Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 5)

   Warning: 16+, explicit.
    Disclaimer: người dịch không chịu trách nhiệm cho tim và mắt của bạn trong chap này.

    "Hannibal đã kể cho cô chưa?" Will hỏi.
    Bác sĩ Du Maurier duỗi rồi lại bắt chéo chân. "Tôi không được thảo luận về những cuộc trò chuyện của tôi và Hannibal."
    Will khịt mũi, trượt người ngả ra sau ghế. "Thế là anh ấy cũng gọi đây là trò chuyện với cô hả?"
    Bác sĩ Du Maurier nghiêng đầu. Một cử chỉ quá đỗi quen thuộc đến nỗi Will tự hỏi liệu có phải một trong hai người họ học lẫn nhau hay không. Điều đó hay xảy ra với những người bạn thân, người yêu, người thân; dành nhiều thời gian bên nhau và người ta bắt đầu bắt chước những hành động và phong thái của người kia. Với Will, điều này xảy ra quá thường xuyên: người ta thấm vào anh như máu thấm vào khăn ăn vậy. "Hannibal đáng ra sẽ nói gì nào?"
    Will hít một hơi sâu và thở dài. "Đó là quan hệ của chúng tôi...đã thay đổi."
    "Như thế nào?"
    Bác sĩ Du Maurier có cửa sổ rộng mà không treo rèm. Ánh nắng mùa đông tràn vào. Bên ngoài, mọi vật đang chìm ngập trong tuyết. "Tôi đã hôn anh ấy," Will nói.
    Anh nghe thấy tiếng quần áo sột soạt khi bác sĩ Du Maurier cựa quậy trên ghế. "Và điều đó khiến cậu thấy thế nào?"
    "Một câu hỏi quá rập khuôn."
    "Tất cả những câu như vậy sẽ bắt đầu với một chút sự thật, hoặc những gì được coi là thật," bác sĩ Du Maurier nói. "Trong trị liệu, chúng tôi phân tích và thảo luận những suy nghĩ và tình cảm, phân biệt chúng và nhìn chúng sinh ra những hành động của chúng ta. Vậy: hôn Hannibal khiến cậu thấy thế nào? Hay đúng hơn: giờ cậu cảm nhận về Hannibal thế nào?"
    Cánh đồng xung quanh nhà Will ở Wolf Trap đầy dấu vết của cuộc sống hoang dã: hươu, sóc, thỏ, gấu trúc Bắc Mĩ và nhiều con nữa. Giờ thì chẳng có lấy một dấu chân chó. Dấu chân duy nhất là ở nhà Hannibal, ướt sũng sau khi lũ chó chạy ra sân hay công viên. Dù cho Will có cố chùi sạch chân chúng trước khi vào nhà, bao giờ cũng có con vặn vẹo thoát ra được. Nếu có điều gì may thì ấy là Hannibal không có thảm lót.
    "Đôi khi với tôi, phân biệt cảm xúc của riêng mình và của người khác là rất khó," Will nói. "Tôi không thể biết sự thu hút là từ phía tôi hay từ phía họ. Nhưng tôi không có vấn đề như thế với Hannibal; dù anh ấy có thấy gì thì lúc nào đó cũng là sự bình tĩnh, anh ấy không bao giờ phán xét tôi. Điều đó cho phép tôi được là chính mình."
    "Và cậu cảm thấy gì ở Hannibal?"
    Will gõ ngón tay lên tay vịn ghế. Anh chán nhìn ra cửa sổ nên anh quay chú ý sang giày của bác sĩ Du Maurier. Cô ấy đi giày cao quá. "Tôi thích anh ấy. Anh ấy khiến tôi thấy...dễ chịu."
    "Cảm giác hôn anh ấy có dễ chịu không?"
    Will gật đầu.
    "Và điều đó thay đổi quan hệ của hai người như thế nào?"
    "Bọn tôi không còn là bạn bè nữa." Will để yên mấy ngón tay trên tay vịn. "Hay: bọn tôi còn hơn cả bạn bè. Hannibal nói điều này mới mẻ với anh ấy; nó cũng mới với tôi nữa. Tôi không nghĩ mình đã từng có kiểu quan hệ này trước đây, không phải kiểu nghiêm túc, từ lúc...trời ạ, có khi từ lúc trung học."
    Will bật cười và để khóe môi nhếch lên. "Với tôi thì không yêu đương gì nhiều."
    Bác sĩ Du Maurier chờ đơi. Đâu đó trong căn phòng, đồng hồ tích tắc. Will nghe tiếng tích tắc và nhịp tim của anh. Tim anh đập nhanh hơn một chút.
    "Tôi lo cho Hannibal," Will nói. "Anh ấy có quá nhiều thứ để mất. Anh nói là không quan tâm nhưng tôi biết là anh ấy là trẻ mồ côi, mất bao nhiêu năm, dễ đến hàng chục năm để được như ngày hôm nay. Sao anh ấy không thể quan tâm điều đó được? Anh có thể mất bằng. Chúng tôi đã làm hỏng vụ án."
    "Chẳng phải cậu không có nhiều thứ để mất à?" Bác sĩ Du Maurier hỏi.
    "Không nhiều như Hannibal."
    "Cậu có gì để mất nào?"
    Will tưởng tượng những cái nhíu mày của Hannibal, sự im lặng sẽ  kéo dài nếu họ ăn cùng nhau khi Will cứ lưỡng lự trong giao thiệp, hay từ chối chẳng tiếp xúc ai, hay không thể cư xử cho hợp phép. Cuối cùng, Will sẽ về Wolf Trap và Hannibal sẽ không cản anh. Nhưng ngôi nhà đã từng là biểu tượng của sự an toàn, con thuyền trên mặt nước sáng bừng trong đêm, sẽ gây cho anh cảm giác nhỏ bé và bị bỏ rơi, có thể là trống rỗng nữa ngay cả khi có lũ chó ở đó. Sẽ không có sự ấm áp tỏa ra từ căn bếp chào đón anh và không có ai an ủi Will sau một cơn ác mộng. Will sẽ đôi lúc nhìn thấy Hannibal ở BAU, nếu Jack tiếp tục gọi cho gã để xin tư vấn. Nhưng họ sẽ không còn trò chuyện nữa.
    "Cậu cũng mất nhiều như Hannibal thôi, nếu không phải là hơn," bác sĩ Du Maurier nói. "Theo những gì cậu nói, Hannibal chấp nhận rủi ro khi so sánh với phần thưởng. Cậu không đồng ý vậy à?"
    "Đấy là cách nhìn thực dụng," Will cố nói khi họng anh nghẹn lại. "Rủi ro. Phần thưởng. Lần sau ta sẽ nói về hoàn vốn đầu tư đấy nhỉ?"
    "Nếu cậu muốn," bác sĩ Du Maurier nói. "Và cậu đã đầu tư gì trong mối quan hệ này, như cậu gọi nó thế?"
    Will nghiêng đầu ra sau, mặt anh hướng lên trần nhà. Nhà bác sĩ Du Maurier có trần cao và nhiều cửa sổ. Văn phòng của Hannibal không trong nhà ở; gã nói gã thích ranh giới phải rõ ràng. Bác sĩ Du Maurier chẳng có ranh giới gì nhưng mà, một lần nữa, Hannibal là bệnh nhân duy nhất của cô. Đã từng. Hannibal đã mở cửa cả căn nhà và phòng khám của gã với Will. "Không nhiều lắm," anh thừa nhận. "Không nhiều như Hannibal."
    "Cậu sợ," bác sĩ Du Maurier nói. "Cậu có nhiều thứ để mất và cậu sợ đầu tư quá nhiều."
    "Đã quá muộn rồi, phải không?" Will nói. "Tôi không thể rút lại. Tôi đã đầu tư rồi."
    "Và cậu đã nhận lại gì từ đó?"
    Những bữa ăn. Một kì nghỉ. Không gian cho tất cả lũ chó. Bánh quế nướng. Will nuốt khan. "Rất nhiều."
    "Đó có phải là những gì cậu muốn?"
    Will lại nhìn ra cửa sổ. Anh xoa ngón tay lên tay vịn. "Tôi không biết mình muốn gì nữa. Tôi không muốn bất cứ thứ gì."
    "Tuy thế giờ cậu đã có rồi, cậu sợ phải từ bỏ nó," bác sĩ Du Maurier quan sát. "Cậu có tin là Hannibal cũng có cảm giác như vậy không?"
    "Anh ấy đã nói nhiều với tôi."
    "Vậy thì không còn trở ngại gì cho cậu nữa rồi," bác sĩ Du Maurier nói.

-----

    Will vẫn nghĩ ngợi khi anh về nhà. Anh mở cửa bên cho lũ chó và đi vào nhà bếp, nơi Hannibal đang đứng cạnh bếp, nấu gì đó trông như hành tây và gia vị trong một cái chảo. Gã nhìn Will qua vai khi anh bước vào, với một nụ cười nửa miệng lơ đãng. Will bước vào lối đi tới nhà bếp với một cơn buồn nôn đang ấn vào cơ hoành của anh.
    Chưa bao giờ Will coi Hannibal như một điều anh khao khát. Anh thấy ngưỡng mộ những thứ trên người Hannibal khác hẳn so với phụ nữ; ở phụ nữ, anh coi trọng đường cong của mông và ngực, ở Hannibal anh tập trung và đường nét cứng và trải rộng của vai và sống lưng. Anh lúc nào cũng thích phụ nữ tóc dài và thấp hơn anh để anh có thể ôm trọn họ trên giường. Hannibal cao hơn Will hai inch và tóc thì ngắn nhưng không quá mức; dù vậy tất cả những thứ này không là vấn đề. Chì là sự khác biệt, theo cái cách mà Will thấy mình cũng khác biệt. Hannibal cũng khác biệt nữa.
    Will tiến đến. Hannibal không tỏ ra chú ý hay quan tâm; gã đang thêm ít gì đó vào chảo. Nó tỏa ra một mùi thơm phức. Will đặt tay lên sau vai Hannibal. Anh có thể cảm thấy sức nóng ngay cả qua áo sơ mi của Hannibal. Ấm áp và rắn chắc.
    "Anh đang làm gì vậy?" Will hỏi.
    "Awaze tibs," Hannibal trả lời. "Đó là cừu non hầm kiểu Ethiopia nhưng tôi đang dùng thịt cừu trưởng thành."
    Will gật đầu. Giờ anh không biết phải làm gì với bàn tay mình. Anh có nên bỏ ra? Anh có nên để đó? Hannibal chẳng cho anh gợi ý nào hết nên Will cứ để tay như vậy. "Em giúp nhé?"
    "Có salad ăn kèm với thịt cừu," Hannibal nói. "Tôi chưa làm đâu." Gã gật đầu với đống rau diếp, cà chua và hành tây đỏ trên bàn.
    Will nhớ hơi ấm của Hannibal dưới tay mình ngay khi anh rời ra; anh tự hỏi Hannibal có cảm thấy thế không. Anh thấy cái rây lọc và bắt đầu nhặt rau diếp bỏ vào bồn. "Em nói với bác sĩ Du Maurier về chúng ta rồi."
    "À," Hannibal nói. "Cô ấy có giúp ích em gì không?"
    "Cô ấy có giúp anh được gì à?"
    "Em cho là tôi đã kể cho cô ấy về chúng ta," Hannibal nói. "Em đang tránh câu hỏi đó."
    "Anh thì không chắc?" Will rửa rau diếp và đặt vào máy quay. "Nói với cô ấy."
    Hannibal đặt nắp lên chảo. Gã quay mặt sang Will, lau thật sạch tay vào cái khăn cũng sạch không kém đang nhét trong túi trước tạp dề. "Em đáng ra không nên khơi ra nếu em không muốn thảo luận về điều đó."
    "Vậy em nên ngừng vụ phân tích tâm lí vào buổi tối vậy," Will nói qua kẽ răng.
    "Ta không đang đi nghỉ," Hannibal nói, nhưng gã mỉm cười. "Ta không cần phải thảo luận nếu em không muốn. Tôi chỉ là thắc mắc tính cứng đầu của em thôi."
    Will thở dài. Anh dành vài phút để cắt rau diếp; không như Hannibal, gã có thể cắt thứ gì đó ngay cả khi không cần phải quá chú ý. "Cô ấy nghĩ em có vấn đề về sự đụng chạm."
    Hannibal nhướn mày. "Sao lại vậy?"
    "Cô ấy nói em không được ôm đủ khi còn nhỏ," Will lẩm bẩm.
    "Cô ấy nói thế thật à?"
    "Ý của cô ấy là thế." Will đổ rau diếp vào bát và thái cà chua. Anh không thể làm tinh tế như Hannibal, những lát thật mỏng, nhưng Will thích cà chua miếng to. Anh thích có thể nếm được vị cà chua.
    "Ta cần được chạm để có thể phát triển," Hannibal nói. "Cơn khủng hoảng tâm lí lớn của văn hóa Mĩ hiện đại là thiếu những sự đụng chạm nhẹ nhàng; nghiên cứu cho thấy ta cần ít nhất tám phút mỗi ngày để có đụng chạm về thể chất hoặc không ta sẽ bị tổn thương về tinh thần."
    Will so vai lại. "Cô ấy nói vậy đó."
    Hannibal mỉm cười. Gã đặt tay lên vai Will. Will, mặc cho lí do là gì, bắt đầu thấy thư giãn.

-----

    Sau bữa tối, khi Will đang bật máy rửa bát và Hannibal rửa li uống rượu bằng tay, Hannibal nói, "Em có muốn tôi chạm vào em không?"
    "Có điều gì đó bảo em rằng ý anh còn nhiều hơn cả một cái chạm," Will nói với cái khay.
    "Không cần phải thế," Hannibal nói. "Ta có thể nằm chung một giường, không gì thêm nữa."
    Điều đó khiến Will shock vì làm thế nào mà anh lại ham muốn đến thế: hơi ấm của cơ thể người khác trên giường. Họ sẽ thức giấc mà quấn lấy nhau và Will sẽ mở mắt trong cơn ngái ngủ mà biết rằng anh không ở một mình. Điều gì đó như nỗi khao khát và sự tuyệt vọng cuộn lên, Will ép chặt và nén nó xuống. Anh đã trưởng thành rồi. "Không."
    Hannibal lau khô một cái li khác và úp ngược trên khăn cho khô. "Như em muốn."
    "Không phải tại anh," Will nói. "Em gặp ác mộng. Anh biết mà."
    "Tôi biết và tôi đã nói là chúng không làm tôi phiền đâu."
    "Anh chưa từng ngủ chung giường với em," Will nói. "Ngay cả cùng phòng cũng chưa. Em không muốn gây rắc rối cho anh."
    "Tôi đang hỏi em có cho phép tôi quyết định thứ gì sẽ làm phiền hay không làm phiền tôi," Hannibal nói. "Em không cần phải bảo vệ tôi, Will."
    "Anh không biết em đang bảo vệ anh khỏi cái gì đâu," Will trả lời.
    Hannibal lau khăn trên bàn và lau khô tay. "Tôi rất muốn tự mình xem lấy."
    "Tại sao?"
    Hannibal mỉm cười. "Em có tin là tôi muốn biết mọi thứ về em không?"
    Will nhìn qua chỗ khác rồi nhìn xuống. Máy rửa bát đã đầy. Anh đẩy ngăn kéo vào và đóng cửa, vặn chốt ở phía trước. Cái máy chạy quá im đến nỗi đôi lúc anh không nhận ra là nó đã bật lên.
    "Tôi vừa khiến em không thoải mái," Hannibal quan sát.
    Will khịt mũi. "Khi nào thì anh không vậy chứ?"

-----

    Đêm đó, Will thay quần áo và chải răng ở phòng tắm cho khách. Anh nhìn vào giường mình, vẫn bừa bộn từ cơn ác mộng sáng hôm đó rồi quay người và đi dọc hành lang tới phòng ngủ của Hannibal.
    Will chưa bao giờ vào phòng ngủ Hannibal trước đây. Anh thắc mắc mình sẽ thấy cái gì. Chắc nó rất rộng, dĩ nhiên. Chắc phải có một cái giường lộng lẫy, bốn góc phủ màn. Tường có lẽ phải sơn màu thật lạ: đỏ tía hoặc hạt dẻ.
    Anh không ngờ đến bộ giáp samurai. Phần còn lại của căn nhà của Hannibal hơi có ảnh hưởng một chút của phương Đông mà Will thấy khó hiểu. Có một vườn trà Nhật Bản sau nhà, anh nghĩ thế. Anh bước nốt quãng đường tới phòng ngủ của Hannibal, có màu, phải, xanh dương, màu sáng hơn một chút so với phòng ăn. Tuy thế chẳng có cái giường bốn góc phủ màn nào cả.
    Căn phòng quả thực rộng lớn và đủ chỗ để Hannibal có thể sống hẳn ở trong đó. Có một bàn viết ở góc phòng- tại sao nhỉ, vậy là anh ấy cũng làm việc ở nhà sao?- và một lò sưởi có hai chiếc ghế bành, như thể Hannibal mong sẽ dùng cho khách trong phòng này vậy. Có lẽ thế thật. Will nuốt khan.
    Hannibal đứng bên cạnh tủ, đang xắn tay áo ngủ lên. "Đã sẵn sàng đi ngủ chưa?"
    Will gật đầu.
    Lớp chăn đã dọn sẵn. Will đợi đến khi Hannibal lên giường và chui vào ở phía bên kia. Anh kéo chăn lên tận cằm và duỗi thẳng chân tay. Giường rất rộng; Will sẽ phải cố gắng lắm mới có thể chạm vào Hannibal, dù là tình cờ.
    "Em có hay dùng kĩ thuật tự thôi miên tôi chỉ cho em không?" Hannibal hỏi.
    "Đôi lúc."
    "Và tưởng tượng cái kết mới cho giấc mơ? Em có làm không đó?"
    Will gật đầu.
    "Nhắm mắt đi," Hannibal nói.
    Will nhắm mắt.
    "Tôi muốn em thư giãn, Will. Như cách tôi đã dạy em trước đây. Cảm nhận từng thớ cơ thả lỏng, bắt đầu từ chân lên tới đầu. Ở đây em được an toàn và ấm áp. Suy nghĩ có thể đang bận rộn trong đầu nhưng em không cần chúng. Loại bỏ chúng đi. Tập trung vào thư giãn. Sâu hơn nào. Giờ thì: hình dung ra nơi mà em thấy yên bình. Hãy để giọng tôi theo em tới đó."
    Dòng sông không còn làm Will thấy an tâm từ lúc anh mơ thấy lưỡi câu móc qua môi của Hannbial. Anh gợi lại cánh đồng sau nhà mình để anh có thể ngoái lại và thấy ánh đèn vàng từ xa. Tuyết vụn dưới đôi boot của anh. Trời lạnh và hơi thở anh tạo thành sương mù trong thứ không khí giòn tan của mùa đông nhưng Will đang mặc áo khoác thật dày và đội mũ. Lũ chó chạy xung quanh anh.
    "Ở đây em được an toàn," Hannibal nói bên cạnh anh. "An toàn và tự do để thư giãn và thả mình."
    "Phải," Will muốn nói vậy nhưng anh không thể mở miệng. Cánh đồng biến mất. Đó là bình mình và lá mùa thu run rẩy trong cơn gió thổi qua ở hai bên sông. Hannibal ở đó cùng anh. Gã chưa chết; không có xác chết nào nổi lên trên nước. Nhưng Will không thể tưởng tượng gã đi ủng nên gã đứng đó trong nước mà vẫn mặc bộ suit ba mảnh. Điều đó khiến Will mỉm cười.
    "Thư giãn đi Will," Hannibal nói. "Ngủ nào."

-----

    Will đang chìm xuống dòng sông, mắt anh nhắm nghiền dưới mặt trời chói lọi. Anh không thấy màu sắc của nước hay cử động được tay chân. Anh chỉ bất động y như vậy, thư giãn và nương theo dòng chảy.
    Có thứ gì đó sai ở đây.
    Will đang cố chống lại thứ gì đó nhưng dòng sông cứ chảy xung quanh anh. Nó kéo và mắc quần áo anh nhưng không thể lôi anh theo được. Cuối cùng cho dù mí mắt đã nặng như đeo chì, Will vẫn mở mắt và nhìn chằm chằm vào con hươu đực.
    Con hươu khịt mũi, lỗ mũi nở ra. Will không phản ứng và nó nghiêng đầu để hít ngửi mặt Will. Hơi ấm lướt qua mũi và trán Will. Con hươu ngẩng đầu lên và Will thấy máu chảy dọc trên cổ nó.
    Anh quay đầu. Dòng sông ngập tràn máu.
    Will tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, hổn hền và đá chăn sang bên để cố hít thở. Tất cả đều bình thường. Điều không bình thường là anh đã đá phải ai đó, người ấy tỉnh dậy và nói giọng ngái ngủ, "Will?"
    "Em xin lỗi, em xin lỗi." Will lảo đảo đi ra khỏi giường. Mồ hôi đọng thành giọt trên da. "Em quay lại ngay."
    Hẳn phải có một phòng tắm nữa trong phòng ngủ của Hannibal nhưng Will không muốn phải lần mò trong bóng tối tìm nó lúc này. Anh tìm đường đi qua bộ giáp samurai xuống sảnh và quay lại căn phòng ngủ bé của mình, nơi anh bắt đầu vỗ nước lên mặt và cởi bỏ toàn bộ đống quần áo đầy mồ hôi rồi tắm vòi hoa sen. Một điều dễ chịu nữa ở nhà Hannibal: có vô tận nước nóng.
    Bình thường thì lũ chó cũng tỉnh, vài con còn chạy xung quanh và theo Will tới lui khi anh vào phòng tắm, đi đến tủ quần áo, đặt khăn lên giường. Will nhớ tiếng móng của chúng cào lên sàn, hơi thở của chúng, cái cách anh lúc nào cũng đâm sầm vào chúng và chúng lúc nào cũng đâm sầm vào anh.
    Anh bước ra khỏi phòng tắm và thấy Hannibal đang ngồi trên giường, lưng quay lại phía Will.
    "Gì vậy?" Will lấy khăn trong phòng tắm và quấn quanh eo.
    Hannibal nhìn qua vai gã. "Tôi ngờ là em không quay lại," gã nói với một nụ cười. "Em sẽ quay về ngủ ở đây, nếu là em ngủ được, sợ rằng sẽ làm phiền tôi thêm nữa. Phải vậy không?"
    Will không nghĩ xa đến thế nhưng anh biết là có vẻ anh sẽ thế.
    "Tôi muốn ở lại, nếu em cho phép," Hannibal nói.
    Will nuốt khan. "Anh không cần phải vậy."
    "Tôi biết. Tôi muốn thế. Em có muốn không?'
    Ham muốn trỗi dậy đâm vào sườn Will như một ngọn giáo. "Có," anh nói, rất lặng lẽ.
    Hannibal lại quay lưng để Will mặc áo thun và quần boxer. Họ trèo vào chăn. Giường hơi nhỏ hơn so với phòng của Hannibal và Will biết rất rõ là Hannibal chỉ cách anh có vài inch.
    "Thư giãn nào Will," Hannibal nói. "Ngủ thôi." Will nhắm mắt.

-----

    Will từ từ tỉnh ngủ, giống như một cơn thủy triều trào lên bờ biển. Mắt anh vẫn chưa muốn mở. Dưới chăn quá ấm và anh đã mơ về... anh đã mơ gì nhỉ?
    Có người trên giường với anh. Mùi hương của họ trộn lẫn vào nhau. Will mở mắt trước tấm lưng rộng của Hannibal, thứ anh đã ngưỡng mộ suốt cả ngày hôm qua và giờ chỉ cách anh vài inch. Cánh tay Will gấp lại trước mặt. Như thể có lẽ Will đã cố ôm lấy Hannibal trong đêm và không thành công cho lắm.
    Will dịch ra xa.
    Hannibal cựa quậy. "Mmm?"
    "Xin lỗi," Will lẩm bẩm.
    "Ổn cả mà Will." Hannibal lật người lại để họ đối mặt. Will nhìn đi chỗ khác. "Em ngủ ngon không?"
    "Được rồi. Em không đá anh ra lúc nửa đêm, đúng không?"
    "Theo tôi thấy thì không." Hannibal vươn tay ra. Will cứng người lại nhưng Hannibal chỉ đặt tay lên cánh tay Will, chỗ không có tay áo thun phủ lên. Lòng bàn tay gã ấm và khô. "Chạm vào tôi đi Will."
    Will nuốt khan. "Chỗ nào?"
    "Bất cứ chỗ nào em muốn."
    Will muốn chạm vào lưng Hannibal nhưng giờ thì không được. Thay vào đó, anh đặt tay lên cánh tay Hannibal nên tư thế của họ thành đối xứng. Hannibal gập đầu ra trước và hôn anh, một nụ hôn thoáng qua môi chạm môi. Will chắc chắc là hơi thở anh có mùi khó chịu vào buổi sáng nên anh không mở miệng để Hannibal đi vào nhưng Hannibal không nản lòng; gã hôn Will dọc theo đường xương hàm tới cổ và để mặt gã tựa vào đó, vùi vào hõm giữa vai và cổ anh. Will vòng tay qua vai Hannibal và cuối cùng được chạm vào lưng gã, tay anh đặt giữa hai bả vai. Hannibal tỏa ra hơi ấm như chiếc lò sưởi vậy.
    "Chào anh," Will nói.
    Hannibal vuốt ve tay dọc theo sống lưng Will. "Em sợ những cái chạm vì điều gì chứ?"
    "Em không biết."
    "Em thèm muốn nó," Hannibal nói, "nhưng em sợ nó có quyền áp đặt lên em. Nó là thứ gì đó có thể bị tước đoạt, nên em không muốn nó. Nếu em không đưa ra thì em chẳng có gì để mất."
    Will hít thật sâu qua mũi rồi tách ra. "Lũ chó," anh lầm bầm, nhận thấy đó là một lí do tệ. Anh lật chăn dậy.
    Tay Hannibal nắm lấy cổ tay Will. Will gỡ ra nhưng Hannibal chỉ nắm chặt hơn. Không đủ để làm bầm tím nhưng đủ để cảnh báo. Will đông cứng. Anh không dám nhìn vào mắt Hannibal.
    "Tối nay ta sẽ làm gì đó về việc này," Hannibal nói, lặng lẽ, rồi gã buông tay.

-----

    "Tôi mua hai vé xem ballet tối mai rồi," Hannibal nói khi ăn tối với cơm thập cẩm. "Tôi muốn biết em có đi được cùng tôi hay không."
    "Ta có lẽ nên xuất hiện cùng nhau nhiều hơn," Will thừa nhận. Họ hiếm khi làm vậy từ hồi mua pho mát ở chỗ José.
    "Tôi có thể nói với người ta là em không thích múa," Hannibal nói. "Thế sẽ dễ tin hơn. Em không cần phải tới."
    Họ rửa bát cùng nhau, giờ đã thành thông lệ quen thuộc sau bữa tối. Sau đó, họ sẽ trở về làm việc của mình: Hannibal nghiên cứu, có lẽ, và Will ở sân bên với lũ chó, hoặc trong phòng ngủ để làm lưỡi câu. Tuy thế, đêm nay, Hannibal lại chậm rãi lau khô tay. Will dựa người vào bàn và chờ đợi, hai vai căng lên.
    "Em có muốn lên trên nhà với tôi không?" Hannibal hỏi.
    "Có," Will đáp lại.
    "Em không định hỏi tôi ta sẽ làm gì trên đó sao?"
    Will nuốt khan. "Em nghĩ là mình biết."
    "Không cụ thể gì cả."
    "Em không nghĩ là mình quan tâm nhiều về chi tiết đâu."
    Will để lũ chó ở sân tự chơi một mình. Anh có thể nghe thấy biển tên mới lanh canh trên vòng cổ chúng. Trời tối và ánh đèn đường vẫn chưa rọi vào sân nhà Hannibal. Gã nói hàng xóm không quan tâm nhiều đến ô nhiễm ánh sáng nhưng họ vẫn hay phàn nàn nếu ánh sáng trên đường quá chói. Will nghĩ đấy là vấn đề của mấy người giàu, anh cho là thế nhưng anh không bận tâm. Điều đó khiến anh nhớ lại căn nhà nhỏ của mình ở đâu đó, Wolf Trap và màu đen thẫm của con đường quê.
    Anh thấy Hannibal trong phòng ngủ của mình, hơi nước nhẹ nhàng bốc ra từ căn phòng tắm, da và tóc vẫn ướt sau tắm.
    "Em có nên tắm không?" Will hỏi.
    "Nếu em muốn," Hannibal nói.
    "Anh có muốn không?"
    "Tôi thích em như thế này."
    Will tiến đến giường. Anh không biết mình cảm thấy thế nào, rằng anh đang mặc quần áo còn Hannibal thì không. Mắt anh dõi theo vai và ngực Hannibal. Gã vẫn có hình thể tuyệt vời, không chỉ với một người ở tầm tuổi gã mà ngay cả một người trẻ hơn gã hai mươi tuổi cũng sẽ phải ghen tị. Will đột nhiên nhận ra những khiếm khuyết trên cơ thể mình, những chỗ đổ mồ hôi và tích mỡ. Anh nhìn đi chỗ khác khi ánh mắt anh di chuyển xuống lớp lông quanh háng của Hannibal.
    "Tôi đã nói là ta sẽ làm gì đó với vấn đề của em," Hannibal nói. "Em có ưng thuận không?"
    Will nuốt khan. "Cái đó còn tùy việc anh nghĩ gì trong đầu."
    "Tôi tưởng em không quan tâm chi tiết."
    "Em đổi ý rồi."
    Hannibal với tay ra sau, che tầm nhìn của Will bằng cơ thể mình và để ở đó là mấy chiếc...khăn? Will chớp mắt. Đó là khăn choàng. Nhiều màu và hoa văn, có lẽ là để hợp với suit của Hannibal. Will có một cái khăn màu than chì, bởi vì màu than chì hợp với mọi thứ.
    "Tôi nghĩ em sẽ muốn trói tôi lại," Hannibal nói.
    Mọi hơi thở rời khỏi người Will và trú ở mãi tít trên hộp sọ anh. Anh gặp rắc rối với việc nhìn vào mắt Hannibal, nhẹ nhàng cầm những cái khăn. Nhưng anh có thể nghe giọng gã, bình thản như thể gã đang hỏi Will về việc đi xem ballet vậy.
    "Dĩ nhiên tôi có thể trói em," Hannibal nói. "Tôi ngờ là em cũng thích vậy: sự vắng mặt của trách nhiệm. Nhưng tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu em nắm quyền được chạm, trong khi tôi không được vậy."
    Miệng Will khô lại trước hình ảnh tưởng tượng: Hannibal, trần trụi và trải ra để Will được tận hưởng. Ít nhất bằng đôi mắt và đầu ngón tay anh. Anh run rẩy; anh muốn điều đó khủng khiếp đến nỗi anh không chắc là mình có nên làm hay không. Anh không biết điều gì sẽ xảy ra khi anh làm vậy.
    "Đây là trị liệu sao, bác sĩ Lecter?" Will hỏi. Giọng anh phát ra nhẹ như một lời thì thầm.
    "Nếu ta định làm việc này," Hannibal nói, "tôi nghĩ em nên gọi tôi là Hannibal." Gã đưa ra một nắm khăn choàng.
    Will ngay lập tức hiểu tại sao Hannibal chọn phòng ngủ này: giường của gã quá rộng và sẽ cần nhiều khăn cực kì để nối lại với nhau nếu họ định buộc thứ gì đó. Đó đều là khăn loại tốt, mềm và hoàn toàn không khó chịu; có lẽ là len cashmere hoặc lụa hay thứ gì đó. Will buộc lỏng để không làm hỏng lớp vải.
    Sau đó, khi đã làm xong, Will ngồi đó trên đầu gối, nhìn xuống Hannibal. Hannibal nhìn lên anh với vẻ thoải mái hoàn toàn. Will chỉ còn một chiếc khăn trong tay.
    "Nếu em không muốn tôi thấy em," Hannibal giải thích.
    Will gật đầu. Bóng anh phủ lên mặt gã khi anh cong người trên đó. Hannibal nhấc đầu lên để Will buộc khăn quanh mắt.
    "Thế có ổn không?" Will hỏi.
    "Có." Hannibal đặt đầu lại xuống gối. "Giờ làm bất cứ thứ gì em muốn đi."
    Will đưa mắt trên lớp da Hannibal trải ra trước mặt anh. Gã có lông ngực, mỏng dần xuống bụng và dày lại khi xuống đến háng. Cơ ngực nổi rõ nhưng không có sáu múi hay gì cả. Còn nhiều lông hơn nữa ở chân và cẳng tay. Will nhấn nhẹ và chạy dọc ngón tay ở mặt trọng cánh tay Hannibal. Hannibal thở mạnh và Will thấy một niềm vui nho nhỏ, tự mãn trước một Hannibal ngạc nhiên, người hiếm khi ngạc nhiên trước bất cứ thứ gì.
    "Bất cứ thứ gì em muốn?" Will nói. "Nếu em muốn làm anh đau thì sao?"
    "Em có muốn làm tôi đau không?"
    Hannibal hoàn toàn tò mò. Will để mình tưởng tượng một khắc: một con dao, nhấn vào ngực Hannibal, máu trào ra dưới lưỡi thép. Cơn buồn nôn dâng lên trong họng anh. "Không, nhưng ý em là nguy hiểm, giả dụ em có thể làm mọi điều em muốn."
    "Tôi ngờ là bất cứ thứ gì em muốn không bao gồm làm đau tôi," Hannibal nói. "Theo những gì tôi biết về em, nhưng tôi mong em sáng tạo đấy."
    Will khám phá lớp lông trên ngực Hannibal. Nó hơi xoăn và có màu xám, xám hơn tóc trên đầu gã. Anh tự hỏi nếu Hannibal có râu, nếu gã để nó mọc thì có màu xám hay không. Anh vuốt ngón tay dọc theo bụng Hannibal và ngắm lớp da run rẩy. Anh men theo lớp lông trên dương vật Hannibal, đang nằm mềm mại trên đùi gã. Hannibal không cắt bao quy đầu, không như Will. Will không thấy nhiều người như vậy. Trông có vẻ hơi kì dị nhưng anh tránh không chạm vào đó. Thay vì thế, anh lướt khớp ngón tay trên đùi Hannibal, dò ngón tay trỏ xung quanh chỗ lồi lên của đầu gối Hannibal và cuối cùng chạm nhẹ đầu ngón tay vào gan bàn chân Hannibal. Hannibal thở ra nhưng không hằn là cười. Will thử lại ở ngực Hannibal, Hannibal mỉm cười và Will cười lại trong vô ích vì Hannibal không thể thấy anh.
    "Em chỉ làm được vậy thôi sao?" Hannibal nói.
    "Em không biết anh mong gì nữa," Will nói. "Wax? Whipping? Em không sáng tạo đến thế."
    "Cái đó làm tôi ngạc nhiên đấy."
    Will tựa vào và hôn Hannibal. Hannibal không mong trước điều này nên môi gã vẫn đang di chuyển nhưng những gì gã định nói đã biến mất trong miệng Will. Nụ hôn biến thành ướt át và nồng nhiệt, Hannibal mở ra như thể gã mong Will sẽ trèo vào bên trong gã vậy. Will gần như muốn vậy; anh có thể thấy mình đang rơi vào. Nhưng anh đẩy ra, thở hổn hển và bắt đầu cởi cúc cáo. Hannibal quay mặt sang Will như thể gã có thể dõi theo làn da đang chậm rãi hiện ra. Will vứt áo bên cạnh giường và ngay sau đó là quần của anh.
    Có cảm giác như là phạm tội khi có quá nhiều da chạm da như thế, như là Will không định trước là thế. Will gục đầu xuống khi anh hạ dần người lên Hannibal, ngực chạm ngực, bụng chạm bụng. Anh thở dốc khi họ chạm phần háng vào nhau và Hannibal cũng vậy. Cả hai đều không cương nhưng khi Will níu chặt vai Hannibal, anh nghĩ có thể anh sẽ thế. Cuối cùng. Anh tự hỏi anh sẽ làm gì nếu anh cương lên mà Hannibal thì không. Anh tự hỏi anh sẽ làm gì nếu Hannibal cương lên còn anh thì không.
    Hannibal chỉ di chuyển được đầu vừa đủ để hôn lên tóc Will, gã làm vậy. "Ổn cả rồi Will."
    "Em không biết mình định làm gì nữa," Will thì thầm.
    "Chằng gì cả. Cứ làm những gì em muốn. Hoặc không gì cả; đó cũng là một lựa chọn mà."
    Will vùi mặt vào hõm giữa cổ và vai Hannibal. Thớ cơ chắc và ấm, Hannibal có mùi mồ hôi và mùi hương xà phòng thoang thoảng. Will rướn lên, không nhìn vào và nới lỏng nút buộc quanh cổ tay trái Hannibal. Rồi anh làm như vậy với bên phải. "Em muốn anh chạm vào em," anh lẩm bẩm.
    Cánh tay Hannibal vòng qua lưng Will. Will đợi gã lướt ngón tay dọc theo lưng anh hoặc luồn xuống tới mông anh nhưng Hannibal chỉ đơn giản ôm lấy anh. "Thư giãn đi Will," Hannibal nói vào tai anh, giống như giọng nói gã dùng để đưa Will vào giấc ngủ. "Em được an toàn rồi."
    Những thớ cơ của Will thả lỏng mà không cần phải nỗ lực. Có lẽ điều này phải khiến anh cảnh giác mới đúng. Wil hít thật sâu qua mũi, ngập tràn trong mùi hương của Hanniabl, cảm thấy Hannibal tỏa ấm và êm dịu quanh người anh. Hannibal có lẽ không được thoải mái như anh; tất cả sức nặng của cơ thể anh đang đè lên người gã và chân của Hannibal vẫn bị buộc.
    "Được rồi," Hannibal nói, vẫn với giọng êm ả và thôi miên. "Đây là nơi an toàn cho em. Cứ thả lỏng cơ thể và để mình trôi đi."
    Will làm vậy.

-----

    Anh mở mắt và không chắc là đã bao nhiêu giờ trôi qua, thấy chỉ có một mình.
    Will ngồi dậy trên giường. Đèn vẫn tắt. Will nhìn đồng hồ ở bàn bên cạnh; mới quá một giờ sáng một chút. Will chửi thề và nhấc chân ra khỏi giường.
    Đi được vài bước trên hành lang. Will đông cứng người. Cửa mở toang, một vùng ánh sáng hình chữ nhật chiếu trên sàn nhà rồi đóng lại.
    "Hannibal?" Will nói.
    Bóng người trong phòng ngủ dừng lại. "Phải. Em đang tỉnh."
    "Vâng, em," Will xoa tay lên mặt. "Em ngủ quên trên người anh à? Ôi trời ạ, em..."
    "Không cần phải xin lỗi," Hannibal nói quả quyết. "Đó là một trải nghiệm mà tôi muốn được lặp lại." Gã rũ quần áo ra và treo lên tủ của Will.
    Will ngẫm nghĩ điều đó khi Hannibal cởi quần pajama, gấp lại và đặt lên chiếc ghế ở góc phòng. Hannibal cũng đã nhặt áo sơ mi và quần của Will từ sàn nhà và để trên ghế. "Anh thích vậy ư?"
    "Có em nằm ngủ trong vòng tay, quá đỗi ngọt ngào và mềm mại? Rất thích là đằng khác."
    Will ngạc nhiên tột độ. Làm thế nào mà Hannibal có thể thản nhiên nói như vậy? Xét trên vẻ tự mãn trên mặt của Hannibal, vẫn có thể thấy được dù trong bóng tối, Hannibal biết chính xác câu nói vừa rồi ảnh hưởng thế nào đến Will.
    Giờ lại khỏa thân, Hannibal trèo lại lên giường. "Tôi vừa đi xem lũ chó," Hannibal nói.
    "Ồ." Will nằm nghiêng người dưới chăn, xoay lưng lại. "Cảm ơn anh."
    "Tôi nghĩ có thể em sẽ lo cho bọn chúng."
    "Phải," Will nói. "Em đã định tự đi kiểm tra nhưng lúc tỉnh dậy thì anh không ở đây."
    "Tôi xin lỗi vì việc biến mất khiến em lo lắng." Hannibal quay mặt để có thể nhìn vào Will, như hai dấu nháy cuộn cong về phía nhau. Điều đó khiến Will muốn cuộn lại chặt hơn hoặc lùi ra xa.
    Anh không biết phải đáp lại thế nào. "Không sao cả."
    "Em nghĩ là tôi sẽ bỏ rơi em à?" Hannibal hỏi, một nụ cười thoảng qua lướt trên khóe môi.
    "Ngớ ngẩn quá," Will nói. "Đây là nhà anh, không phải là anh sẽ thực sự bỏ đi thật."
    Hannibal vươn tay ra, bên dưới lớp chăn và đặt tay lên tay Will. Gã không cố nắm lại; chỉ để tay trên đó. Will hơi giật mình, chút nữa đã bỏ ra. Tay Hannibal hơi lạnh vì đi ra ngoài xem lũ chó. Will chưa bao giờ thấy tay Hannibal run trước đây. Anh nhớ Hannibal ở khoang sau xe cứu thương, vững chãi, chắc chắn không gì lay chuyển được như một tảng đá, hoặc như một dòng sông đã hàng ngàn năm tuổi.
    "Em được an toàn rồi, Will," Hannibal nói. "Thư giãn đi."
    Will nhắm mắt lại.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét