Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 3)

    Sợi dây ánh lên màu xanh dưới mặt trời, móc câu bay bay vút trong không khí rồi rơi xuống trên mặt nước mà Will không thể dõi theo kịp. Anh chưa bắt được con cá nào nhưng anh cũng không quan tâm; anh không đi câu cá chỉ với mục đích là bắt được cá. Mà còn là để thưởng ngoạn cái cách mà ánh nắng buổi sáng xuyên qua tán cây; sự yên bình và cô độc trên khúc sông này; mùi tươi mới của tự nhiên. Không ai đòi hỏi anh thứ gì ở đây, ngay cả lũ chó. Anh yêu bọn chó nhưng bọn nó chỉ là loài chó.
    Một cú giật. Will kéo vào; cần câu cong dưới sức nặng. Anh đổ mồ hôi khi cố kéo nó lại gần để xem xét: ngạnh mũi câu móc vào môi dưới còn ngập trong nước của một khuôn mặt con người. Thi thể đã ngâm quá lâu trong dòng nước, da bị bong tróc ở góc hàm và tai. Đôi mắt vô hồn nhìn vào Will. Khuôn mặt của Hannibal.
    Will tỉnh giấc, thở hổn hển.
    Anh đã đá chăn ra; chẳng ngạc nhiên gì. Mồ hôi túa ra khắp nơi và ga giường thì ướt sũng. Điều làm anh ngạc nhiên là, sau khi anh xoa tay lên mặt và liếc nhìn đồng hồ ở bàn bên cạnh giường, thì đó đã là buổi sáng. Buổi sáng thật sự, chỉ vài phút nữa là sáu giờ chứ không phải là tảng sáng. Anh định nằm xuống và thay cái kết cho giấc mơ như anh biết là mình phải làm thế. Có lẽ anh sẽ bắt được một con cá hồi. Nhưng khi nhắm mắt, anh lại thấy móc câu xuyên qua môi của Hannibal lần nữa.
    Will xỏ chân vào đôi dép đi trong nhà anh mượn- phần sàn nhà không được phủ thảm lạnh cóng- và đi xuống cầu thang, tay ôm vòng xung quanh thân mình ướt đẫm. Anh có thể ngửi thấy mùi cà phê: Hannibal, quấn áo choàng, đang lọc cà phê.
    "Xin chào," Hannibal nói. "Cậu ngủ thế nào?"
    "Ngon một cách ngạc nhiên." Will tựa người vào bàn.
    Hannibal mỉm cười. "Những giấc mơ dễ chịu chứ?"
    "Ban đầu thôi."
    Hannibal đổ ra hai tách cà phê và thêm hai cục đường vào đó. Gã đưa một tách qua bàn cho Will. "Cậu có cho thế là có tiến triển không?"
    Will nhấp cà phê. Rất ngon mà không quá nóng. "Tôi cho là thế, thực lòng đấy."
    "Vậy thì ta nên ăn mừng chiến thắng, không cần biết là nó nhỏ cỡ nào."
    "Họ dành một lúc đứng trong bếp, chỉ uống cà phê mà thôi. Đó là điều mà Will đánh giá cao ở Hannibal: gã nói nhiều nhưng biết khi nào nên im lặng. Có lẽ đó là thứ có ở một bác sĩ trị liệu.
    Dù vậy, Hannibal là người phá vỡ sự im lặng: "Tôi có mấy hẹn vào sáng nay nhưng buổi chiều thì không, chiều có hẹn với một người môi giới tranh, anh ta có vài thứ nghĩ là tôi sẽ thích."
    Thứ bảy với Will cũng không khác gì lắm. Không có kì học và Jack đang rất bận nên Will tập trung vào nghiên cứu cho bài luận tiếp theo. Nhưng giờ Jack lại không muốn anh lập profile của bất kì ai ngoại trừ Kẻ Hút Máu. Lúc này, Will có thể quyết định mình sẽ dành thời gian thế nào. Nếu để một mình, có khi anh sẽ đọc sách, làm lưỡi câu, đi dạo với lũ chó trong rừng.
    Will, bạn trai của Hannibal sẽ làm gì nhỉ?
    "Tôi có nên đi với anh đến chỗ người môi giới không?" Will hỏi.
    "Nếu cậu muốn," Hannibal nói.
    "Có lẽ tôi nên thế," Will trầm ngâm.
    "Tôi chưa bao giờ mong bất kì người yêu nào cũng phải kè kè sát bên tôi cả."
    "Người yêu kiểu nào?" Will nói. "Ai đã được anh cho phép đi vào cuộc sống của anh đến mức này? Cơ hội chưa bao giờ có, anh đã bảo thế mà."
    Hannibal nhìn lại Will với ánh mắt tối đi và suy ngẫm. "Vậy được rồi," gã nói, "tôi sẽ quay lại đây ăn trưa rồi ta sẽ đi. Trừ phi cậu muốn gặp tôi ăn trưa ở ngoài?"
    "Không," Will nói. "Tôi thích đồ anh nấu."

-----

    "Nào bọn mày," anh nói khi tập hợp lũ chó, "tao chắc là sáng nay mình sẽ đi công viên đấy. Rồi bọn mày sẽ phải ngoan khi Hannibal và tao đi ra ngoài chiều nay."
    Clay và Harvard biết từ "công viên" và trở nên rất hào hứng. Những con còn lại hào hứng theo vì Clay và Harvard tỏ ra hào hứng.
    Tuy nhiên, Will đã không nhận ra là cả khu đều ở công viên cho chó vào sáng thứ bảy. Anh chút nữa đã quay xe và lái về Wolf Trap để đi bộ quanh nhà. Nhưng vậy thì xa quá mà Hannibal lại đợi anh về ăn trưa. Will nghiến răng và lái xe đỗ vào khoảng trống.
    "Wow," người phụ nữ với một con Spaniel nói. "Anh là người dắt chó à?"
    "Không," Will nói thờ ơ. "Chó của tôi đó."
    "Wow." Cô ta chìa tay ra. "Linda."
    Will lịch sự bắt tay. "Will."
    Một người đàn ông trẻ có một con Border Collie và đĩa ném. Anh ta đang thể hiện, dù công bằng mà nói thì con chó nhảy cao đến ngạc nhiên và chỉ lỡ một lần duy nhất trong tám lần ném. Will đút tay trong túi áo mà ngắm và tự hỏi liệu mình có thể dạy Clay và Harvard làm thế hay không.
    "Anh là người có mười con chó đó hả?" ai đó hỏi anh. Lần này là một người đàn ông, tóc đã thưa và cái bụng phệ của tuổi trung niên. Ông ta có hai con Golden Retriever.
    "Chỉ có bảy thôi," Will nói với một nụ cười mỉm thoáng qua.
    "Tôi lớn lên với năm con chó," người đàn ông nói đăm chiêu. "Vui lắm. Tôi phải nói mãi mới được nuôi hai con với chồng tôi. Anh ấy thích mèo hơn."
    Thế sao anh còn cưới làm gì? Will tự hỏi. "Đấy là điều kiện," Will nói. "Hannibal..."
    "Hannibal?" người đàn ông nói. Mấy cái đầu ngoảnh lại. "Hannibal Lecter?"
    Chắc là cái tên Hannibal hiếm gặp ở Baltimore mà Will đã nói ra mất rồi, khi Linda, người đang đứng gần đó, nói, "Wow, anh ấy chắc là phải yêu anh lắm." Will gần như không kiểm soát nổi khuôn mặt mình nữa và cô ta vội vã nói tiếp. "Anh ấy chắc phải mất mấy giờ mới nhặt được hết lông chó ra khỏi quần áo. Chưa bao giờ tôi thấy một sợi nào trên người anh ấy cả."
    "Cũng không phải là không có đủ chỗ cho bảy con chó," người đàn ông có con Golden Retriever nhấn thêm. "Ái chà! Hannibal Lecter cuối cùng cũng chịu ở yên rồi, với một anh chàng có tận bảy con chó nhé. Cứ đợi Robert nghe vụ này xem. Không thể đợi đến tiệc tối lần tới nữa! Đi nào Ethel, Lucy." Hai con chó chạy lon ton sau ông ta, ngoan ngoãn như những con nai.
    "Hai anh sống cùng nhau từ khi nào vậy?" Linda hỏi. "Nếu anh không phiền."
    Will có phiền chứ nhưng anh vẫn nói, "Tôi mới chuyển vào tuần này thôi."
    "Ồ," Linda cười hết cỡ với anh, "chào mừng đến với khu nhé."

-----

    "Tôi đã giới thiệu ta với vài người hàng xóm ở công viên hôm nay rồi," Will nói với Hannibal lúc ăn trưa.
    "Ồ?" Hannibal đặt nĩa trên đĩa. "Họ đón nhận thế nào?"
    "Chồng của Robert rất háo hức muốn kể cho Robert," Will nói. "Anh ta có hai con chó, Golden Retriever tên là Lucy và Ethel."
    Hannibal mỉm cười với cái đĩa. Gã làm macaroni và pho mát cho bữa trưa: ít nhất điều đó giải thích mấy thứ đồ mà gã mua ở cửa hàng pho mát của José. Món mac n cheese đẹp nhất mà Will từng thấy, màu tuyết trắng, với thịt xông khói và hành lá trộn lẫn, phủ lên bằng vụn bánh mì vàng và giòn. Bên cạnh là salad mà Will ăn vì lịch sự là chính. "Gerald và Robert là mấy tay buôn chuyện hoàn hảo." Hannibal nói. "Tin tức sẽ lan khắp khu này thôi. Làm tốt lắm."
    "Họ có vẻ, ờ," Will đưa một nĩa đầy macaroni vào miệng và nhai. "Ngạc nhiên."
    "Thì cậu nói rồi đấy thôi, có ai nghiêm túc đâu," Hannibal nói. "Tôi không ngạc nhiên là người ta ngạc nhiên."
    "Không phải vì thế," Will nói. "Có lẽ một phần vì thế. Nhưng còn là vì lũ chó nữa. Một người còn bảo," anh xiên ít salad vào nĩa, "là anh phải thích tôi lắm."
    Hannibal không trả lời ngay. Khi Will liếc nhìn lên, Hannibal có vẻ suy nghĩ. "Điều đó làm cậu phiền lòng."
    "Dĩ nhiên là phiền rồi," Will lầm bầm.
    "Là họ nghĩ rằng tôi yêu cậu nhiều? Đấy là điều khó chịu?"
    Will ăn đầy một miệng mac n cheese.
    "Khó tin đến thế à?" Hannibal hỏi.
    "Tôi không hợp với cuộc sống của anh," Will nói ngay. Anh đặt nĩa xuống, "Tôi có quá nhiều chó, tôi không biết cái máy của anh pha cà phê kiểu gì và thảm trong nhà anh có khi còn nhiều hơn toàn bộ số thảm tôi từng thấy. Tôi chẳng hiểu nổi thế nào mà lại có người tin được là ta sống với nhau và tôi làm anh bị hạ thấp đi nữa, nếu không phải bây giờ thì sẽ là sau này." Anh nhấc đĩa lên và mang vào bếp. Anh chưa ăn xong salad nhưng đã mất hết hứng ăn.
    Hannibal không đến mức thô lỗ mà nắm cổ tay Will nhưng gã chạm vào cẳng tay anh khi anh đi ngang qua và điều đó làm anh dừng lại. "Tôi thật lòng với những gì đã nói," gã nói. "Tôi không xấu hổ vì có cậu làm bạn và cũng chẳng có lí do gì mà tôi phải thay đổi nếu như ta có là người yêu của nhau đi chăng nữa."
    Will không nhìn gã cũng như đáp lại. Anh tiếp tục đi vào bếp và cuối cùng khám phá ra cách dùng máy rửa bát của Hannibal.

-----

    "Cậu không cần phải đến phòng tranh đâu," Hannibal nói nhưng Will nói ngay, "Không, không sao đâu, chỉ là đừng mong tôi sẽ nói gì nhiều."
    Tâm trạng tồi tệ lúc ăn trưa có vẻ đã làm tăng cơn đau đầu sẵn có nên Will uống một ít aspirin trước khi đi vào xe của Hannibal. Có lẽ sau cùng anh sẽ phải đi khám bác sĩ thật nhưng rồi người ta sẽ nói gì chứ? Vẫn mấy thứ mà Hannibal- người cũng là bác sĩ- đã bảo anh. Đừng làm việc quá sức. Ít căng thẳng thôi. Ngủ thêm vào.
    Tấm biển trên cửa phòng tranh ghi "CHỈ GẶP NẾU CÓ HẸN TRƯỚC." Hannibal nhấn chuông, một người đàn ông xấp xỉ tuổi Hannibal, mặc một chiếc áo cardigan lông chuột và giày mũi tròn đi ra và mở cửa cho họ.
    "Bác sĩ Lecter," anh ta mừng rỡ. "Ồ, chắc đây là anh Graham?"
    "Phải đó," Hannibal nói và Will bị buộc phải bắt tay. "Will, đây là anh Zemeckis."
    "Rất vui được gặp anh," Will nói và cố mỉm cười. Zemeckis không nhìn vào mắt anh; anh ta chỉ nói "ngay lối này, tôi đã thấy một thứ mà ngay lập tức tôi biết là ai muốn nó."
    Phòng tranh có sàn gỗ, ánh sáng hơi mờ và những bức tường đá xám im lặng. Nó trông có vẻ và tạo cảm giác rất hiện đại dù những bức tranh thì lại không vậy: tranh phong cảnh, tranh thủy mặc Trung Quốc, tranh tĩnh vật. Will không để ý lời Zemeckis đi vào chốn riêng biệt nội tâm mà anh ta thấy trong bức tranh của Hannibal. Anh lang thang quanh phòng tranh với hai tay chắp sau lưng như thể đang trong bảo tàng, như thể đây là tất cả mục đích và dự định của anh vậy. Không phải là anh không đủ tiền để mua bất kì bức tranh nào ở đây hay anh biết là mình phải làm gì với chúng nếu vậy. Treo ở nhà anh, trên lò sưởi?
    Will đến trước một bức tranh ở tít cuối căn phòng và ngắm nó một lúc.
    Tranh vẽ cá chép Nhật Bản với màu vàng và đen, từ góc nhìn của người đang nhìn sâu xuống một bể cá trong vắt. Trong bức tranh, trời đang mưa và để lại những gợn sóng lăn tăn trên bề mặt của nước và một cơn gió làm rơi một chiếc lá khô trên mặt nước. Lũ cá, phía dưới, không hề bị ảnh hưởng. Will cảm thấy sự yên bình của chúng, ngay cả khi gió và mưa đang thổi và trút phía trên, như là anh vậy. Anh thấy một con rùa, ở rìa mép bức tranh.
    "Thấy thứ gì cậu thích hả?" Hannibal hỏi.
    Will nhảy dựng lên.
    "Anh xong rồi?" Will hỏi.
    "Phải; tôi quyết định nhanh lắm, Zemeckis rất giỏi trong việc nắm bắt khẩu vị của tôi nhưng lần này tôi không chọn mua. Có vẻ cậu tìm được thứ gì đó này."
    Will lắc đâu. "Tôi chỉ ngó quanh thôi."
    Hannibal ngắm nghía bức tranh. "Cũng đẹp đấy. Ta mua về nhà nhé?"
    "Gì cơ? Không đâu!"
    "Tôi biết là cậu rất ít chú ý đến mấy thứ trang trí," Hannibal nói. "Có lẽ điều này sẽ giúp cậu thấy như đang ở nhà."
    Đấy là tại vì đó có phải là nhà thật sự của tôi đâu. Will muốn nói vậy nhưng biết là Zemeckis có thể ở gần đó và tất cả bạn bè, người quen hay gì cũng được của Hannibal sẽ bàn tán về chuyện này.
    "Tôi chẳng biết gì về nghệ thuật đâu," Will nói. "Tôi không nghĩ là thứ này sẽ hợp với nhà anh. Với cả tôi không muốn anh mua cho tôi cái gì cả."
    "Đó cũng là nhà cậu mà," Hannibal nói với một ánh nhìn tinh quái trong mắt. Will muốn đấm gã. Hannibal cao giọng. "Leslie! Có bức tranh này."
    Zemeckis, hóa ra không ở xa đấy lắm, không nghi ngờ gì là anh ta cũng hi vọng là việc này sẽ xảy ra. Will ước gì mình có thể ngã vào cái bể cá rồi chìm trong đó luôn cho rồi.

-----

    "Tôi biết là cậu không thích quà tặng," Hannibal nói, khi họ đã vào trong xe và đi xa khỏi cái tai tọc mạch của Zemeckis.
    "Tôi sẽ trả anh sau," Will nói. Anh có một nghìn đô. Bình thường anh không chi nhiều đến thế cho tranh ảnh nhưng nếu anh trả tiền cho Hannibal thì anh sẽ có thể mang nó về nhà và Hannibal sẽ không phải chịu đựng thứ, không nghi ngờ gì chính là một bức vẽ xấu xí nhắc gã nhớ về một khoảng thời gian xấu hổ trong đời gã. Will sẽ tìm được chỗ nào đó trong nhà anh cho cái này.
    "Thật sự không cần đâu," Hannibal nói.
    "Là tranh của tôi," Will nói. "Tôi sẽ trả tiền." Anh đang ôm nó trong lòng, được bọc trong vải màu trắng. "Không, tôi không, tôi chẳng cần phải đối tốt đến thế." Anh cau có. Câu đó anh nói  giống hệt bố anh. Có lẽ một ít cái giọng kéo dài của miền Nam kiểu cũ đã len vào giọng của anh, anh đã cố thoát khỏi nó tại vì nó khiến người ta ít coi trọng đến lời nói của anh.
    "Đối xử tốt hay bị nhầm với lòng thương hại," Hannibal nói. "Tôi không thương hại cậu, Will. Còn lâu mới vậy."
    Điều gì đó dịu lại trong ngực Will. Đó là một trong những thứ anh thích ở Hannibal, rằng gã không bao giờ thương hại Will, không bao giờ. Không có ngay cả khi gã đến nhà Will lần đầu tiên, chật hẹp và bừa bộn hơn nhiều so với nhà gã; không có ngay cả khi gã thấy Will mộng du qua tận sân nhà người khác ở Hamptons. Alana cũng có lúc nhìn Will với ánh mắt buồn bã; ngay cả Jack cũng đôi khi trông như thể anh ta đang xem xét lại quyết định đưa Will ra khỏi lớp học. Nhưng chỉ có Hannibal chấp nhận Will với đúng con người thật của anh. Gã còn nói rõ là thích như vậy.
    Dải băng màu xanh dương lộ ra từ góc bức tranh. Will nới lỏng nó ra để có thể hé mở bức vải bọc tranh, chỉ một chút để ngắm nó.
    Chính là góc có con rùa nhưng không còn là con rùa nữa. Will có thể lờ mờ thấy được những nhánh gạc nai đâm ra từ dưới bể cá. Máu trào ra, chạm vào những con cá hư ảo. Máu còn rỉ ra ngoài tấm vài, nhỏ vào quần Will và trên ghế ngồi của anh.
    Will không hề nghĩ là anh phát ra âm thanh nào nhưng Hannibal nói, "Will?". Khi Will không trả lời, gã tấp vào lề. Lúc dó, Will bọc bức tranh và buộc kín nó lại với đôi tay run rẩy. Máu đã biến mất nhưng anh vẫn có thể ngửi thấy nó. Nó dính nhớp khắp tay anh, y như khi Abigail Hobbs được lấy từ tay anh mà đưa lên xe cứu thương.
    "Cậu đã thấy gì?" Hannibal lặng lẽ hỏi.
    "Máu," Will thì thầm. "Con nai."
    Lông mày Hannibal nhíu lại. "Con nai?"
    "Tôi vẫn thấy nó suốt." Will nhắm nghiền mắt lại. "Tôi vẫn thấy mấy thứ. Có cảm giác như tôi đang mất trí vậy." Giọng anh gần vỡ ra ở những từ cuối.
    Bàn tay lạnh và khô của Hannibal sở lên trán Will. Will cố không tựa vào đó nhưng quả thật rất dễ chịu.
    "Cậu bị sốt thật rồi," Hannibal nói. "Về nhà trước đã rồi ta sẽ tính tiếp."
    Hannibal ngồi thẳng lại rồi khởi động xe. Will nuốt cơn run rẩy của sự thất vọng vào trong và ngửa đầu ra sau tựa vào ghế.

-----

    Freddie Lounds đang đợi họ ở lối đi vào nhà Hannibal. Will rên rỉ.
    "Tôi sẽ lo vụ này," Hannibal nói khi gã lái xe vào để đỗ.
    "Tôi không phải tiểu thư yếu đuối thời Victoria," Will càu nhàu.
    "Jack sẽ giận tôi nếu để cậu nói chuyện với cô ta," Hannibal nói với một nụ cười.
    "Anh có phải là người thay mặt cho tôi đâu!"
    "Tôi không dám mơ đến thế." Hannibal mở cửa và bước ra ngoài. Will, sau khi đợi một chút cũng bước ra với bức tranh kẹp dưới tay.
    Freddie làm bộ shock khi thấy Will đi ra khỏi xe, mắt mở to và miệng O tròn. Một tay đặt lên má. "Will Graham, ngạc nhiên chưa! Anh làm gì ở đây thế?"
    "Cô Lounds," Hannibal nói. "Tôi cho là cô đang xâm nhập bất hợp pháp."
    "Vụ này có dính dáng gì đến Kẻ Hút Máu không?" Freddie hỏi.
    "Sao cô lại nghĩ vậy?" Hannibal hỏi. Giọng của gã có thể làm đóng băng cả một thảm hoa hồng.
    "Thì, trời, tôi không biết nữa. Cặp đôi đồng tính, khác biệt tầng lớp, khác biệt tuổi tác, sống chung." Freddie liệt kê từng thứ một trên ngón tay. "Tôi nói là hai anh hợp profile lắm."
    "Nhiều cặp khác cũng hợp nữa," Hannibal nói. "Chúng tôi chỉ là một trong số đó."
    Lông mày Freddie nhướn cao lên tận trán. "Anh mong là tôi tin rằng hai người là một cặp à? Tình yêu nơi công sở chắc?" Mắt cô ta lướt từ Hannibal sang Will và xuống bức tranh dưới tay Will. "Là hai người đang trang trí nhà cửa với nhau?"
    "Phải," Will nói.
    "Rồi," Freddie nói, bắt chéo hai tay. "Cứ diễn trò đi, tôi đợi này."
    Will chạm vào Hannibal bằng bàn tay không giữ bức tranh, quay mặt sang và hôn gã. Không hẳn là tốt lắm, ít nhất là lúc đầu; bức tranh nằm giữa bọn họ và Hannibal còn bị ngạc nhiên nữa. Nhưng Hannibal rất giỏi lấy lại bình tĩnh, bởi vì Will thấy mình được đáp lại với một nụ hôn tuyệt vời nhất mà anh được nhận...trong biết bao lâu rồi nhỉ. Người duy nhất chạm được tới điểm này có lẽ là Alana Bloom, nụ hôn của cô đam mê và nhanh chóng trở nên ướt át. Hannibal chẳng do dự gì cả và đó giống như những nụ hôn âu yếm, dễ dàng mà những người yêu nhau hay thể hiện.
    Will không thể nhìn nổi vào mắt Hannibal sau đó; anh nhìn vào Freddie. "Giờ thì đi đi," anh nói. "Như Hannibal nói rồi đấy, cô đang xâm nhập bất hợp pháp."
    Lông mày Freddie nhìn như thể không bao giờ hạ xuống được nữa. "Được rồi. Được rồi. Cứ vui vẻ mà trang hoàng nhà cửa đi mấy anh!" cô ta gọi với lại khi đi bộ xuống đường.
    Will không mang chìa khóa nên anh buộc phải đứng trên bậu cửa khi Hannibal mở cửa. Anh vẫn không thể nhìn vào mặt Hannibal. Anh không nhìn vào mặt gã khi cẩn thận đặt bức tranh lên bàn ở lối vào, nơi lũ chó không thể đẩy nó rơi xuống; khi anh quỳ xuống chào lũ chó; khi anh cởi áo khoác và bỏ đôi giày đi tuyết ra. Có lẽ anh đã trốn vào phòng để khỏi phải nhìn Hannibal đến hết ngày nến Hannibal không nói, "Will" và chạm vào khuỷu tay anh.
    Cú chạm ngập ngừng, như thể Hannibal không chắc là gã có được phép hay không. Will chưa từng cảm nhận điều đó từ Hannibal trước kia, anh quay mặt đi. Anh không biết mình mong sẽ thấy gì trên mặt Hannibal- vẻ đồng lõa? sự vui thích?niềm thương hại?-nhưng Hannibal trông vẫn giống như thường lệ và rất quan tâm.
    "Tôi xin lỗi," Will thốt ra.
    Lông mày Hannibal nhíu lại. "Vì cái gì?"
    "Đó là thứ duy nhất tôi có thể nghĩ ra," Will nói. "Cô ta sắp, cô ta đã có thể làm rối tung mọi thứ. Tôi không biết mình nghĩ gì nữa, tôi chỉ muốn-thuyết phục cô ta."
    "Tôi tin là cậu đã thành công." Môi Hannibal cong lên thành một nụ cười mơ hồ khi gã mở nút áo khoác. "Đó không phải là điều cậu cần xin lỗi."
    Will tránh mắt khỏi cái nhìn thấu hiểu của Hannibal và gãi sau tai Chester. "Không, tôi xin lỗi vì với việc vừa rồi, Freddie sẽ viết về nó và khiến bạn anh sẽ còn bàn tán nhiều hơn rồi tôi tiếp tục phải xin lỗi là anh sẽ phải dính vào vụ ngớ ngẩn này." Anh thở dài và quay đi lên phòng, ngồi đó lâu phải đến cỡ hàng trăm năm nữa, hoặc ít nhất là cho đến bữa tối.
    "Cậu chẳng có gì phải xin lỗi,"Hannibal nói. "Còn tùy vào việc điều này sẽ tiếp diễn bao lâu nữa, đó có vẻ sẽ không phải là lần cuối cùng ta phải thể hiện tình cảm ở công cộng và tôi cũng không định tránh né đâu. Giờ thì: cậu muốn treo tranh ở đâu?"
    Will đã từng đùa với Jack về việc thể hiện tình cảm ở công cộng nhưng anh không mong Jack nghiêm túc và quả thực Jack không thế. Giờ thì anh ấy phải bận tâm rồi, đó có lẽ không phải trò đùa nữa. Và thế thì có nghĩa là gì? Nắm tay? Người lớn không nắm tay, đúng không nhỉ? Không; họ sẽ có kiểu đụng chạm tự nhiên và dứt khoát hơn: đặt tay lên gối, có lẽ là sau eo. Một nụ hôn vội lên môi khi tạm biệt. Will nuốt khan.
    "Có lẽ là trong phòng ngủ của cậu nhé," Hannibal gợi ý. "Nơi cậu có thể ngắm nó."
    "Hẳn rồi," Will đáp. "Sao lại không chứ."

-----

    Hannibal không treo bức tranh ở đầu giường mà là ở tường bên cạnh giường để Will có thể thấy nó khi anh trở mình. Giờ anh đang làm vậy dù cho mắt anh nhắm nghiền.
    Thả lỏng cơ thể nào Will. Bắt đầu từ bàn chân.
    Will hít một hơi sâu và thở qua mũi. Anh tập trung vào việc làm giảm căng cơ ở bàn chân. Bàn chân có rất nhiều cơ và anh phải mất một lúc. Anh đi lên bắp chân và...
    Hannibal có mùi thơm. Will chưa bao giờ để ý nhưng giờ anh nhận ra nó: một mùi nhè nhẹ của thứ mà Will không thể định tên nhưng chắc chắn là cổ điển và đắt tiền. Dù cho phần lớn thời gian, Hannibal có mùi của sự sạch sẽ, như da sạch và quần áo được là. Alana có mùi như hương nước hoa cuối ngày, cả xà phòng và dầu gội đầu nữa.
    Will mở mắt. Anh có thể thấy hình chữ nhật đen sì của bức tranh đối lập với màu tươi sáng của bức tường nhưng không thể nhìn thấy chi tiết bức tranh ngoại trừ trong con mắt tâm trí mình. Lũ cá; cơn mưa rơi lắc rắc trên mặt nước; con rùa ẩn mình ở góc bức tranh. Will nhắm mắt lại và tưởng tượng cảnh đó trong tâm trí. Anh nghe thấy tiếng rơi tí tách nhẹ nhàng trên bể cá và cảm thấy hơi ẩm mát lạnh trên mặt mình. Mùi đất và lá cây ướt dậy lên trong mũi anh. Will hít thật sâu và thấy cơ lưng giãn ra khi những con cá chép vàng tỏa sáng lung linh quanh đầu gối anh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét