Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016

A tower to broadcast all our dark dreams (chapter 2)

    "Chào cậu," Hannibal nói khi vào bếp.
    "Chào anh," Will lẩm bẩm với cốc cà phê. Anh ngồi ở bàn ăn, cửa bên mở để lũ chó chạy ra chạy vào được.
    Hannibal trở lại với cốc cà phê của riêng mình. Theo quan sát của Will, ít nhất trong hai ngày qua và kì nghỉ một tuần của họ là Hannibal, nếu được ở một mình thì sẽ đi ngủ lúc nửa đêm và dậy vào lúc khoảng sáu tới bảy giờ sáng. Will đi ngủ cũng tầm đó nhưng của anh còn thêm những cơn ác mộng và đến bình minh thì anh phải bỏ cuộc và cứ thế bắt đầu một ngày nữa. Hannibal, tạ ơn Chúa, có một máy pha cà phê Pháp cũng như mấy cái li và ống quái dị mà gã dùng để pha cà phê cho Will vào một buổi sáng không lâu trước đó, khi Will đập cửa phòng Hannibal tới khi nó mở ra với một người đàn ông đầu tóc rối bời trong áo choàng ngủ.
    Hannibal ngồi xuống cạnh Will. "Ác mộng hả?"
    Will nhún vai. Hẳn là đã rõ cả trên mặt anh, quầng đen dưới mắt như thể anh vừa bị ai đấm. "Tôi vẫn cố thay đổi cái kết. Nhưng mà không được gì cả."
    "Không may thật." Hannibal nhấp cà phê. "Cậu muốn ăn sáng chứ?"
    "Hẳn rồi."
    Hannibal đứng dậy và trở vào bếp. Will nghe âm thanh tủ mở và đóng, cửa tủ lạnh, bồn rửa nước. Anh nghĩ mình nên đi vào đó và giúp cùng nhưng nếu anh để mình xem xét việc này một cách nghiêm túc, chẳng phải đây là kiểu bạn trai mà anh sẽ thể hiện nếu là với Hannibal hay sao? Ngồi vô dụng trong phòng ăn, đợi người tình hoàn hảo kia mang đến món omelette.
    Harvard mang cho anh một cây gậy. Will co kéo với nó một chút trước khi anh ra lệnh cho nó nhả ra để anh lại ném nó ra sân. Harvard phóng theo nó nhưng không quay lại nữa. Cuối cùng, Hannibal mang cho Will cháo yến mạch với trứng chần ở phía trên, phủ nước tương với một tảo biển. Will mỉm cười. "Cháo yến mạch mặn."
    "Tôi cứ thắc mắc mãi là cậu còn nhớ hay không."
    Will bắt đầu thấy dễ chịu hơn sau vài miếng. Có lẽ anh sẽ quen dần với việc ăn sáng.
    "Cậu mơ về mấy vụ án à?" Hannibal hỏi.
    Will nuốt một miệng đầy cháo yến mạch mà không nhai. "Tôi mơ mình bị chôn sống," anh nói. "Tối đen và ngạt thở, máu tôi chảy trên đất." Anh tỉnh dậy với vị đất trong miệng. "Đó là lần đầu tiên. Lần thứ hai, tôi tự chôn mình. Tôi thấy mình nhìn từ trên phía miệng cái huyệt, mắt tối sầm và tôi hất đất lên mặt mình."
    "Cậu là nạn nhân rồi lại là thủ phạm," Hannibal gợi ý.
    "Nếu tôi mà mơ về vụ án thì ít nhất tôi cũng đến gần hơn việc bắt được tên sát nhân." Will cho thìa vào bát cháo và vét đáy bát một cách hằn học.
    Hannibal ậm ừ đồng tình. Gã ăn một ít trong sự im lặng suy tư trước khi hỏi tiếp, "Cậu thay đổi giấc mơ như thế nào, nếu không phiền bị tôi hỏi?"
    Will vòng thìa quanh đáy bát, lấy nốt thức ăn ở đáy và thành bát. Tôi bò ra khỏi hố và hít thở không khí trong lành. Tôi muốn giữ cảm giác đó mãi mãi. Lần thứ hai, tôi phủi đất khỏi mặt và tự trèo ra. Tôi rũ hết đất cát trên áo."
    "Đẹp đấy," Hannibal nói, mỉm cười.
    "Phải, thì vậy," Will nói. "Nhưng cũng chẳng ích gì."

-----

    "Có gì mới không?" Jack hỏi.
    Beverly, Price và Zeller lắc đầu, mím môi.
    "Kết quả DNA về mô tìm thấy dưới móng tay của White đã có," Beverly nói. "Không khớp với bất cứ ai trong hồ sơ cả. Kẻ nào đã gây ra vụ này chưa có tiền án."
    "Y như thế với dấu vân tay ta tìm thấy trong căn nhà," Price nói. "Phần lớn đều không rõ lắm."
    Jack nhìn Will và Hannibal. "Thế thì phụ thuộc vào các anh, bác sĩ Lecter, Will, để xem hai người có dụ được hắn ra không."
    "Bọn tôi là được gì nhiều đâu; tôi vừa mới chuyển vào," Will nói. "Trừ phi anh muốn bọn tôi nắm tay nắm chân ở ngoài đường."
    "Không phải kiểu đó nhưng phải thể hiện rõ ra," Jack gợi ý. "Đi ăn cùng nhau ở ngoài. Bác sĩ Lecter, FBI sẽ rất mừng được trả tiền ăn trong suốt vụ này. Đi xem phim hoặc nghe opera, gì cũng được miễn là hai người làm cùng nhau như một cặp đôi vậy."
    Will bấu chặt mấy ngón tay vào cánh tay. "Anh muốn bọn tôi đi hẹn hò."
    "Bằng tiền của FBI," Jack đồng ý. "Đi vui nhé."
    Jack tạm biệt họ không lâu sau đó. Will giận dữ suốt quãng đường đi lấy xe, nhận thấy ánh nhìn đầy suy nghĩ của Hannibal trên anh khi gã theo sau anh chỉ vài bước chân. Hannibal không nói gì cho tới khi Will thắt dây an toàn và đóng cửa xe. "Việc này làm cậu bực mình."
    "Dĩ nhiên là bực mình rồi!" Will thốt ra, đập tay vào cửa xe. "Đây...đây không phải là công việc điều tra! Đây là vở tấu hài lãng mạn ngớ ngẩn, ngoại trừ việc nó làm khó anh và làm khó tôi." Anh đưa một bàn tay lên trán và xoa thái dương bằng ngón cái. "Bạn bè anh..."
    "Cậu là bạn tôi, Will," Hannibal cắt ngang. Will ngưng lại.
    "Thế sẽ khó xử lắm." Will xoa bàn tay tê rần. "Khó xử hơn thế này nhiều. Nếu ta đi với nhau, nghe opera hay gì đó, bạn bè xã giao của anh sẽ thắc mắc. Họ sẽ tự hỏi một người như anh sẽ làm gì với một người như tôi. Rồi sau đó khi tôi biến mất," Will nuốt khan, "họ sẽ còn thắc mắc nhiều hơn. Rồi họ sẽ bàn tán."
    "Lúc nào chẳng vậy," Hannibal nói. Gã khởi động và đưa họ ra khỏi bãi đỗ xe. "Nhưng, tôi nói rồi đó, Will, cậu là bạn tôi và tôi không xấu hổ vì điều đó. Tôi không hiểu tại sao điều đó sẽ thay đổi nếu cậu là người tình của tôi."
    Will cúi đầu. Hannibal biết chính xác cần nói gì để khiến Will thấy không thoải mái nhất.

-----

    "Chào anh, José," Hannibal nói.
    "Chào bác sĩ Lecter." José, một người to béo năm mươi tuổi, lông mày đen và đậm, mìm cười với Hannibal với một cái nhìn thắc mắc lướt qua Will. Will so vai và cố lặn ngay vào khung cảnh của cửa hàng bé xíu.
    Sacred Wheel- cái tên mà ngay Will cũng phải thừa nhận là thông minh đối với một cửa hàng pho mát- có hai tủ lạnh, một cái tủ trữ ngang gần với bàn José đang đứng và một cái tủ trữ dọc có giá dựa lưng vào tường. Will không thể biết pho mát được xếp thế nào. Theo vùng? Theo kết cấu? Có phải loại thông thường thì ở trên giá còn loại đắt thì ở chỗ José để tránh bị ăn cắp? Người ta có đi mua pho mát kiểu này không? Với kinh nghiệm cảnh sát của Will, người ta hay ăn cắp những gì không được gắn chặt. Anh lấy một mẩu chữ nhật được gói giấy và lật ngược và đọc nhãn: Appenzeller. Có một giống chó cũng có tên là Appenzeller; Will tự hỏi liệu hai thứ có liên quan không. Pho mát có những lỗ tí hon, như kiểu Thụy Sĩ.
    Will đặt pho mát lại trên giá và lang thang nhìn kho. Hộp bánh, túi bánh mì nướng nhỏ; hũ mứt bé xíu và trái cây ngâm. Những thứ đi kèm với pho mát. Vài hộp bách quy có giá năm đô mỗi hộp, mà hộp lại không lớn lắm. Bánh mì nướng còn đắt hơn nữa. Saltines thì sao chứ? Hay là bánh Club nữa? Will tự dưng thấy mình hoài niệm quá khứ. Có lần Giáng sinh, họ nghỉ ở nhà chú ở Alabama và người cô bày ra một hộp cream cheese và thạch ớt, một đĩa bánh quy Ritz để mọi người ăn lót dạ trước bữa tối.
    "Có thứ nào cậu thích không?" Hannibal hỏi.
    Will lắc đầu. "Không. Anh xong chưa?"
    Giờ Hannibal đang cầm một túi giấy nhỏ. Gã chạm vào Will rất nhẹ ở sau lưng. "Rồi. Cậu có chắc là không muốn thử cái gì chứ?"
    "Không," Will nói dù cái chạm thoáng qua của những ngón tay- anh gần như không cảm nhận được gì- lại khiến anh thấy nghẹt thở. "Ta đi thôi."
    Họ quay về xe. Hannibal đưa Will túi giấy nhỏ để anh giữ trong lòng khi gã lái xe. Thường thì khi không có ai khác, Hannibal để cái túi ngay chỗ ngồi. Will nhìn cái túi và thấy hình dáng lờ mờ bên dưới lớp giấy bọc. Anh không nhận ra tên của nhãn dán.
    "José là một gã buôn chuyện," Hannibal nói. "Nếu tên sát nhân có ở bất cứ đâu trong Baltimore, hắn sẽ sớm biết về người tình mới của tôi."
    Gã nghe có vẻ tự mãn khi nói vậy. Will tự hỏi làm thế nào Hannibal vẫn bình tĩnh khi bị đối xử như một trò hề. "Giờ thì sao?"
    "Giờ là ăn trưa, tôi tin vậy," Hannibal nói. "Và sau đó tôi có ít bệnh nhân lúc chiều và tối nên tôi sợ là bữa tối sẽ muộn đấy."
    "Tôi sẽ sống sót thôi," Will nói. "Mà tôi còn nấu được vài món đấy. Anh thích ăn tối gì nào?"
    Hannibal mỉm cười. "Cậu cứ tự nhiên dùng bất cứ cái gì cậu thấy trong tủ lạnh hay nhà kho."
    Will lún sâu người vào ghế. "Rồi anh sẽ hối hận đó," anh cảnh báo.
    "Lúc nào cậu cũng làm tôi ngạc nhiên," Hannbial đáp lại.

-----

    Bữa trưa là fricassee còn thừa mà Hannibal hâm lại trong lò nướng. Vì phải đợi một lúc thì đồ mới nóng lên, Hannibal rót ra hai li rượu từ chai vang tối qua. Will không quen uống rượu lúc ăn trưa nhưng anh thấy mình thoải mái hơn nếu cầm một li trên tay.
    "Anh biết đấy," anh nói, "lò vi sóng hâm nóng nhanh hơn nhiều mà."
    Hannibal nghiêng người dựa vào bàn. "Cái gì đáng giá thì phải tốn công. Kết quả chỉ tốt nếu như được làm từ tốn; chỉ chăm chăm vào kết quả là chưa đủ."
    "Là hành trình chứ không phải đích đến?" Will nói. Anh phải để ý để không làm tràn rượu vang khi cựa quậy.
    "Nếu hành trình quá nhàm chán hoặc nặng nề, cậu sẽ bỏ trước khi đến đích." Hannibal đặt li lên bàn để gã có thể chắp hai tay ra sau lưng. "Cậu thích kết quả của việc cậu làm cho FBI: thủ phạm bị bắt trước khi chúng làm hại thêm nhiều người nữa. Nhưng quá trình cậu đến cái đích đó lại nguy hiểm và có hại cho sức khỏe của cậu."
    "Tôi cứu mạng người ta," Will lẩm bẩm. "Anh khôn nghĩ là kết quả biện hộ cho phương thức à?"
    "Tôi không quan tâm về những mạng sống cậu cứu được," Hannibal nói. "Tôi quan tâm cuộc sống của cậu."
    Will không biết phải đáp lại thế nào.
    "Đầu cậu thế nào rồi?" Hannibal hỏi.
    Will nhún vai. "Tôi hiếm khi để ý nữa."
    "Có nguy cơ tăng lên do thiếu ngủ," Hannibal nói. "Tôi có gợi ý này cho tối nay, nếu cậu cho phép."
    "Vâng?" Will nói. "Gì nào, anh định đọc truyện cho tôi đi ngủ hả?"
    "Thôi miên," Hannibal nói.
    Will đặt li lên bàn trước khi anh làm vỡ nó, ngay khi mặt anh biến đổi thành nét mặt mà không rõ là đang giễu cợt hay đang bị giễu cợt nữa. "Phải rồi, không nhé."
    "Thôi miên được cho là có ích với những người mất ngủ muốn được ngủ sâu," Hannibal nói. "Nó có thể giảm lo lắng và stress, cả hai đều chắc chắn là yếu tố gây ra rắc rối cho cậu," gã thêm vào.
    Will lắc đầu. "Nó không hiệu quả với tôi đâu. Tôi không tin thôi miên."
    "Tôi rất muốn cậu quên đi loại thôi miên trên tivi và phim ảnh," Hannibal nói. "Rồi cậu sẽ thấy thôi miên có hại hay không. Nếu cậu không làm thì chẳng thay đổi được gì cả. Nếu cậu làm thì cậu sẽ được một đêm ngủ ngon giấc."
    Thời gian hẹn đã hết. Hannibal đeo găng tay vào và đi lấy bữa trưa bày ra đĩa. Will trải đĩa và khăn tay rồi quay lưng lại cái ngăn kéo, anh bắt gặp một ánh nhìn khó hiểu của Hannibal đang cười với anh.
    "Không thôi miên đâu," Will nói khi họ ngồi trong phòng ăn. Hai con chó đã nằm dưới bàn.
    "Như cậu muốn." Hannibal trải khăn ăn và đặt lên đùi, như thể họ đang đi ăn tối ở một nơi sang trọng. "Tôi không thể thôi miên mà cậu chưa bằng lòng được."

-----

Hannibal rời đi ngay khi đĩa được đặt trong máy rửa- và điều đó khiến Will sốc một chút, rằng Hannibal có hai máy rửa bát mà không có lò vi sóng, Will thở dài nhẹ nhõm khi cửa đóng lại sau lưng anh. Căn nhà dường như cũng thở ra. Lũ chó ngước nhìn Will và vẫy đuôi.
    Phải, thật ra thì đây không phải là thời điểm tốt. Will lấy chìa khóa xe và huýt sáo. Lũ chó nhảy vọt đến. Buster chạy ra từ một căn phòng, móng chạm xuống sàn gỗ, nó phanh lại ở góc hành lang, suýt nữa đâm vào bàn. Will cau mày. "Chậm thôi," anh nói với con chó săn thỏ. Buster sủa. "Yên nào," Will ra lệnh.
    Như thường lệ, mấy người ở công viên chớp mắt và nhìn chằm chằm khi Will mở cửa sau và bảy con chó ùa ra ngoài. "Anh là người dẫn chó à?" một người hỏi, một cô gái tóc vàng trẻ tuổi với một con chó xù.
    "Không," Will nói với một nụ cười nhẹ. Vài con chó đi lang thang ngửi lốp xe trong bãi đỗ, hai con đi khám phá con chó xù, nó đang thủ thế căng thẳng. Will huýt sáo và lũ chó lại chạy đến theo anh để đi cho đúng lệ, Clay nấn ná ngửi nốt lần cuối.
    Bầy chó hỗn tạp của Will trông lại còn hỗn tạp hơn khi có mấy con chó thuần đứng ngó ra bên trong hàng rào lưới mắt cáo: Golden Retriever, chó chăn cừu Đức, Weimaraners, Husky và cả một con Afghan lông dài nữa. Vài con chạy lại cụng mũi với lũ chó của Will. Will bỏ tay vào túi quần.
    "Wow," một người phụ nữ đứng ở rìa công viên thốt lên. Một người có nước da ngăm đen, tóc buộc kiểu đuôi ngựa của mấy người chạy bội. Cô mặc áo khoác phồng và đi giày chạy bộ sặc sỡ. "Tất cả đều là của anh à?"
    "Vâng," Will nói. Anh mỉm cười như với người phụ nữ trong bãi đỗ xe và đi ra xa vài bước. Lũ chó chạy vụt đi. Will đứng dựa người vào lưới mắt cáo và ngắm chúng.
    "Tuyệt quá đi mất," người phụ nữ nói. "Chồng tôi sẽ không bao giờ để tôi nuôi nhiều chó thế."
    Will mở miệng, ngậm lại rồi nói ra, 'Phải, vâng, ờ," Chúa ơi, anh sẽ gọi Hannibal bằng gì bây giờ? bạn trai thì có vẻ chưa thỏa mà cũng không hẳn, "anh ấy hiểu đó là, ừm, một điều kiện khi sống với tôi. Lũ chó là, ờ, một phần của thỏa thuận."
    Một phần của tâm hồn cậu, Hannibal đã nói vậy.
    Mặt cô ta buông xuống và Will mất một lúc mới nhận ra là cô ta thất vọng. Thất vọng bởi vì cô ta nghĩ là anh đã có người yêu và/hoặc đồng tính. "Đáng yêu quá," cô ta vớt vát."Anh ấy nghe dễ thương thật."
    "Vâng," Will nói. "Tôi cũng thấy thế."

-----

    Will nhìn chằm chằm vào tủ lạnh.
    Nó bình thường một cách kì lạ. Hộp nhựa chứa có vẻ là rau thái sẵn. Trứng. Mấy cái hũ chứa gì đó, một nửa là các loại mù tạt. Tỏi tây. Ít rau trong ngăn đáy, Will nhận ra cải xanh. Thịt xông khói. Không hiểu sao nhìn thấy thịt xông khói làm anh thấy vui. Ngay cả Hannibal Lecter cũng thích thịt xông khói.
    Anh suy nghĩ về việc đặt pizza, chỉ để chọc Hannibal chơi xem sao.
    Thay vì thế, Will lấy một khúc thịt bọc trong giấy gói ở ngăn cuối và lật nó lên để đọc nhãn.Ribeye. Will cạy băng dính và mở giấy ra. Đó là hai khúc thịt bò đỏ tươi đẹp tuyệt. Chết tiệt: Will biết cách nấu thịt bò nhé. Thậm chí anh còn biết Hannibal thích thịt bò kiểu gì. Lại có khoai tây trên bàn nữa. Anh có thể làm khoai tây nướng và thịt xông khói và cải xanh.
    Will xoa miếng thịt với muối và để chúng lại vào tủ lạnh, bọc trong khăn bông vì hình như Hannibal không có khăn giấy. Anh nhặt rau cải xanh và rán thịt xông khói. Căn bếp yên lặng. Will thích sự yên tĩnh ở Wolf Trap nhưng ở đó không hoàn toàn là yên tĩnh: lúc nào cũng có chó, âm thanh của côn trùng và chim chóc, cây cối và gió. Nhưng nhà của Hannibal cô lập như một hầm mộ. Will còn chẳng nghe thấy âm thanh của xe cộ- dù không hẳn là nhiều, trong khu dân cư giàu có này.
    Will nhìn xuống cái chảo. Thịt xông khói kêu xèo xèo trong một bể máu thay vì dầu ăn. Nó cười và nảy vào mặt anh. Will kêu lên; tay anh đập xuống tay cầm của cái chảo. Thịt và máu văng ra khắp nơi, lên trên tay Will và trước áo của anh, trên bàn và cái chảo rơi xuống sàn nhà. Sau đó máu lại biến thành dầu nóng. Will chửi thề và cởi áo ra bọc lấy cánh tay. Tay phải của anh lãnh đủ. Anh để nó dưới vòi nước, răng nghiến chặt. Phần còn lại trong anh bị sốc và thở dốc như thể anh vừa bắn Garret Jacob Hobbs một lần nữa vậy.
    Anh không muốn vào bếp nữa nhưng phải dọn dẹp mọi thứ. Will tìm xà phòng và bọt biển để cọ rửa sàn nhà. Mỗi lần cọ miếng bọt biển, anh mong nhìn thấy một vệt đỏ loang ra sau đó nhưng nó chỉ toàn là xà phòng. Anh bỏ cái chảo vào bồn và quay lại phòng khách, chỗ anh biết là có whiskey.

-----

    "Thế là," Will nói trong bữa tối có thịt bò, khoai tây nướng và cải xanh luộc (sans bacon), "có lẽ tôi sẽ để anh làm vụ thôi miên đó vậy."
     Hannibal nhướn mày nhưng gã nhai và nuốt nốt miếng thịt trước khi nói. "Cậu đã từ chối quyết liệt sớm hôm nay mà. Cho phép tôi hỏi cái gì đã thay đổi thế?"
    "Thì, tôi nghĩ mãi rồi và thật sự thì tôi cần ngủ nhiều hơn," Will nói. "Có, ờ, một tai nạn nhỏ trong bếp hôm nay."
    "À," Hannibal nói. Tôi cứ thắc mắc tại sao lại có mùi thịt xông khói mà ăn lại không có." Gã chỉ vào đĩa.
    Will đã nghĩ là anh khử mùi rất kĩ- để quạt thông gió chạy hết cỡ và mở tất cả các cửa sổ- nhưng Hannibal có khứu giác nhạy y như lũ chó vậy, bọn chó đã giúp anh ăn hết đống thịt hun khói bị hư. "Xin lỗi."
    "Tôi mừng là cậu không bị thương," Hannibal nói. "Hoặc bị thương nặng hơn thế này," gã thêm vào, mắt nhìn vào chỗ sưng màu hồng đang bóng lên ở dưới tay phải Will. "Tôi rất mừng được cậu nấu ăn cho. Nhớ bảo tôi khi nào cậu đi ngủ để tôi còn giúp cậu."

-----

    "Tất cả thôi miên đều là tự thôi miên," Hannibal nói. "Tôi không thể làm thứ gì trên cậu mà cậu không tự nguyện, không muốn điều đó cả."
    "Nói trước thế cũng không giúp thêm đâu vì tôi vẫn nghĩ là tôi không làm được," Will lẩm bẩm.
    "Nhưng cậu muốn được ngủ," Hannibal nói. "Giờ cậu hãy tự thư giãn đi."
    Will chui xuống lớp chăn. Anh mừng vì nó tối; anh cảm thấy như một tên ngốc nằm xuống giường khi bác sĩ trị liệu của mình thì ngồi trên ghế cạnh mình, như thể Hannibal chuẩn bị đọc truyện ru anh ngủ vậy. Theo một cách nào đó thì anh hi vọng là sẽ thế. Nhưng anh không cần phải thấy mặt Hannibal khi làm việc này và anh chắc chắc là không muốn Hannibal nhìn nữa.
    "Nhắm mắt lại," Hannibal hướng dẫn.
    "Nhưng thế thì sao tôi thấy được con lắc," Will lầm bầm.
    Anh có thể nghe tiếng cười trong giọng Hannibal, "Thả lỏng cơ thể đi Will. Bắt đầu từ bàn chân, thả lỏng các cơ từ từ thôi. Hãy cảm nhận sự căng thẳng đang biến mất khỏi cơ thể cậu. Đã tới đầu gối chưa? Tiếp tục thư giãn và chìm sâu hơn vào sự bình tĩnh và yên ả. Tất cả căng thẳng đã biến mất, cậu hoàn toàn được thư giãn. Tôi sẽ đếm ngược từ ba đến một, Will, khi tôi đếm đến một, cậu mở mắt ra rồi nhắm lại ngay. Được chưa? Ba...hai...một. "
    Will mở mắt và vẫn là căn phòng ngủ tối om trước đó.
    "Giờ nhắm lại nào. Cậu vẫn thấy thư thái như trước, các cơ thả lỏng. Mỗi một cơ ở ngón tay, bàn tay tới cánh tay cậu đều thả lỏng. Hãy để tất cả những gì căng thẳng trong cơ thể cậu biến đi hết. Tôi sẽ lại đếm ngược từ ba đến một và khi đến một thì cậu lại mở mắt. Ba...hai...một."
    Will chớp mắt mở ra rồi lại nhắm. Giọng của Hannibal cực kì êm dịu; ngay cả khi Will không muốn bị thôi miên đi nữa thì anh có thể thấy chính mình đang chìm vào giấc ngủ chỉ nhờ điều này: Hannibal đều đều nói về sự yên bình và tĩnh ổn. Will thấy mình chìm trong sự ấm áp dưới lớp chăn, giống như anh đang trở thành một phần sức nóng dưới đó. Anh muốn bảo Hannibal rằng gã có thể đi được rồi, anh có thể ngủ được rồi nhưng không tài nào mở miệng ra để nói được.
    "Lần này, khi tôi đếm ngược từ ba, cậu sẽ thấy khi tôi đếm đến một, mi mắt cậu sẽ nặng xuống và cậu không thể mở ra được nữa.
    Vớ vẩn, Will muốn nói vậy nhưng anh không thể mở mắt ra được. Đấy là tại vì anh quá thoải mái và buồn ngủ rồi; anh chẳng muốn mở mắt ra nữa.
    "Giờ tôi muốn cậu tưởng tượng ra một nơi cậu thấy yên bình. Thấy nó thật rõ trong con mắt tâm trí của mình như thể cậu đang ở đó. Màu sắc, mùi hương, âm thanh, xúc giác, vị giác. Hãy thổi hồn vào đó.
    Will thấy dòng sông, chỗ câu cá ưa thích của anh. Rộng rãi, thoáng đãng; không ai xung quanh. Cây cối hai bên bờ đắm mình trong mùa thu rực rỡ. Đó là sáng sớm, bầu trời nhàn nhạt những sắc màu còn vương vấn của đêm và lũ chim đang hót. Nước bao bọc quanh anh thì lạnh nhưng đôi ủng của Will thì ấm và anh không thấy cái lạnh. Anh đứng đầu dòng và vung dây. Một nụ cười hiện lên trên môi khi anh hít một hơi thật sâu thứ không khí buổi sáng mát lạnh. Mùi như thể hơi nước và lá cây sau cơn mưa vừa tạnh.
    Hannibal vẫn nói nhưng giọng gã đã trôi vào xa xăm. Will không cần đến nó nữa. Anh đã thấy yên bình và chìm vào giấc ngủ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét