Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 6)

Warning: 16+, explicit.
    "Em tưởng anh nói không cần phải mặc nghiêm túc."
    "Có người phải giữ hình ảnh chứ," Hannibal nói nhẹ nhàng khi gã lấy một chiếc áo khoác khác xuống giá treo.
    Hannibal đã thấy bộ suit đẹp nhất của Will- một bộ hai mảnh màu than chì mua ở Men's Wearhouse mà anh mặc đi đám cưới, lễ tang và bất cứ khi nào cần gây ấn tượng cho người khác- gã kéo anh đi tới Barneys ở Washington D.C vào một chiều chủ nhật. Mắt Will nhòe đi trước nhãn giá và đồ đạc trang trí trong cửa hàng, sàn và trần đều trắng toát, tủ kính bày khắp nơi. Hannibal lấy suit rồi áo sơ mi rồi lại suit cho Will thử.
    "Thật sự là em không thể," Will nói.
    "Tôi cho như vậy là giữ hình ảnh cho tôi." Hannibal đẩy hai cái áo sơ mi về Will. "Đi thử mấy cái này nào."
    Will đi thử, làm lộn xộn mọi thứ trong khi Hannibal cứ đề nghị trả hết tiền mua quần áo cho Will và tuyên bố thẳng thừng rằng gã không muốn lối ăn mặc xoàng xĩnh của anh khiến anh phải xấu hổ. Hannibal, chẳng đã nói thực lòng là chưa bao giờ phải xấu hổ vì Will. Vậy thì điều đó có ý nghĩa gì chứ?
    Bộ suit trông giống hệt bộ ở Men's Wearhouse. Nhưng cảm giác dễ chịu hơn hẳn. Chất lượng vải ắt hẳn đã tạo ra sự khác biệt thật sự.
    Điều gì đó thay đổi khi Will thử chiếc áo sơ mi màu tím sẫm- chắc là có từ nào đó thay cho từ "tím sẫm," như là "mận chín" hay là "cà tím"- và cà vạt đen. Will nhìn vào gương và thấy một người trông có vẻ hắc ám và dữ dội nhìn lại, giống cái người mà Freddie Lounds mô tả trên TattleCrime.
    Một lỗ đạn thủng trên tấm gương, ngay trên mắt Will, làm rạn thủy tinh lan ra xung quanh và khiến ảnh Will vỡ vụn ra thành hàng ngàn hình ảnh méo mó. Will nhảy dựng lùi ra sau. Càng nhiều lỗ đạn xuất hiện trên gương, bang bang bang bang bang bang bang, cứ như thể có người đang bắn hết cả băng vậy. Will nhìn lên và Garrett Jacob Hobbs ngạo nghễ liếc nhìn lại anh.
    Đôi môi tím ngắt của Hobbs bật ra một từ duy nhất. Will không thể nghe thấy nhưng không cần nghe anh cũng biết: "Thấy chưa?"
    Will gần như chạy trốn ra khỏi phòng thử đồ. Hannibal đứng ngay bên ngoài với một nắm cà vạt. "Cái này được rồi," Will thốt lên.
    Hannibal nhướn mày. "Tôi đồng ý," gã nói với một cái nhìn thật lâu vào thân mình Will. "Em có muốn đeo luôn không?"
    "Gì cơ? Ồ, ừm, không đâu." Will nới lỏng cà vạt. "Em chỉ muốn cho anh xem nó thế nào thôi. Khi em đeo lên."
    "Trông đẹp lắm," Hannibal nói, với một nụ cười nhẹ khiến Will đỏ bừng mặt.

-----

    Hannibal có một lô ngồi ở sân khấu múa, bởi vì dĩ nhiên là vậy rồi. Gã cũng có ở nhà hát opera và một lô nữa chỗ dàn nhạc giao hưởng, Will chắc chắn thế. Có bốn chỗ trong lô; Will tự hỏi Hannibal hay đi một mình hay cùng với bạn bè. Nhưng mấy người bạn thượng lưu của gã chắc cũng có lô riêng nữa chứ.
    Will nhìn xuống sân khấu. Tầm nhìn tốt hơn chẳng phải là ở dưới sàn sao?
    "Âm thanh ở đây tốt hơn," Hannibal nói. "Ta sẽ không thấy nét mặt của diễn viên múa rõ nhưng bù lại ta được nhìn tổng thể vũ đạo tốt hơn."
    Will ngồi ngả ra trên ghế. "Em khá chắc là mấy thứ này chả ích gì cho em. Anh nên mang ai đi theo thực sự biết về ballet chứ."
    "Em biết đánh giá cái đẹp," Hannibal đáp lại. "Vậy là đủ rồi."
    "Em ư?" Will nhíu mày nhìn Hannibal.
    "Em trân trọng vẻ đẹp tự nhiên của một khu rừng," Hannibal nói. "Và em có khả năng nhìn cái đẹp qua con mắt người khác. Dù em có thể không tự thấy phần nghệ sĩ trong mình, em vẫn có thể nhìn thấy cách người nghệ sĩ nghĩ về nó qua nghệ thuật và tự thân điều đó là tuyệt đẹp rồi."
    Ánh sáng tắt dần trước khi Will kịp nghĩ ra câu đáp lại. Hannibal nhìn ra chỗ khác và Will lặng lẽ thở ra. Sự im lặng bao trùm lên rạp hát.
    Theo chương trình, buổi diễn Nàng tiên cá bé nhỏ dựa theo câu chuyện gốc của Christian Andersen hơn là phiên bản lược bỏ của Disney. Vì Will chưa bao giờ xem phim Disney cũng như đọc truyện gốc nên anh không biết nội dung của nói.Vở ballet dễ hiểu hơn anh tưởng. Hơi giống như xem kịch câm nhưng có nhiều đoạn nhảy múa và chân tay vung vẩy nhiều hơn. Với lại, tờ chương trình cũng đã tóm tắt kịch bản rồi.
    Một người đàn ông mặc áo choàng len đen thầm yêu trong vô vọng một thuyền trưởng. Người thuyền trưởng đã cưới nên người đàn ông mặc đồ đen viết một câu chuyện buồn về một nàng tiên cá nhỏ bé yêu một thuyền trưởng. Cô thương lượng với mụ phù thủy- được đóng bởi một người đàn ông với lớp hóa trang theo kiểu kịch kabuki- biến cô thành con người, có đôi chân loài người. Nhưng mỗi bước cô đi là sự đau đớn, như giẫm lên dao sắc và trên mặt đất thì cô bị câm. Không thể nói và không thể nhảy, cô không biết làm thế nào để giao tiếp được với người thuyền trưởng, người mà chính tay cô đã cứu sống khỏi một cơn bão.
    Màn đầu tiên kết thúc với một điệu nhảy trong đó nàng tiên cá cố chạm vào vị thuyền trưởng, người chưa bao giờ thấy cô mà lại đang nhảy với người vợ tương lai của mình. Cô ấy nhảy, cam chịu, với người đàn ông mặc đồ đen, cứ khiến cô rời xa viên thuyền trưởng dù cô cố duỗi tay hướng về phía anh ta. Âm nhạc dừng lại; diễn viên bất động trong cảnh đau đớn đó; ánh sáng tắt, màn hạ xuống và đèn trong rạp lại bật lên.
     Will quay sang Hannibal, với sự ngạc nhiên là đôi mắt gã ươn ướt. Những gì Will định nói nằm kẹt lại trong họng anh và anh nhìn qua chỗ khác: nhìn thấy Hannibal ướt nước mắt, không hiểu sao, còn riêng tư và bất tiện hơn là nhìn thấy gã khỏa thân vào đêm hôm trước.
    "Em nghĩ sao?" Hannibal hỏi. Giọng gã nghe bình thường.
    "Buồn quá," Will nói. "Hans Christian Andersen viết câu chuyện về chính mình phải không? Ông ấy yêu người đàn ông mình không thể có nên ông viết câu chuyện về nàng tiên cá cũng yêu người đàn ông cô không thể có. Nhưng ông ấy không cho cô ấy kết thúc có hậu."
    "Qua cô ấy mà ông có thể xóa đi và giải phóng cảm xúc của mình," Hannibal nói. "Kết thúc của cô ấy không có hậu, đúng vậy nhưng nói giúp ông ấy vơi bớt; ông ấy có thể, theo một nghĩa nào đó, gửi cảm xúc của mình theo cô ấy và khi cô ấy chết thì tình yêu bi ai của ông ấy cũng chết cùng theo."
    "Phải vậy không?" Will nhìn Hannibal, giờ anh chắc chắn Hannibal đã bình tĩnh trở lại. "Anh thực sự nghĩ là đơn giản thế sao? Cảm xúc không như vậy đâu; anh không thể bật tắt nó như cái công tắc được."
    "Ước gì là vậy," Hannibal nói với nụ cười mơ hồ. "Ta chỉ có thể hi vọng mình vẫn còn lí trí mà đương đầu với chúng. Nhưng người ta cũng hay nói thế với nghệ thuật và khả năng chi phối cảm xúc của nó. Em muốn uống rượu gì không?"
    "Có, nhờ anh vậy," Will nói, hi vọng điều đó không làm anh có vẻ tuyệt vọng, hoặc như một tên nghiện rượu.
    Hannibal đứng lên, mở nút áo khoác. "Đồ có cồn không được mang vào đây, e là vậy, hay tôi mang cho em đồ uống gì khác vậy. Em đi với tôi ra chỗ gác lửng kia nhé?"
    Will định nói là không cần rượu gì nữa cả; anh muốn ngồi lại trong sự an toàn ấm áp ở đây. Nhưng những gì nói ra lại là, "Dĩ nhiên rồi."
    Anh đi sát Hannibal khi họ đi ra khỏi lô ngồi và xuống phía dưới. Quầy uống ở bên dưới những lô ngồi nửa tầng; có lẽ đó là sự ưu tiên khi có lô ngồi riêng. Không ai đi qua họ có vẻ biết Hannibal và không ai nhìn vào mắt họ, người ta nói chuyện với bạn bè hay người thân đi cùng đến vở ballet. Không phải ai cũng mặc trang trọng. Đúng là chẳng ai mặc quần jean và áo thun nhưng Will thấy nhiều người mặc áo khoác dài và quần kaki, cũng không nhiều người sang trọng quá. Will thấy thoải mái một chút.
    Có kha khá người ở quầy đồ uống. Hannibal quay qua Will. "Whiskey chứ?", gã hỏi. Will gật đầu và Hannibal nói, "Đợi tôi ở đây nhé."
    Hannibal để Will ở bên cạnh một cây cột, có lẽ là có chủ ý. Will tựa người vào nó và đút hai tay vào túi. Người ta nói chuyện thoải mát, cười đùa và tiếng ồn vang vọng dội lại từ trần nhà. Ánh sáng lấp lóe trên đồ nữ trang và li thủy tinh. Will nhìn ra cửa sổ, bên ngoài trời tối và anh chỉ nhìn được ảnh phản chiếu của căn phòng.
    "Will," Hannibal nói. Gã không đi một mình; một người phụ nữ mảnh khảnh, tóc đen và dài với một ánh nhìn sắc sảo và son môi sẫm màu, có đính lông vũ trên tóc đi cùng theo. "Đây là Irene Komeda," gã nói khi trao cho Will li rượu. Gã dùng rượu vang, như Komeda. "Cô ấy gặp tôi ở quầy uống, bắt tội tôi vì không giới thiệu em cho cô ấy biết." Cái nhìn của gã hàm ý xin lỗi và Will gượng cười lại.
    "Thật vui vì được gặp chị," Will nói. Anh bắt tay cô ấy. Cô bắt tay chặt, Will thích vậy.
    "Cậu khiến một nửa dân Baltimore phát sốt," cô ấy nói. "Rob nói tôi là cậu có tám con chó."
    "Bảy thôi," Will sửa lại.
    "Mà Hannibal chẳng có lấy một sợi lông nào trên quần áo." Komeda nhìn sang Hannibal. "Anh ấy làm thế nào tôi không hề biết. Tôi chỉ có mỗi con mèo mà ngày nào tôi cũng chải lông, tôi được cả túm lông đủ để làm thêm con mèo khác ấy chứ. Nghe nói cậu làm cho FBI?"
    Will nhấp một ngụm. "Tôi dạy ở Học viện," anh nói. "Và tôi có tham gia cố vấn nữa."
    "Hannibal cũng có cố vấn, từ trước đến giờ; có phải hai người gặp nhau như thế không?"
    "Kiểu vậy đó."
    Komeda uống một ngụm dài, ngắm Hannibal qua rìa li rượu khi cô uống. "Phải có điều gì đó đặc biệt ở cậu," cô ấy tuyên bố. "Chưa có ai chuyển vào sống chung ở nhà của Hannibal cả, lại còn với bảy con chó nữa. Cậu có nấu ăn không?"
    "Tôi câu cá," Will nói.
    "À, hẳn là thế," cô ấy nói. "Cậu có cá tươi. Vậy thì, Hannibal, khi nào anh sẽ mở tiệc tối giới thiệu Will với chúng tôi cho đúng phép nhỉ?"
    Will có thể thấy, rất rõ ràng, những gì sẽ xảy ra: Hannibal, biết rằng Will luôn cố gắng tránh phải xã giao với mấy người bạn của gã, sẽ tìm cách từ chối. Có lẽ gã sẽ nói lịch làm việc không tiện cho tới tận mùa xuân năm sau (hi vọng là họ sẽ bắt được Kẻ Hút Máu khi đó); hoặc sẽ nói là gã vừa mới mở tiệc, cảm ơn cô đã nhắc, Komeda; hoặc là gã sẽ đưa ra mấy lí do gì đó, kiểu như gã thiếu cảm hứng hay đại loại vậy. Will sẽ rất biết ơn, thật lòng vậy, anh sợ mình không thể trốn khỏi bữa tiệc tối của Hannibal vì nó sẽ diễn ra ở nhà của gã (mà giờ đã là nhà của anh nữa)- nhưng anh không phải là đồ sứ mong manh hay một chiếc tách cổ rạn nứt.
    "Bữa..." Hannibal bắt đầu.
    "Chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc cùng nhau," Will nói.
    Komeda mắt mở lớn và hào hứng nhìn Will, Will có ấn tượng là nhờ sự tự chủ đáng kinh ngạc của Hannibal mới ngăn không cho gã làm điều tương tự.
    "Cũng như Hannibal muốn tự mình lên kế hoạch mọi thứ vậy," Will tiếp tục. "Tôi không thích làm lớn. Nên tôi đã bào anh ấy, hoặc là tôi cũng sẽ mở tiệc hoặc là chúng tôi sẽ không làm gì hết cả."
    Komeda vẫy bàn tay để móng tay thật dài. "Tuyệt vời. Không thể đợi được xem anh sẽ làm thế nào, Hannibal. Khi nào thì anh mời đây?"
    "Trong vòng tuần tới, bữa tiệc sẽ không trùng với việc gì khác, có lẽ thế," Hannibal nói, ngaykhi đó đèn tắt rồi lại bật. "Nhiều việc quá và cô biết là tôi hay phải khiến người ta để trống lịch mà."
    "Và chúng tôi lúc nào cũng trân trọng điều đó," Komeda nói. Ánh sáng lập lòe lần nữa. "Tôi cho đó là gợi ý cho chúng tôi rồi. Tôi mong được thiệp mời đấy, anh Hannibal. Và Will nữa," cô thêm vào.
    "Chúng tôi mong gặp cô ở đó," Will nói với bàn tay giơ lên.
    Đám đông bắt đầu di chuyển, trở vào khán phòng. Hannibal và Will để li lại trên ghế trước khi gia nhập với họ.
    "Lúc nào em cũng làm tôi ngạc nhiên," Hannibal nhắc lại. "Tôi không bao giờ hoàn toàn tiên đoán trước được em."
    "Phải đó," Will nói. "Anh nên tập quen đi thì hơn."

-----

    Viên thuyền trưởng chuẩn bị cưới người bạn gái, trong khi nàng tiên cá, ngồi trên xe lăn, nhìn với vẻ câm lặng đau khổ; mụ phù thủy lại xuất hiện, lần này đưa cho nàng tiên cá một con dao và lựa chọn giải phóng chính mình bằng cách giết viên thuyền trưởng và trở về biển cả, ngôi nhà đích thực của cô. Nàng tiên cá nắm chặt con dao trước ngực và cong người xuống, đôi vai run rẩy và khóc. Will liếc nhìn Hannibal. Hannibal vẫn bất động như một tảng đá, ngón tay cái đặt giữa hàm răng. Trông như một bức tượng vậy.
    Cuối cùng, nàng tiên cá không thể làm theo thỏa thuận. Nàng đứng bên cạnh anh ta trong tiệc cưới, con dao ghìm chặt trong đôi tay bé nhỏ. Vài lần nàng định đâm nhưng luôn luôn ghì chặt được, khuôn mặt nàng đầy nỗi thống khổ. Viên thuyền trưởng yêu dấu của nàng ôm nàng như một người bạn rồi dong thuyền đi, chẳng bận tâm gì về số phận suýt nữa anh ta đã phải hứng chịu. Nàng tiên cá trút bỏ hình dáng loài người, người đàn ông trong bộ đồ đen cởi bỏ chiếc áo khoác màu đen. Họ khiêu vũ với nhau, gần như trần trụi, những bước nhảy đối xứng và dần quấn vào nhau. Màn hạ xuống; ánh sáng bừng lên. Khán giả vỗ tay. Màn cuộn lên và các diễn viên trở lại, nắm tay nhau, mỉm cười và cúi chào.
    Hannibal là một trong những người đầu tiên đứng lên trên phía vòm, và toàn bộ khán giả làm theo ngay lập tức. Will cũng đứng lên dù cho chẳng ai thấy họ trên này. Ánh sáng sân khấu tỏa ra khắp khán phòng. Khán giả vỗ tay lớn nhất cho nàng tiên cá.
    Will vẫn đứng khi màn đã lại hạ xuống. Thật dễ chịu sau hàng giờ phải ngồi, máu lưu thông qua các cơ bị kéo căng. Anh nhìn xuống khán phòng, nơi những chấm lốm đốm tràn ra từ giữa các hàng ghế ngồi. Tay Hannibal đặt lên vai Will, rất êm ái và Will quay sang mỉm cười uể oải.
    Hannibal dẫn Will đi xuống, ra đại sảnh và tới ngoài đường. Trung tâm biểu diễn nghệ thuật John F. Kennedy nằm ngay bên phải sông Potomac và Will bị hút vào ánh trăng trên dòng nước. Dù cho đã muộn, vài cặp đôi và gia đình vẫn đi bộ cạnh rào chắn, dựng cổ áo lên và ắt hẳn không ai khác ngoài những người vừa xem vở ballet. Anh tự hỏi Trung tâm Kennedy trông thế nào khi nhìn từ phía bên kia con sông. Trông nó có giống con thuyền trên mặt nước, sáng lấp lánh mà an toàn không?
    "Em nghĩ sao?" Hannibal hỏi.
    "Buồn quá," Will nói.Anh cảm thấy nặng nề: nỗi buồn run rẩy trên khuôn mặt nàng tiên cá, trộn lẫn với niềm vui ngập ngừng; niềm khao khát trên mỗi dòng viết của nhà văn; và sự yên bình đến với họ lúc kết thúc."Em biết là nó sẽ buồn; tờ chương trình viết vậy. Nhưng em không biết nữa. Nó vẫn khiến em ngạc nhiên."
    "Đó là sự an toàn, nỗi buồn trong nhưng câu chuyện." Hannibal đứng cạnh Will. "Chúng cho phép ta cảm nhận nhưng không cần phải mạo hiểm. Chẳng có ai bị tổn thương; sau cùng thì đó chỉ là một câu chuyện nên giờ ta có thể về nhà với những người ta yêu thương."
    Will hít thật sâu rồi thở ra. Hannibal đứng đủ gần để Will có thể thấy hơi ấm từ cơ thể gã. Anh muốn quay sang và vùi mặt vào cổ Hannibal. "Đi thôi," anh nói. "Lũ chó đợi đủ lâu rồi."

-----

    "Thật sự chúng ta không cần phải tổ chức tiệc tối," Hannibal nói khi họ vượt qua ranh giới liên bang. Will nghĩ có khi anh sẽ không bao giờ quen với xe của Hannibal. Mọi thứ quá yên tĩnh và thoải mái và chẳng có cảm giác là họ đi tới tám mươi dặm một giờ gì cả. "Tôi vừa nói cách đây không lâu rồi và tôi thấy chẳng cần phải giới thiệu em."
    "Anh không giới thiệu em," Will nói. "Chúng ta tự giới thiệu mình."
    "Em không phải ép mình làm những điều em không muốn," Hannibal nói. "Ngay cả vì mục đích của vụ án đi chăng nữa, Will."
    "Đấy không phải là vì vụ án," Will nói. "Có lẽ em muốn làm điều này tử tế."
    Hannibal nhìn Will một lát và mắt lại quay ra nhìn đường. "Làm điều gì?"
    "Là có mối quan hệ với anh," Will nói. "Có phải vậy không? Một mối quan hệ."
    Hannibal nghiêng đầu; không hẳn là có nhưng chắc chắn không phải là không.
    "Ta ngủ với nhau đêm qua, "Will nói. "Phải vậy không?"
    "Đúng vậy," Hannibal nói. "Em có muốn làm lại không?"
    Will nhìn xuống tay. "Có," anh nói. "Còn anh?"
    "Rất muốn."
    Will mỉm cười với bàn tay. "Vậy thì ta nên làm. Với cả ta sẽ cùng mở tiệc tối. Em thật lòng đấy, Hannibal: em đưa ra 50 phần trăm quyết định. Ta có lẽ nên làm cá," anh nhận ra. "Em đã bảo chị Komeda là em câu cá."
    "Ta sẽ làm bất cứ thứ gì em thích," Hannibal nói. "Tôi rất mong điều đó."

-----

    Will đứng bên cạnh giường, chẳng còn dấu vết gì của đêm hôm trước. Đống khăn đã biến mất, quần áo của Hannibal cũng vậy và giường đã được dọn. Will ngồi lên. Anh không chắc là mình phải cảm thấy thế nào nữa.Có lẽ đó chỉ là một cử chỉ kiểu cách của Hannibal chứ không phải có hàm ý gì hết, nhưng điều đó chẳng đưa lại cho Will điều gì để đoán được. Anh đi vài bước ra hành lang, quay người rồi lại vào phòng. Anh nghĩ về những con bướm đêm và những ngọn lửa.
    Hannibal thò đầu vào phòng. "Em sẽ đi ngủ chứ?" gã hỏi.
    "Vâng," Will nói, thấy nhẹ nhõm.
    Hannibal đã dọn sẵn chăn. Gã mặc chỉ mặc mỗi quần pajama. Will muốn lướt tay dọc theo lưng Hannibal và cảm nhận sức nóng bên dưới làn da đó. Anh lên giường và gần như ngay lập tức Hannibal cuộn người ôm anh từ đằng sau, một tay đặt dưới đầu Will và tay kia vòng quanh thân người Will. Will nín thở.
    "Em chỉ muốn ngủ thôi sao?" Hannibal nói.
    "Em không biết nữa," Will thì thầm.
    Bàn tay Hannibal lang thang trên ngực Will, xuống bụng anh rồi ngay trên quần boxer của anh. "Giờ em thấy chắc chắn hơn chưa?"
    Miệng Will khô khốc.
    "Chỉ có hay không thôi, Will." Hannibal ấn môi vào bên cổ Will.
    "Có," Will nói. Giọng anh trở nên cao vút.
     Hannibal kéo quần Will xuống. Will không chắc gã định làm gì nên anh nằm cứng đờ trong vòng tay Hannibal khi gã bắt đầu vuốt ve dương vật của Will, chạm xuống tận tinh hoàn của anh. "Cứ thoải mái đi Will," Hannibal thầm thì vào tai anh. "Nhắm mắt lại. Hãy để sự căng thẳng rời bỏ cơ thể em. Bắt đầu từ chân và đi lên đó."
    "Em không chắc là anh muốn em ngủ ngay lúc này đâu," Will lẩm bẩm.
    Hannibal phì cười và âm thanh nho nhỏ đó tạo ra một làn hơi ấm cuộn lên trong bụng Will, lan tới tận ngón chân anh. "Nói tôi nghe em thấy thế nào, ngay bây giờ, trong cơ thể em."
    Will duỗi ngón chân ra. "Ấm," anh quyết định.
    "Ở đâu?"
    "Ở khắp mọi nơi. Tay anh ấm; người anh ấm; em cảm thấy thế," Will hít thật sâu rồi thở mạnh ra, "ấm ở bụng em. Và," anh nuốt khan; cái đó bắt đầu từ từ tỏ ra hứng thú, trở nên cứng hơn và lớn hơn trong tay Hannibal. "Ồ, giờ bắt đầu cảm thấy dễ chịu nữa."
    "Mô tả dễ chịu nào," Hannibal chỉ dẫn. Tay gã rời khỏi phần thân dưới Will và Will muốn phản đối. Anh đã làm gì sai sao? Anh nghe thấy tiếng làm ướt da phía sau vai- Hannibal đang liếm tay- và bàn tay quay trở lại.
    Will mím môi. "Em thấy hồi hộp," anh nói qua kẽ răng, "nhưng theo hướng tốt. Bắt đầu từ lúc anh chạm vào em và nó tỏa ra, như ngọn lửa. Như là em đang cháy vậy," anh thở dốc.
    Hannibal phát ra một tiếng trầm, đâu đó giữa một tiếng rên và thở dài, như thể gã có thể cảm nhận được những gì Will cảm nhận vậy và điều hoàn toàn mới lạ này xuyên qua Will với niềm hân hoan. Will đẩy hông vài lần, chạm lòng bàn chân vào chân Hannibal để tựa vào. Hannibal không phiền và lại còn ngân nga đồng tình. Gã đặt lòng bàn tay lên dương vật Will và khum tay lại; gã vuốt lên xuống thật nhanh, Will thở hổn hển và cong người. Will có thể thấy mình đang rỉ ra và điều đó khiến mọi thứ càng nhanh và tuyệt vời hơn.
    "Em yên lặng quá," Hannibal quan sát.
    "Em hi vọng anh không mong em nói nữa về cảm giác của em," Will nghiến răng.
    "Nhưng tôi không biết em có thấy dễ chịu hay không,"Hannibal nói và Will có thể nghe điệu cười tự mãn trong giọng nói, đồ trời đánh chết tiệt.
    "Dễ chịu lắm." Will cựa quậy trên tấm ga, trong vòng tay Hannibal. "Dễ chịu, rất dễ chịu."
    "Em sẽ ra chứ?"
    "Vâng," Will hổn hển."Ý em là có chứ, nếu anh cứ tiếp tục."
    "Hmmmm." Hannibal rút tay lại và Will đáng lẽ ra đã quay lại và đấm gã. Nhưng anh thấy một bàn tay nhấn anh xuống và rồi Hannibal đang khom người trên anh, nửa cúi xuống,chăn trượt xuống trên lưng gã. Tóc gã rủ xuống trước trán, mềm mại và Will bị hối thúc với niềm ham muốn phi lí là chạm vào đó. Anh giữ chặt tay ở dưới.
    "Tôi muốn nhìn thấy em," Hannibal giải thích và gã đặt tay lên dương vật Will lần nữa.
    Nhưng Will không chắc là anh có thể ra như thế này không, không phải như thế này, bị nhìn thấy. Anh nhắm mắt và hi vọng Hannibal không muốn anh phải mở mắt bằng mấy câu sướt mướt vớ vẩn về việc muốn nhìn thấy mắt anh. Hannibal dùng cả hai tay để vuốt anh, một trên dương vật và một trên tinh hoàn. Cơn cực khoái của Will lên đỉnh điểm và xoắn chặt hơn, rồi đột nhiên anh thấy ấm và ướt ở đầu dương vật- chết tiệt, là vậy đó, anh đã ra.
    Lần cực khoái anh có với người khác là- trời ạ, có phải là hàng bao nhiêu năm về trước không nhỉ? Sao mà thảm thương quá? Nhưng Will không thấy đáng thương vào lúc này, anh thấy chếnh choáng, hổn hển nằm chìm xuống đệm. Anh mở mắt để thấy Hannibal đang liếm môi và nhận ra cảm giác ấm và ướt bao trùm lúc ấy là gì. "Ôi trời."
    Môi Hannibal cong lên và mắt nheo lại. "Tôi sẽ xem đó là lời khen."
    "Em." Will đặt tay lên trán. Anh không thể không nhìn xuống phía dưới của Hannibal, mãi ở phía dưới, nhưng anh sẽ  phải thấy cực kì lo lắng hoặc háo hức đây. "Anh có muốn em...?" Anh chỉ tay về phía cái đó của Hannibal.
    "Không phải ngay bây giờ. Có lẽ là ngày mai," gã thêm vào trước cái nhìn nghi ngờ của Will.
    "Thật sao?" Will không cố ý tỏ ra đòi hỏi. Hay không tin tưởng.
    Hannibal kéo quần boxer của Will lên hông và đưa cái đó đã mềm trở lại vào trong đó. Will nghĩ anh phải thấy xúc phạm vì bị đối xử như một con búp bê nhưng hóa ra việc đó lại quá thân mật- có lẽ còn hơn việc Hannibal đặt miệng lên anh. Và điều đó thật tuyệt, anh chẳng cự nự gì cả, khi thu người lại vào vòng tay của Hannibal.
    "Cảm ơn anh," Will nói.
    "Em đáng được vậy mà," Hannibal nói. "Giờ thư giãn nào và để chính mình trôi vào..."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét