách mời, họ đặt lịch cố định là ba tuần kể từ bây giờ: đủ xa để mọi người sắp lịch trống nhưng vẫn đủ gần để mọi người thấy háo hức và mong đợi. Ăn mặc: trang trọng. (Will không thể lay chuyển được Hannibal ở vụ này.) Hannibal phác thảo qua sơ đồ chỗ ngồi. Gã để mình ở đầu bàn ăn với cái cách mà Will nghĩ là tự động rồi; rồi bút viết chạy sang trang khác.
    "Bình thường thì tôi với em sẽ ngồi đối diện nhau ở hai đầu bàn," Hannibal nói. "Nhưng tôi cho là em sẽ thoải mái hơn nếu ngồi cạnh tôi."
    "Anh đúng rồi đó," Will nói. "Nhưng một tối thì có sao đâu. Em là người lớn rồi mà."
    Hannibal gật đầu và viết tên Will vào đầu kia của bàn ăn.
    Và rồi cuối cùng, Hannibal lật trang với niềm hân hoan và nói, "Giờ là thực đơn."
    Cái cách gã nói khiến WIll bật cười. "Hay nhất phải để cuối cùng hả? Em bảo Komeda là có cá. Với cả còn nhiều cá trong tủ đông ở Wolf Trap lắm."
    "Chắc chắn là không đủ cho tiệc mười người," Hannibal nói mà nhướn mày.
    "Có lẽ đấy," Will nói. "Nhưng đấy là nếu em không ăn con cá nào nữa cho đến hết năm nay. Thực đơn mà toàn cá thì cũng chán."
    Ngòi bút lướt trên giấy. "Ta sẽ làm thực đơn quanh món cá. Em có những loại cá nào?"
    Thật sự là rất vui, dù cho có lẽ chỉ là nhờ có Hannibal ở đó. Hannibal cứ như thể một vị tướng trong phòng tác chiến, mở bật nắp những chai vang và trộn các loại rau thay vì đưa ra những lệnh hành quân. Bút của gã sột soạt trên trang giấy khi ghi chép và gã vẽ cả những hình đĩa thức ăn tíhon. Bánh nhân cá hồi, được trang trí tao nhã với những lát dưa chuột và chanh; một kiểu bánh làm từ cá có đầu với đuôi cá thò ra khỏi vụn bánh; cá rán được làm từ bột garbanzo, nổi tiếng ở Ethiopia, theo lời Hannibal. Will rất vui khi giúp Hannibal lên thực đơn, ngay cả khi anh thấy món bánh cá trông có vẻ rất kinh khủng.

-----

    "Xin lỗi bọn mày", Will nói. Winston và Clay vểnh đầu lên với anh. Harvard vẫn tiếp tục gãi người. "Tao sẽ về nhà trong mấy giờ nữa."
    Will lái xe mà để mở cửa sổ, không khí lạnh ùa vào mặt và tóc anh. Anh đã nghĩ tới việc mang theo lũ chó đi cùng nhưng đi lâu quá mà với tận bảy con chó lông lá, lại mất thêm vài giờ nữa... không đáng.
    Cho tới tận khi căn nhà đã hiện ra ở phía trước, Will nhận ra là anh đã mong rằng nó biến mất rồi. Biến mất như trong một cơn mơ, như cảm giác ở nhà của Hannibal vậy. Will lấy ra một đống thư từ trong hộp thư trước khi lái xe tiếp đi về phía căn nhà. Anh leo lên bậc hiên và đứng đó một lúc, lấy ghế và bát của lũ chó. Anh tra chìa khóa và vào trong nhà.
    Mùi của lũ chó còn nặng hơn bình thường ngay cả khi không có con nào ở đây đã lâu. Will mở cửa cho không khí tràn vào. Anh bỏ thư lên bàn nhà bếp như thường lệ và lọc thư bằng một tay, tay kia vẫn cầm chìa khóa. Tờ quảng cáo cửa hàng thực phẩm. Thư mời mở thẻ tín dụng. Thư nhắc của nha sĩ.
    Will nghe có tiếng động phía sau, trong phòng khách. Anh đông cứng.
    Bình thường mọi khi, anh sẽ cho đó là do lũ chó và tiếp tục lọc thư. Nhưng lũ chó không ở đó. Will đứng bất động, cho tới khi anh nghe thấy tiếng động lần nữa.
    Chỗ Will làm thủng một lỗ ở ống khói có màu khác với phần còn lại so với bức tường. Will cho tay vào đó và chầm chậm ghé tai vào. Anh hít thở chậm rãi như lúc ở phòng khám. Chẳng có gì. Will thở phào. Có lẽ chỉ là tiếng căn nhà cọt kẹt. Anh đã đi quá lâu và đã quên những tiếng động quen thuộc này rồi. Nhà cũng cũ nữa.
    Anh ngừng việc với đống thư, bỏ những thứ cần đọc kĩ hơn vào túi để mang về nhà Hannibal. Will đứng trong bếp một lúc, nhìn chằm chằm vào khoảng không bất định. Có cần mang thêm gì nữa không nhỉ? Chắc chắn là quần áo; anh mang đủ tám ngày để ở nhà Hannibal và anh sợ là lúc nào Hannibal cũng muốn mua thêm cho anh mấy bộ suit thường phục nữa. Anh xem xét cái lỗ vừa để lại- anh chỉ mang hai bộ đến nhà Hannibal- và nghĩ về lũ cá trong tủ đông ở nhà kho.
    Will ra ngoài chỗ nhà kho và anh mở mắt trong xe hơi.

-----

    Anh đang ở trong gara, xe anh cạnh chiếc Bentley của Hannibal. Will nhìn đồng hồ. Anh không thể nhớ là lần cuối nhìn vào nó là bao giờ nhưng anh chắc chắc lúc đó là khoảng bốn giờ chiều. Anh có thể thấy cần câu của mình trên ghế sau ở trong gương, cùng với cái thùng đông lớn màu xanh dương.
    Will ra ngoài. Anh đi vòng lên phía trước và đặt tay lên mui xe. Vẫn ấm- còn nóng nữa. Vậy là anh đã ngồi trong xe rất lâu. Anh ra đằng sau và lật thùng đông lên. Đầy cá đông lạnh và nước đá.
    Will ngồi thụp xuống cạnh thùng đông. Anh vùi đầu vào hai tay.
    "Will?"
    Will ngước lên, giật mình. Là Hannibal, đeo tạp dề quanh eo và tay áo xắn lên tận khuỷu. Gã vắt một chiếc khăn qua vai.
    "Tôi nghĩ là nghe thấy tiếng xe em mà em chưa vào nhà," Hannibal nói. "Mọi thứ vẫn ổn chứ?"
    "Em không biết làm thế nào mà em lại ở đây," Will nói. Giọng anh nghe kì lạ.
    "Thì em đã lái xe mà," Hannibal nói.
    "Phải, nhưng mà," Will nuốt khan. "Em không nhớ. Việc cuối cùng em nhớ là...là ở nhà mình, đang cố nghĩ nên lấy thêm thứ gì nữa rồi khi em mở mắt ra thì em lại ở đây. Giống như tỉnh giấc dậy nhưng mà em chưa ngủ." Anh có thể nghe mình nói mà chẳng giống mình thường ngày; nghe như ai đó bình tĩnh và tự chủ hơn.
    "Em có lơ đãng không?"
    "Không!" Will lắc đầu. "Không phải là sao nhãng , như kiểu em đang nghĩ về ăn trưa với gì hay là cái bữa tiệc tối khỉ gió, em nói này, em còn không nhớ mình đã đi vào cái xe chết tiệt kia nữa." Anh nắm chặt tay vò tóc. Đau thật. Như vậy khiến anh đỡ hơn, nên anh lại làm lần nữa.
    Tay Hannibal nắm lấy cổ tay Will, vẫn ấm áp và biết phải làm gì. "Will..."
    "Em nghĩ mình có vấn đề rồi," Will nói với đầu gối. "Em, em cứ thấy những thứ, nghe thấy tiếng..."
    "Vào nhà thôi," Hannibal nói. "Tôi sẽ giúp em mang đồ."

-----

    Will cảm thấy đỡ hơn khi thấy lũ chó, nhất là khi anh đi xuống nhà với chúng trong phòng khác và Hannibal bỏ cá ra. Chester nghịch cần câu nhiệt tình và âm thanh chúng cào lên sàn nhà quá thân thuộc đến nỗi nó khiến họng Will nghẹn lại. Anh vùi tay vào lông Buffy và ôm nó thật chặt cho tới khi cảm giác ấy trôi qua.
    Hannibal vào phòng khách, không đeo tạp dề nữa dù tay áo vẫn xắn lên. Gã ngồi xuống thảm, hai chân bắt chéo. Will cố gắng không nhìn, tự hỏi Hannibal có thường, hay đã có bao giờ, ngồi trên sàn không. Buffy rời Will và trèo lên đùi Hannibal, Hannibal để yên vậy. Giờ thì Will nhìn thật.
    "Em nói là nhìn thấy vài thứ," Hannibal nói. "Nghe thấy vài âm thanh."
    Will gật đầu.
    "Em nói tôi nghe mấy thứ đó là gì được không?"
    Will lắc đầu nhưng không phải là từ chối. Anh gãi sau tai Mal và nó nhắm mắt trong sung sướng. "Nhiều hơn bình thường. Em hay thấy Garrett Jacob Hobbs." Anh nuốt khan. "Em đã bảo anh về con thú trong ống khói."
    "Và em ngờ là không có con nào trong đó, phải."
    "Nhưng giờ," Will lại nuốt, "giờ em vừa bị lạc mất bốn hay sáu, em không biết còn bao nhiêu giờ nữa trong cuộc đời. Như thể em đang ngủ nhưng không phải; rõ ràng là em làm mấy thứ như bỏ cá vào thùng đông, quyết định mang cần câu và lái xe từ Virginia về Maryland." Ngón tay anh co chặt lại trong lông của Mal; nó rên rỉ và Will nhả ra. "Em nghĩ mình nên đi chụp não."
    "Em nghĩ là có nguyên nhân cho vụ này à?" Hannibal không tỏ ra ngạc nhiên, đơn giản chỉ tò mò.
    "Anh không nghĩ thế à?" Will hỏi lại. Anh xoa tay vào mắt cho tới khi những đốm sao trắng hiện ra trên nền đen. "Em thấy như mình đang phát điên, như thể bộ não không còn là của mình nữa."
    "Mà đôi lúc thì không phải thế," Hannibal nói.
    Will khịt mũi. Vậy là đủ rồi.
    "Tôi có mấy người bạn chuyên về cái đó," Hannibal nói "Để tôi hỏi cho em. Nếu không em sẽ phải đợi hàng tuần mới được chụp MRI."
    Will thở phào ra. Lưng anh cong xuống và anh thấy mình nghiêng người về phía Hannibal. Hannibal bỏ một tay ra khỏi lông Buffy và vòng tay quanh người Will. "Cảm ơn anh," Will nói. Và rồi, nhớ ra là Hannibal vẫn đang đeo tạp dề và tay áo đang xắn, "Xin lỗi; em nghĩ mình đã làm phiền anh lúc làm bữa tối rồi."
    "Thật ra là đang nghiền xúc xích," Hannibal nói. "Chằng có gì không đợi được cả." Gã hôn lên tóc Will. "Em muốn giúp không?"
    "Hẳn rồi," Will nói và anh đứng dậy.

-----

    Đêm đó, Will không lãng phí thời gian sau khi chải răng; anh đi thẳng tới phòng của Hannibal, nơi anh biết là Hannibal đang đợi anh. Có lẽ hợp lí hơn nếu chuyển cả việc vệ sinh vào trong phòng tắm ở đó, để rút ngắn quãng đường. Will chưa để ý chuyện đó. Hannibal không làm phiền anh về việc này.
    Hannibal đang ngồi trên giường khi Will đi vào, đọc gì đó trên máy tính bảng. Gã có thể là kiểu người cổ ở một số phương diện nhưng về mặt công nghệ thì cũng hiện đại như ai kia. Will nhìn vào bàn tay- bị mỏi vì đã ép xúc xích và nói, "Anh biết là giờ người ta dùng máy hết mà?"
    Will cũng mang theo sách khi trèo lên giường, dù anh không có thói quen đọc trước khi đi ngủ nên nó nằm vô dụng trong tay anh. Anh nhìn sang bên Hannibal, trông có vẻ mềm mại và có mùi kem đánh răng.
    "Em có muốn gì ở đây không Will?" Hannibal nói mà không ngầng đầu khỏi máy tính bảng.
    "Không," Will nói và nhìn qua chỗ khác.
    Hannibal duỗi một cánh tay ra và Will chần chừ một chút trước khi cuộn mình vào đó. Anh gối đầu nửa trên đùi, nửa trên bụng gã, trong khi tay Hannibal đặt lên vai Will.
    "Em còn muốn gì nữa không?" Hannibal hỏi.
    "Không," Will nói với chân Hannibal, giọng hơi nghẹt. "Thế này được rồi."
    "Nếu em đã vừa lòng thì không phải nói nữa nhưng nếu muốn điều gì đó hơn thế thì tôi muốn nghe đấy."
    Will ngẫm nghĩ. "Anh đang nói là anh muốn làm tình?"
    "Tôi đang hỏi là em có muốn làm tình hay không."
    Will không biết. Thật ra, anh thấy ổn với việc nằm như thế này cho đến khi anh ngủ, cho tới lúc nào dó Hannibal sẽ gỡ ra và đặt Will nằm trên gối trước khi tắt đèn. Nhưng anh cũng không phản đối ý tưởng đó.
    "Hẳn rồi," Will nói.
    Hannibal đặt máy tính bảng xuống. "Em không phải chiều theo ý tôi."
    "Sao lại không?" Will nói. "Anh lúc nào cũng chiều theo ý em."
    "Tôi làm vậy vì tôi muốn vậy không phải là ép buộc," Hannibal đáp lại.
    "Ngay cả khi đó có là ép buộc- mà thực ra là có thế đâu, đây cũng không phải thế kỉ 18 và em cũng không phải là vợ anh- chẳng phải ở trong một mối quan hệ là như thế này hay sao?" Will quay lại một chút để thấy khuôn mặt của Hannibal. Hannibal nhìn xuống anh với đôi mắt hơi khép xuống, bóng đổ xung quanh hốc mắt và phía dưới gò má. "Cho và nhận. Nhượng bộ. Có đi có lại. Em vẫn thường nghe nói vậy. Em không có trực tiếp trải nghiệm nhiều," Will thừa nhận và mím môi lại mà mong anh không có vẻ đáng thương quá.
    "Tôi cũng vậy," Hannibal thú nhận. "Ngay cả khi ước muốn được nhượng bộ cũng...là mới đối với tôi." Gã gập máy tính bảng, màn hình giờ đã tối, đặt lên trên bàn và Will coi đó là dấu hiệu cuộc trò chuyện đã kết thúc. Ngay khi đã đặt máy đủ an toàn ở xa, Hannibal cúi xuống và hôn anh.
    Được Hannibal ôm trọn lấy thật tuyệt vời. Will lúc nào cũng muốn được an toàn và bao bọc trong hơi ấm của Hannibal. Anh sẽ rất hạnh phúc mà dành cả buổi tối còn lại chỉ để được ôm. Nhưng được Hannibal hôn cũng tuyệt vời chẳng kém; Will thích hôn và Hannibal hôn rất giỏi: dịu dàng mà mãnh liệt, không quá lấn lướt mà cũng không quá ướt át.
    Sau một lúc, Will nhận ra rằng Hannibal đang cương lên. Anh từ từ cảm nhận và để ý thức đó lan ra và lắng đọng trong ngực anh, rắn chắc như một thứ anh có thể nắm giữ mà không hề e dè. Anh không hề e dè Hannibal. Hannibal chiều theo ý anh. Will tạm ngừng nụ hôn và xoay người để đặt tay lên phần dưới của Hannibal. Hơi thở Hannibal bị hụt và Will thích điều đó: một trong những lần hiếm hoi anh nghe thấy âm thanh con người của Hannibal.
    Will rút một đầu dây trên quần pajama của Hannibal và rồi đầu dây kia; nút thắt lỏng ra và Will luồn tay vào bên trong. Hannibal thả người xuống gối, đặt lại chân dưới lớp chăn. Will bỏ chăn ra bằng tay kia để anh có thể thấy tay kia bên dưới lớp vải dạ kẻ ca rô đỏ. Hơi thở Hannibal run rẩy một thoáng.
    "Bình thường anh không mặc quần khi ngủ phải không?" Will hỏi.
    Hannibal lắc đầu. "Tôi thường ngủ khỏa thân."
    "Dĩ nhiên là vậy rồi," Will thì thầm. "Để cảm nhận lớp ga giường dễ chịu hơn." Thật ra chúng không mềm mại đến vậy.
    Hannibal liếm môi. Anh cũng vậy, khi Hannibal nhìn bàn tay Will nâng lên hạ xuống dưới lớp vải, quá khiếm nhã, khiêu gợi  và chẳng đường hoàng chút nào. "Có vẻ trong hoàn cảnh này thì tôi phải tiếp tục thói quen này rồi."
    Will kéo chiếc quần xuống, để lộ phần bụng dưới của Hannibal rồi là dương vật gã. Chỗ bao quy đầu đã co lại và để lộ phần đầu màu hồng sáng. Will chạm vào nó, đầu tiên bằng đầu ngón tay rồi là lòng bàn tay, sau đó thì ngay cả chính anh cũng phải bất ngờ, anh vươn ra phía trước và ngậm miệng mình quanh nó.
    Dù đã là đêm và chưa ai trong số họ tắm trước khi lên giường, Hannibal có vị không hề...tệ. Nồng, phải; có mùi hương, phải; và Hannibal chưa bao giờ có mùi nồng như vậy. Nhưng không có gì khó chịu cả, và điều đó có hề gì khi nghe âm thanh Hannibal phát ra: một tiếng thở gấp đầy ngạc nhiên và ngỡ ngàng. Will đã có Hannibal trong miệng, giữa hai hàm răng của mình và Hannibal đã ham muốn anh, có Chúa mới biết, đã bao lâu rồi và đã kiên nhẫn đến vậy.
    Will tiếp tục cho tới khi anh thấy mình hơi nghẹn lại. Anh bỏ ra và nói với cái rốn của Hannibal, "Anh sẽ phải nói em biết nếu em làm sai," trước khi lại tiếp tục.
    "Khó mà tin điều này là sai được, tôi nghĩ vậy," Hannibal nói yếu ớt.
    Cái đó của Hannibal không hẳn là quá lớn, ít nhất so với những gì mà Will mơ hồ nhớ lại phòng thay đồ hồi còn đi học nhưng lại có vẻ rất to trong miệng của Will. Anh cố hết sức dù anh thấy như thế này có vẻ vẫn chưa ổn lắm. Hannibal chẳng nói năng gì và sau một hồi, tay gã đi lên chạm vào tóc Will. Không kéo hay làm gì cả, dù Will không nghĩ là gã sẽ làm vậy, cũng không đẩy Will xuống dưới. Chỉ là chạm vào anh. Will liều nhìn lên và Hannibal nhìn lại anh với khuôn miệng há ra đầy tôn thờ.
    Quá nhiều. Will dừng lại và đẩy ra, để dương vật Hannibal nằm ướt đẫm trên bụng gã. Will nắm nó trong tay và xoa nó, vuốt ve và nghịch phần bao quy đầu. Tay Hannibal chuyển từ tóc Will sang mặt anh, nhẹ nhàng lướt ngón cái trên xương gò má anh. Will quay qua ngậm lấy ngón tay cái vào miệng. Hơi thở gấp Hannibal tạo ra khiến toàn bộ sự run rẩy của Will biến mất. Điều này không hề tệ chút nào miễn là Will vẫn tránh nhìn vào Hannibal.
    "Em muốn làm anh ra," Will nói với đầu ngực của Hannibal. "Em phải làm thế nào?"
    Hannibal thở dài khoan khoái. "Em dùng miệng nữa được không? Xin em?"
    Từ cuối làm khiến bụng Will như có lửa đốt. "Được rồi." Will nhắm mắt. Như vậy dễ hơn, ít bị sao nhãng hơn và anh ngậm Hannibal lại trong miệng. Anh có thể tập trung vào bàn tay của Hannibal trên mặt mình, cảm giác làn da của Hannibal trong miệng mình, những thay đổi trong hơi thở của Hannibal. Hàm của Will bắt đầu mỏi nhưng hơi thở ấy bắt đầu nặng hơn và anh có thể thấy vị đắng của thứ sắp ra. Đùi Hannibal dịch chuyển bên dưới anh và những ngón tay Hannibal co lại trên tóc anh.
    "Will..." Hannibal cảnh báo.
    Will ngước lên vì anh biết Hannibal muốn anh làm vậy. Hannibal luôn muốn nhìn khuôn mặt Will, đôi mắt Will. Hannibal giật mình, như thể ánh nhìn của Will là dòng điện vậy và gã xuất ra trong miệng của Will, hai mắt vẫn mở.
    Will ho và nuốt và đẩy ra xa, thô bạo gần như cùng một lúc, kết quả là một chút tinh dịnh rơi trên bụng Hannibal, một chút đi xuống cổ họng anh. Vị kinh khủng tới độ Will đã định đứng dậy ngay để đi rửa trôi hết nhưng Hannibal tóm lấy anh trong một nụ hôn sâu và khao khát, lưỡi luồn vào miệng Will như thể gã muốn thấy vị của chính mình trong đó. Will để mình bị ép chặt cho tới khi anh nằm xuống trên đùi Hannibal, vẫn được hôn, ngay cả khi tay Hannibal đang tìm đường vào trong quần boxer của anh.
    "Em đúng là ghê gớm," Hannibal thìm thầm trên miệng Will khi gã làm với cái đó của Will. Will chưa cương nhưng sẽ sớm thôi.
    Will bối rối. "Không tốt đến thế đâu."
    Hannibal hôn lên trán Will. Cái đó của Will đã căng và dựng lên giữa hai đùi, càng khiến Hannibal bận rộn hơn. "Em không biết," Hannibal nói với làn da anh, "những gì em đã làm với tôi. Những gì em làm với tôi khiến tôi chết lặng."
    "Nói em nghe," Will thở dốc, ngón chân co lại.
    "Em đã thay đổi tôi," Hannibal nói. "Em không biết làm thế nào, nhưng đúng là em đã làm được."
    "Anh cũng thay đổi em nữa," Will nói và nghĩ về cuộc đời anh trước đây nhỏ bé và lạnh lẽo thế nào, anh đã- chết tiệt- cách mà Hannibal gửi thiệp mời tiệc với tên của cả gã và Will trên đó.
    "Tôi hi vọng thế," Hannibal thì thầm và Will thấy mình căng lên rồi xuất ra.
    Yên bình viên mãn. Tĩnh lặng. Will trôi đi. Thật hiếm hoi làm sao khi tâm trí anh yên ổn và được đơn độc. Hannibal đã bỏ áo sơ mi ra và lau sạch người Will trước khi vứt nó xuống sàn. Will bật cười trước cảnh tượng đó nhưng rồi Hannibal cũng bỏ nốt cả áo sơ mi của anh ra. Will để gã làm vậy và vứt sang bên, cả quần boxer của anh nữa.
    Hannibal kéo lại chăn cho cả hai và nằm cuộn sát vào nhau, trần trụi, da chạm da, hơi ấm tỏa ra khắp bên dưới. Mí mắt Will nặng và sụp xuống.
    "Ngủ đi, Will," Hannibal thở ra. "Ở đây em được an toàn rồi."

---

    Con thú bị thương.
    Will không phải là người làm nó bị thương. Anh chắc chắn. Nhưng anh thấy vết máu trên lá và những chỗ giẫm nát mà con thú đã ngã xuống, quằn quại rồi lại đứng dậy, để lại phía sau những lớp cỏ bị giày xéo. Có lẽ nó đã chết rồi nhưng nếu chưa thì phải có những kẻ đi săn lần theo dấu nó. Nhưng trời thì tối và Will chẳng thấy ai trong rừng. Có lẽ thợ săn kia đã từ bỏ và về nhà mà không mang theo chiến lợi phảm, bỏ mặc con vật tội nghiệp chết một mình đau đớn trong đêm. Will nắm chặt khẩu súng và đi về trước.
    Máu càng lúc càng nhiều, không còn là đóm hay giọt nữa mà là vết và dải nơi con vật quẫy đạp hay tựa vào một thân cây hoặc một khóm cây. Will rảo bước, không cố giữ im lặng nữa. Anh đi vòng qua một cây sồi và thấy rõ ràng khi mặt trăng ló ra sau một đám mây, ánh sáng bạc trào xuống.
    Hannibal ngước lên nhìn anh khi gã đang quỳ trong ánh sáng. Máu lấp lánh quanh miệng và trên tay gã. "A, Will,", gã nói. "Em đã đến. Tôi rất mừng." Gã đứng lên và đi về phía Will, đang cầm súng trong bàn tay yếu ớt. Hannibal đặt bàn tay ấm và ẩm lên cánh tay Will. "Will," gã nói. Gã nói rất êm dịu nhưng quả quyết. Rồi gã lay Will, nhẹ thôi. "Will!"
    Will mở mắt. Vẻ quan tâm của Hannibal hiện ra trước mắt anh. Will giật mình lùi ra sau, như thể Hannibal là lửa vậy và tay anh vừa chạm phải thứ gì lạnh và ướt. Anh nhìn xuống. Winston khẽ vẫy đuôi và nhìn lên Will.
    Sàn gỗ cứng bên dưới đôi chân trần. Giấy dán tường màu nâu nhạt hiện mờ ảo ở hành lang. Harvard và Clay gia nhập, móng cào xuống. Will nhận ra mình đang khỏa thân và lạnh. Ngón chân anh bấu vào lớp véc ni.
    "Tạ ơn trời là em vẫn ở trong nhà," Hannibal nói.
    Vẻ nhẹ nhõm trong giọng Hannibal làm ngực Will nghẹn lại và dâng dần lên họng anh. "Em bị làm sao vậy?"
    Giọng anh vỡ ra ở từ thứ hai. Hannibal ôm anh vào lòng, để Will có thể vùi mặt vào áo len của Hannibal mà không phải nhìn gã.
    "Mai tôi sẽ gọi điện," Hannibal nói.
    "Được rồi," Will lẩm bẩm. Đột nhiên anh thấy nặng nề và mệt lả.
    "Đi ngủ thôi."
    "Được rồi."
    Will để Hannibal dẫn anh đi xuống sảnh và leo lên phòng ngủ. Lũ chó đứng ở chân cầu thang và nhìn họ đi. Tuy thế, Hannibal không đưa Will về giường mà vào phòng tắ. Lúc này răng Will va vào nhau lập cập và hai tay anh nổi da gà. Mồ hôi lạnh dính chặt vào da. Hannibal mở vòi hoa sen và khi hơi nước làm mờ kính, gã đẩy Will vào trong đứng dưới vòi nước. Will quay lại, hai tay ôm vòng thâm mình để thấy Hannibal đang cởi quần pajama và vào theo. Anh tựa người vào Hannibal khi nước xả trên người họ, làm dính tóc họ trên đầu. Chân anh lạnh đến mức nước nóng làm anh thấy đau. Hannibal vuốt ve dọc theo cánh tay Will.
    "Tôi tỉnh giấc vì em không còn bên cạnh tôi nữa," Hannibal nói. "Cơ thể tôi biết trước tâm trí tôi."
    Will cựa quậy. Anh thấy chân tê râm ran khi máu bắt đầu tuần hoàn trở lại.
    "Tôi nghĩ đó là cảm giác của tôi khi ta trở về từ Hamptons," Hannibal nói tiếp. "Ban đầu thật khó điều chỉnh khi có ai đó chen vào cuộc sống của tôi, phải cân nhắc đến những ham muốn của người đó. Nhưng không lâu sau thì nó thành thói quen và khi tôi trở lại ngôi nhà lớn mà trống rỗng, tôi nhận ra sự thiếu thốn."
    Will nhớ thoáng qua, vô thức về căn nhà nhỏ ở Wolf Trap mà anh mới thấy sáng nay, nó mới đơn độc, bừa bộn và bụi bặm làm sao. "Em biết ý anh nói gì."
    Hannibal tắt nước. Giờ Will có thể tự đi được và khi bước ra khỏi vòi hoa sen, anh thấy có một chiếc khăn tắm duy nhất trên giá. Hannibal với từ đằng sau, lấy ra khỏi móc và quàng nó quanh vai Will. Đó là chiếc khăn dày nhất mà Will thấy trong đời- trời ạ, anh còn chẳng biết sao người ta lại làm khăn tắm nặng đến thế- màu đỏ đậm như rượu vang vậy. Anh lau nước khỏi người và tóc anh rồi Hannibal lấy nó và lau người.
    Quần áo của Will vẫn nằm trên sàn cạnh giường: áo thun trắng rẻ tiền mua một cặp; quần boxer cotton mua năm chiếc một. Ở đó, trên sàn của Hannibal, vương vãi. Will ngồi cạnh giường và mặc vào. Khi anh quay lại, Hannibal đã ngồi ở đầu giường, ngắm anh. Will chui vào dưới chăn. Anh quay sang Hannibal nhưng không nhích lại gần; Hannibal chỉ cách anh có vài inch và đang lướt tay trên trán Will.
    "Em có muốn tôi nói chuyện với em không?" Hannibal hỏi.
    "Xin anh," Will lẩm bẩm, mắt anh đã sụp xuống dưới cái chạm của Hannibal.
    Hannibal bắt đầu nói: những từ như "thư giãn", "an toàn và "thả lỏng". Dòng sông trải ra trong tâm trí Will, dát đầy lá cây màu đỏ và cam. Không khí trong lành và sảng khoái; dây câu vung lên trong không khí. Will thấy mình trôi đi.

4 nhận xét:

  1. Cảm ơn bạn vì đã dịch nha <3
    May sao tìm dc nhà của bạn :3 mình rất thích cách dịch <3 Mong chap mới
    Yêu bạn <3 <3

    Trả lờiXóa
  2. Mình rất thích phần 2, không cần đọc chung cùng phần một vẫn hiểu được. Đọc truyện này khiến mình có cảm giác thanh thản và tình cảm giữa 2 nhân vật thật chân thành, trìu mến.
    Có một fanfic mình thấy khá hấp dẫn, không biết bạn đã xem
    http://archiveofourown.org/works/7883905/chapters/18007207

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy, bạn ấy cũng có nói thế đó ^^. Cơ mà mình rất thích cách bạn ấy xây dựng mối quan hệ,chậm và thân mật. Fic bạn nói mình mới ngó qua thôi, khi nào dịch xong series này sẽ đọc thử :D

      Xóa