Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (Chương 3)

    Thứ hai
    Hannibal bắt được một con đại bàng. Xung quanh đầy tuyết và trời thì lạnh, chẳng có gì ngoài những cánh đồng phủ trắng và trời xám xịt, mùi của băng đá và thông. Gã cảm thấy nhịp tim đập vội vã của con đại bàng ở bàn tay mình và dòng máu nóng hổi dưới da và lớp lông màu hạt dẻ. Con chim vẫn có vẻ hung dữ và kiêu hãnh cho dù đang bị treo lộn ngược. Hannibal nhìn vào đôi mắt vàng óng của nó và thấy thật thân thuộc.
    Gã để nó đi.
    Cú vẫy từ đôi cánh rộng của nó suýt nữa làm gã bị ngã. Con chim bay đi, tới rặng cây. Hannibal đi theo, chân gã nặng nề và chậm chạp trong lớp tuyết dày tới tận đầu gối. Thời gian chầm chậm trôi khi gã nhấc từng chân bước lên phía trước, mồ hôi rịn ra dưới lớp len và lông, hơi thở gã tạo thành một đám mây trắng trước mặt. Gã đi tới chỗ con đại bàng một lần nữa, lần này né mình dưới tuyết, đôi cánh của nó bao phủ ba con chim non lông tơ trắng xấu xí với những cái mỏ xám và vuốt vàng, kêu chiêm chiếp yếu ớt.
    Hannibal ôm bọn chúng lên và nhét chúng bên dưới áo choàng của gã, cả con chim mẹ và bọn chim con. Đầu tiên chúng rít lên, chói tai và giận dữ, làm gã chảy máu bằng cái mỏ và vuốt nhọn hoắt nhưng rồi bóng tối, sự tĩnh lặng và hơi ấm nhanh chóng làm chúng dịu lại. Hannibal đi trong tuyết và cuối cùng ngôi nhà của Will cũng hiện ra trong tầm mắt. Ánh sáng vàng hắt ra từ cửa sổ trên nền tuyết trắng và một làn khói bay ra từ ống khói.
    Will mở cửa khi Hannibal loạng choạng bước lên. Anh ngắm nhìn, không tỏ ra hứng thú khi Hannibal mở áo khoác và cho anh xem con đại bàng và lũ chim non.
    "Đây không phải là thời điểm cho bọn chim non," Will nói. "Có thứ gì đó không ổn rồi."
    "Tôi biết," Hannibal nói. "Cậu phải giúp tôi. Ta cần giữ cho chúng ấm áp."
    Will ngắm con đại bàng. Anh ngắm Hannibal.
    Hannibal tỉnh giấc.
    Gã nằm trên giường một lúc, chớp mắt. Gã không quen với việc nằm mơ hay đúng hơn là có nằm mơ mà gã vẫn nhớ. Khi gã còn nhỏ, phải, rất nhiều những cơn mơ tăm tối và lộn xộn, vằn vện màu đỏ son và chằng chịt những nhánh cây khô mùa đông. Nhưng đấy là rất lâu về trước rồi.
    Hannibal nhấc chân ra khỏi thành giường. Gã mặc quần pajama, áo sơ mi tay dài và thấy áo choàng trong tủ quần áo. Áo mỏng và nhẹ giống như loại người ta hay thấy ở phòng khách sạn. Mặc áo choàng và đi dép mềm, gã cảm thấy thế là đủ để đi khám phá bên ngoài phòng mình. Cửa phòng Will khép hờ và bên trong trống không. Lũ chó gần như vẫn ngủ, chỉ trừ Buster, nó theo dõi gã với đôi mắt sáng khi Hannibal đi qua hành lang và leo lên cầu thang.
    Gã thấy Will ở ban công, ngồi trên ghế dài với hai bàn ôm trước ngực như thể anh đang nằm chờ để đưa tang vậy. Mắt anh nhắm nhưng mở ngay khi nghe thấy tiếng bước chân của Hannibal trên tấm ván.
    "Ác mộng hả?" Hannibal hỏi.
    Will nhún vai. "Còn anh?"
    "Mấy giấc mơ bất ổn."
    "Anh có muốn nói về nó không?"
    "Không." Hannibal ngồi xuống ghế cạnh Will. Đèn sưởi vẫn bật, tỏa ấm cho cả hai người và hắt lên một vòm ánh sáng vàng-cam rực rỡ bao quanh ghế của họ. "Chỉ là mơ thôi và cũng không đến nỗi khó hiểu lắm." Gã liếc nhìn Will. "Cậu có làm điều mà tôi bảo không?"
    "Thay cái kết cho giấc mơ? Có."
    Will trông lạ lùng khi như thế này, mọi góc cạnh đều mềm dịu đi bởi đêm và giấc ngủ nhưng
vẫn chưa dứt ra khỏi cơn ác mộng mà anh vừa lạc trong đó, mồ hôi đầm đìa và bất ổn. Anh trông giống như những gì Hannibal tưởng tượng khi anh được ở một mình, chỉ với lũ chó, với hai bàn tay và sở thích của mình.
    "Có phải đấy cũng là cách anh đã thử trên chính mình?" Will hỏi. "Thay cái kết cho ác mộng của anh?"
    Hannibal mím môi suy nghĩ. "Không," gã nói. "Khi tôi còn nhỏ và có những giấc mơ không mấy vui vẻ, tôi còn chưa bết đến cách đó. Và khi tôi biết rồi thì tôi đã là người lớn, những cơn ác mộng đã bị bỏ lại đằng sau."
    "Nhưng tối nay anh có một cơn mà," Will nói. "Hay đấy chỉ là một cơn mơ khó chịu thôi?"
    Hannibal quay đổi nhìn sang Will. Will không nhìn lại gã. Mắt anh vẫn nhắm hờ, mi mắt tạo thành một bóng đen lưa thưa trên má anh. Áo thun loang lổ màu xám của mồ hôi.
    "Ác mộng của bọn trẻ con không phức tạp," Hannibal nói. "Quỷ dữ nằm dưới gầm giường, bị đi lạc, bị cướp biển bắt cóc. Bọn trẻ tỉnh giấc, la hét và khóc lóc. Nhưng giấc mơ của người lớn phức tạp hơn nhiều. Khi người lớn tỉnh giấc khỏi một cơn mơ về mắc lỗi khi làm việc, hay một kỉ niệm không vui, ta có gọi đó là ác mộng không?
    "Tôi không bao giờ có kiểu ác mộng mà anh đang nói, kể cả hồi còn bé," Will lẩm bẩm.
    "Quỷ dữ của cậu lúc nào cũng là thật."
    Will thở hắt ra. "Phải." Anh gõ ngón tay lên cánh tay. Anh quay đầu nhẹ sang phía Hannibal. "Vậy còn anh?"
    "Cũng thế," Hannibal nói. "Chẳng ai trong chúng ta được hưởng thứ xa xỉ là cơn ác mộng không rối rắm, ngay cả khi còn là trẻ con."
    Will bật ra một tiếng cười. "Điểm chung gì mà tệ thật."
    Họ ngồi trong yên lặng một lúc. Hannibal nghĩ về đôi mắt vàng hung tợn của con đại bàng mẹ và ba con chim non màu xám của nó, sinh ra không đúng lúc. Thật may là chúng không có thật.
   "Anh có định thay cái kết cho giấc mơ đêm nay không?" Will hỏi. "Cái giấc mơ khó chịu ấy."
   Hannibal ngẩng lên trên, nhìn vào  những vì sao gã thấy lờ mờ nằm giữa các thanh xà của trần ban công. "Không," gã quả quyết. "Không, tôi không định thế."

-----

    Gã dậy muộn vào sáng hôm sau, do giấc ngủ bị gián đoạn. Will đã dậy rồi, dựa theo tiếng lạch cạch ở ngoài hiên. Hannibal chỉ mặc mỗi quần ngủ và cứ thế leo lên cầu thang để uống cà phê. Gã cắt hai miếng bánh mì lớn và đặt chúng vào lò nướng cho giòn khi gã đập hai quả trứng vào nhau để pha vào sữa. Gã thêm vanilla, quế, đường, nhục đậu khấu. Gia vị được bảo quản rất tốt.
    "Chào anh," Will nói. "Sáng nay ta ăn gì thế? Lại yến mạch ư?"
    "Pain perdu," Hannibal lơ đãng nói. "Và thịt xông khói, tôi nghĩ thế. Frittata còn thừa để ăn trưa, chắc là bánh mì kẹp."
    "Anh đã nghĩ đến ăn trưa rồi á? Ta còn chưa ăn sáng cơ mà." Will nhấn máy pha cà phê và đổ ra hai tách.
    "Lập kế hoạch cho cả ngày để cậu biết cái gì là chắc chắn còn cái gì thì không." Hannibal uống một ngụm cà phê. Vị rất ngon; Will không đổ ra sớm quá.
    "Hóa ra bữa ăn là chắc chắn với anh."
    "Dĩ nhiên."
    Will gật đầu. "Còn gì nữa không."
    "Chẳng còn gì nữa đâu." Hannibal lấy cái chảo để đựng thịt xông khói. "Ngày của cậu làm gì là tùy cậu. Tôi chỉ hỏi xem nếu cậu có kịp về ăn bữa nào không để tôi khỏi chuẩn bị quá nhiều đồ ăn."
    Will dựa người vào bàn. "Tôi có đọc trong một cuốn sách hướng dẫn là có rất nhiều chỗ để leo núi quanh đây. Tôi nghĩ chắc mình sẽ đi leo núi với lũ chó."
    "Tôi cho là bọn chúng sẽ thích vậy. Tôi có thể làm cho cậu bánh mì kẹp; ăn trưa ngon lắm đó." Hannibal đặt bốn lát thịt lên cái chảo và bật quạt lò nướng.
    "Tôi tự làm cũng được, cảm ơn anh." Will cười gượng. "Anh muốn đi cùng không?"
    "Không, nếu cậu muốn đi một mình."
    "Tôi không mời khách sáo đâu," Will nói. "Nhưng tôi hiểu đấy không phải là thứ anh thích. Chắc anh còn chẳng có giầy leo núi?"
    "Tôi nghĩ là có một đôi trong kho ở đây." Hannibal lật miếng thịt. "Trời có vẻ dễ chịu cả sáng hôm nay. Tôi cũng không có kế hoạch. Nếu thật sự cậu không ngại, tôi rất hân hạnh được đi cùng cậu."
    "Tuyệt," Will nói. "Giờ thì tôi giúp chuẩn bị gì cho bữa sáng được nhỉ?"
    "Cậu có thể đi lấy bánh mình ra khỏi lò và phết nó với sữa và trứng." Hannibal đặt một cái chảo khác lên bếp; gã phết bơ lên đó. "Rồi thì cậu có thể làm bánh mì nướng."

-----

    Đường lái xe đến vùng leo núi thì ngắn, xung quanh yên tĩnh chỉ trừ tiếng rên rỉ và hơi thở hổn hển của lũ chó ở ghế sau. Có mấy xe đã đỗ trước nhưng không nhiều như hồi một hay hai tháng trước. Họ sẽ có đường đi rộng hơn và đó cũng may vì không con chó nào của Will sẽ bị xích mà nếu thế thì sẽ ngược lại với bình thường.
    Đường leo chưa được lát phẳng nhưng gần như cũng phẳng sẵn, không có tảng đá hay cây đổ nào để leo qua. Bọn chó chạy tới chạy lui, đôi khi vọt lên trước để giành nhau một khúc gỗ, có lúc tụt lại phía sau để hít ngửi gốc cây và bụi cỏ. Will đi chậm; anh trông có vẻ thư giãn nhưng Hannibal đoán chắc rằng anh luôn biết lũ chó ở đâu bất cứ khi nào.
    "Tôi không tin được là anh lại mặc như người bình thường, " Will nói, liếc nhìn Hannibal. "Gần như bình thường."
    Hannibal đã tìm ra không chỉ một đôi giày leo núi mà còn là hẳn quần để leo núi: nhựa nylon nhẹ và bền với nhiều túi rộng và có đệm đầu gối. "Phải thực dụng chứ."
    "Thế là cũng có lúc anh phải hạ mình hả?" Will nhìn đi chỗ khác nhưng một nụ cười kéo khóe miệng của anh lên. Trông có vẻ ngượng ngùng nên Hannibal biết đó là nụ cười thành thực.
    "Tôi không nghĩ là thực dụng lại là hạ mình."
    Họ đến một cây cầu đi bộ nhỏ, trải dài trên một khe nước. Bước chân họ vang vọng trên đó. Lũ chó cứ thế lao vào nước, làm tung nước trắng xóa khi chúng trồi lên.
    "Tôi thật sự không biết người ta hay nói chuyện gì," Will nói. "Khi đi loanh quanh kiểu này."
    "Bất cứ điều gì cậu muốn nói," Hannibal nói. "Thời tiết. Phim ảnh. Thức ăn. Lũ chó của cậu."
    Will khịt mũi. "Anh chẳng muốn nghe về lũ chó của tôi đâu."
    "Có lẽ là có đó," Hannibal nói. "Chúng quan trọng với cậu mà cậu lại là bạn tôi nên là chúng cũng quan trọng với tôi. Tôi đã cho chúng ăn nên tôi nghĩ chúng cũng là bạn tôi nữa."
    "Thế ra anh nghĩ ai mà được anh mời ăn đều là bạn anh?"
    "Tôi chỉ mời người tôi coi là bạn đến ăn thôi."
    Will liếc mắt lên nhìn trời qua những nhánh cây. Trời nắng nhưng không quá ấm nhưng con đường thì um tùm: phong đỏ, bạch đàn đen và nhiều cây mà Hannibal không biết tên. Có lúc họ băng qua một thảm dương xỉ dày. Chester nhảy trên đó và Will phải huýt sáo đuổi nó đi và không con chó nào làm phiền họ nữa.
    "Chó của cậu được dạy dỗ tốt lắm," Hannibal nói.
    "Phải thế thôi nếu tôi muốn giữ cả bảy con," Will nói.
    "Kể tôi nghe xem nào," Hannibal nói.
    Thế là Will kể. Trong số đó, Mal, con chó nhỏ màu be với hàm dưới chìa ra trước là con mà anh giữ lâu nhất: 2 năm. Anh tìm thấy nó khi còn là một con cún nằm trong một cái hộp ở bãi đỗ xe, đã từng được chăm sóc cẩn thận nhưng giờ bị vứt bỏ. Tiếp theo là Buffy, con chó được một sinh viên của anh tìm thấy. Rồi Harvard, con mà Will thấy ở sân sau nhà anh; sau đó là Chester, được giải cứu từ một người hàng xóm xích con vật tội nghiệp ở sân mà hiếm khi cho nó ăn uống. Buster được tìm thấy ở gần cửa hàng bán mồi và lưỡi câu; Clay không còn chỗ nào để đi khi chủ của nó bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối; và cuối cùng, Winston, được tìm thấy ở bên vệ đường.
    "Buster với Clay may ra rồi sẽ tìm được nhà khác," Will nói. "Bọn nó là chó ngoan và dễ thương. Còn lại thì không được thế nên chúng sẽ ở với tôi."
    "Thế thì cậu không quá gắn bó với chúng?"
    "Dĩ nhiên là có chứ." Winston chạy đến bên Will, ngậm một cái lá có màu xanh và đỏ trong miệng. Will nhận lấy cái lá và cho vào trong túi. Anh xoa đầu Winston và con chó nhảy cẫng lên với cái đuôi vểnh cao và lưỡi thè ra. "Bọn nó ngoan, tất cả đều vậy. Nhưng mà bao giờ cũng sẽ có nhiều con hơn nữa."
    Họ đi trong im lặng một lúc, lá lạo xạo dưới chân. Hai người phụ nữ đi qua họ theo hướng ngược lại, mặc quần legging và áo thun thể thao, mái tóc dài được buộc đuôi ngựa. Họ mỉm cười và nhìn trực diện, Hannibal mỉm cười lại. Will tránh ánh nhìn của họ và hướng mắt về lũ chó.
    "Anh có thú cưng bao giờ chưa?" Will hỏi, khi những người phụ nữ đã đi đủ xa.
    "Hồi tôi còn rất, rất nhỏ," Hannibal nói. "Kể từ đó thì không. Đời tôi quá bất ổn trong một thời gian dài và giờ khi tôi thấy cuộc sống thường ngày của tôi đã đi vào nếp, tôi thấy không cần phải quan tâm hay chịu trách nhiệm cho một cuộc sống khác để làm rối nó."
    Will đút hai tay vào túi. "Anh không cô đơn à?"
    "Cậu có thấy cô đơn khi đi câu cá một mình không?" Hannibal hỏi. "Cậu có thấy cô đơn nếu cậu đi leo núi mà chỉ có lũ chó đi cùng không?"
    "Không."
    "Người hay ở một mình học cách làm thế nào để không bị cô đơn."
    Họ đi qua một khe nước nữa Lần này vài con chó dừng lại để uống nước.
    "Hôm qua anh bảo đó là tự do," Will nói.
    "Đúng là thế. Tôi cũng nói là không phải là không cô đơn." Một con chim sà xuống họ. Hannibal vươn cổ lên trên để né nhưng không được. "Không tránh khỏi; ta là những sinh vật sống xã hội. Nhưng tôi có thể chịu được việc tiếp xúc ít đi, có lẽ, hơn nhiều so với đa số người cùng tình huống tương tự. Khó định lượng, dĩ nhiên; tôi không có mẫu hình nào để so cả."
    "Phải." Will hít sâu và thở mạnh qua mũi. "Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ là mình cô đơn. Cho tới tận gần đây."
    "Cho tới khi cậu bắt đầu làm việc trở lại. Làm cho Jack."
    Will gật đầu, nhìn xuống đất. Anh đá một hòn đá lên phía trước, khiến Harvard nhảy dựng lên.
    "Thế lại càng rõ cậu đặc biệt thế nào," Hannibal nói. "Cậu cô đơn mức nào trong tâm trí mình."
    "Không phân tích tâm lí," Will nói nhưng không để tâm lắm.
    "Đơn thuần là quan sát thôi mà," Hannibal nói. "Tôi sai à?"
    "Không. Will lắc đầu. Anh nhìn lên xuyên qua những nhánh cây. Mặt trời ở trên cao đỉnh đầu họ nhưng dưới bóng râm ẩm ướt ở đây, vẫn lạnh. "Không, anh không sai."
    Họ dừng lại để ăn trưa khi đi hết đường, cao trên ngọn dốc nhìn thấy được biển. Gió ở đây mạnh nhưng dễ chịu với cơ thể đang nóng và mệt mỏi của họ. Lũ chó uống nước từ hai bàn tay khum lại của Will mãi cho đến khi chúng uống hết một chai và chạy đi nô đùa trên bãi cỏ. Hannibal mở giấy bọc và đưa cho Will một chiếc bánh mì kẹp. Bánh mì ăn rất ngon sau một quãng đường dài. Họ ngồi trên đá và ăn trong sự tận hưởng lặng lẽ với cơn gió và mùi muối mặn của biển. Có một ngọn hải đăng nằm về phía bắc của bờ biển. Will nói họ có thể đến xem nó, có thể, dù bọn chó không được phép vào trong.
    "Dù thế thì tất cả chúng ta đều đơn độc trong tâm trí mình," Will nói. Anh ăn xong và để lũ chó ngửi giấy bọc. "Không ai có thể thật sự nhìn thấy tâm trí người khác."
    "Ngoại trừ cậu."
    "Ngoại trừ tôi."
    "Và vậy là trong khi tôi, chẳng hạn, có thể thấy đỡ cô đơn đi một chút vì tôi biết rằng cậu có thể ở đó với tôi, không một ai có thể làm điều tương tự với cậu," Hannibal nói. Gã đã ăn xong và giờ đang gập giấy bọc thành một hình tam giác rồi thành một tam giác nhỏ hơn. Còn nhiều điều gã ước có thể nói ra thêm nhưng giờ chưa phải là lúc.
    Will không trả lời ngay lập tức. Hannibal không đổ lỗi cho cậu. Gã nhét hình tam giác vào túi quần và đan những ngón tay trên đầu gối. Họ cùng nhau nhìn ra phía biển.
    "Nhưng sao anh lại cô đơn thế?" Cuối cùng Will cũng hỏi. "Ý tôi là, tôi thì còn có lí do. Quá thất thường, quá khó gần, quá nhiều chó. Nhưng mà anh, anh có một cuộc sống ồn định, có tiền, nấu ăn ngon." Anh nhìn xuống và xoa tay vào nhau. "Xin lỗi, thế riêng tư quá."
    "Không chút nào." Một con chó đến và ngửi túi của Hannibal. Gã đuổi nó ra xa.
    "Đơn thuần chỉ là định mệnh hay hoàn cảnh, cậu gọi nó là gì cũng được. Chỉ đơn giản là cơ hội không bao giờ xảy ra. Chưa có ai đáng để tôi bận tâm mà được vào tâm trí tôi cả."
    "Hoặc không ai có thể tìm được đường vào đó."
    Hannibal nhìn Will sắc lẻm. Will không đáp trả. Mắt của anh xa xăm nhưng cũng sắc chẳng kém; Hannibal gần như có thể thấy những bánh răng đang chuyển mình.
    "Đấy là thói quen, có vậy thôi," Will nói. "Giống như kiểu mua mãi một dòng kem đánh răng hay lúc nào cũng để chìa khóa xe ở túi phải thay vì túi trái. Khi anh có cả một chiều rảnh rỗi, anh không nghĩ, ồ, mình sẽ gọi điện thoại cho bạn bè xem họ có muốn qua chơi, xem phim hay làm gì đó vậy. Thay vào đó, anh đi sáng tác nhạc hoặc đọc sách hay thử một công thức nấu ăn mới tại vì đó là thứ anh luôn luôn làm. Chưa có thứ nào phá vỡ được thói quen đó. Vẫn chưa thôi."
    Hannibal phải đợi một lúc mới có thể đáp lại. "Chắc chắn là việc tạm hoãn phân tích tâm lí với cậu cũng phải áp dụng lên tôi thôi."
    "Đấy không phải phân tích tâm lí," Will nói."Đó là thấu cảm."

-----

    Họ trở về nhà vào lúc cuối chiều. Sự mệt mỏi của Hannibal quay lại khi bàn dưới nhà đã được dọn sạch và thịt được sắp đặt đâu vào đó. Sau những lúc này, gã thích được tắm dưới vòi sen thật lâu hoặc đôi khi là ngâm mình trong bồn tắm, với nhạc của Chopin hay Bach làm nền. Gã quyết định làm vậy trong khi Will cọ rửa lũ chó ở ngoài nhà và lau khô chúng ở trên ban công. Tuy nhiên, chẳng có gì để phát nhạc trong phòng tắm, Hannibal quyết định tự nghe nhạc trong đầu gã.
    Căn nhà yên lặng khi gã bước ra và cửa phòng Will khép hờ. Haninbal có thể nhìn thấy Will nằm ườn trên giường, mặt úp xuống, nửa đám chó cũng trên giường với anh và nửa còn lại dưới sàn. Mal còn ngáy nữa.
    Hannibal đi lên tầng. Gã ngồi xuống chiếc piano, tay đặt trên đùi và nhìn vào tờ giấy viết nhạc kín một nửa. Nửa còn lại- hình ảnh thoáng qua của Will, tay chân giang rộng trên giường, xung quanh là lũ chó lai đang dần hiện lên trong đầu gã. Sau một phút, gã đứng dậy và đi vào nhà bếp. Gã thái cải cầu vồng, tỏi và nửa củ hành. Gã xoa thịt bò với muối và đặt lại chúng vào tủ lạnh. Gã pha muối vào nước và đặt lên bếp nhưng không đun sôi ngay. Thay vào đó gã vào phòng khách và chọn cuốn Ficciones của Jorge Luis Borge. Gã mang nó lên ban công tầng trên và yên vị ngồi đọc.
    Hẳn là gã mơ màng theo bởi vì gã mở mắt và đột nhiên nhận thức rõ ràng rằng gã không ở một mình. Will đang ở trên ban công với gã, làm nóng vỉ nướng.
    "Xin lỗi," anh nói, khi Hannibal để cuốn sách rơi khỏi ngực xuống sàn nhà. "Có vẻ như anh đã chuẩn bị sẵn sàng làm bữa tối."
    "Tôi định đợi đến khi cậu ngủ dậy," Hannibal nói. "Cậu ngủ ngon chứ?"
    "Phải, say như chết vậy. Anh có cần giúp gì không?"
    "Khoai tây vẫn đang cần được gọt và cắt đấy."
    Will theo gã vào bếp. "Thịt bò, rau và khoai nghiền?"
    "Hoặc nướng." Hannibal ngừng lại ở bát khoai tây. "Cậu ưa cái nào hơn?"
    "Cô tôi hay nghiền cả vỏ luôn." Will nhặt một củ khoai tây lên. "Cô bảo thế sẽ nhiều chất hơn."
    "Cậu có thích thế không?"
    Will nhún vai.
    Hannibal đun sôi nước và không gọt khoai tây, bỏ luôn chúng vào nước nóng, với lớp vỏ vàng vẫn còn nguyên. Gã xào ngọt hành tây trước khi thêm vào tỏi và cải cầu vồng. Trước đó, vỉ nướng đã sẵn sàng và Hannbal bảo Will ra ngoài ban công làm thịt nướng với lời dặn làm cho gã "cực kì tái". Gã nghiền khoai tây với thật nhiều bơ, phải tới một nửa là bơ.
    Tối đó họ ăn trong phòng: sẽ dễ dùng dao và nĩa cho thịt bò hơn. Món thịt bò nướng của Hannibal được nướng tái hoàn hảo và gần như vẫn còn máu ở chính giữa. "Tôi có lời khen cho đầu bếp", gã nói.
    Will cười gượng."Có khó đến thế đâu."
    "Ngược lại; thịt bò muốn ngon lại rất khó." Hannibal cắt một miếng nữa. "Cậu chưa bao giờ nói với tôi về người cô này."
    "Bố với tôi ở với cô một khoảng thời gian ngắn. Chồng cô- chú tôi- là em của bố tôi. Tôi còn khá nhỏ; nhớ lại thì bố tôi phải nói là cực kì kém may mắn khi lập gia đình. Có lẽ đó là khoảng thời gian lâu nhất mà tôi ở cố định một chỗ. Cô chú có một vườn rau nên tôi được ăn rau tươi. Tôi không muốn đi."
    "Cậu có xin bố cho ở lại không?"
    "Có nhưng bố cứ khăng khăng rằng tôi phải đi cùng bố. Tôi không biết tại sao; đáng lẽ như vậy chẳng vui thú gì, lôi theo một đứa nhóc đi khắp mọi nơi, cố gắng kiếm đủ tiền cho cả hai người. Rồi khi tôi lớn hơn thì tôi nổi loạn."
   "Có thể đó là vì thể diện nữa." Hannibal xúc một nĩa đầy khoai tây nghiền. "Hoặc có lẽ ông ấy cô đơn."
    Will xiên một miếng thịt và cho vào miệng. Anh nhai nó một lúc.
    "Cậu không bao giờ đơn độc khi cậu còn nhỏ," Hannibal nói. "Lúc nào cũng có bố, bao giờ cũng thấy nhau, ngủ trong cùng một phòng. Khi lớn lên, cậu yêu mến thứ riêng tư mà cậu chưa từng có. Giờ thì cậu cũng có thói quen ở một mình."
    "Không phân tích tâm lí mà," Will nhắc gã.
    "Tôi nghĩ ta khá là ổn trong kì nghỉ này đấy, với hai người đàn ông đã quen với cô độc," Hannibal nói. "Cậu có thấy thế không?"

Note: Lí do tại sao mình thích bạn Coloredink viết, đối thoại rất mượt và êm. Mình thích đoạn mô tả giấc mơ của Hannibal, với mình thì như kiểu Hannibal đang dần thấy mình bị Will nhìn thấy, dù là một phần nhỏ và Will thì chưa sẵn sàng để nhìn tiếp. Lí do nữa là bạn ấy nhắc đến sự thấu cảm của Will, có một câu rất hay trong Hannibal (sách) nói về thấu cảm:"I think it's easy to mistake understanding for empathy - we want empathy so badly. Maybe learning to make that distinction is part of growing up. It's hard and ugly to know somebody can understand you without even liking you."
Dịch xong thêm được đống từ vựng ẩm thực.
Ví dụ như là đây, đẹp thiệt chớ.

hoặc là cái món hành tây xào ngọt- caramelized onion này

hay là món pain perdu- lost bread này

Giời ơi anh Will, làm ơn anh hãy cười một cái đàng hoàng tử tế cho con nhà người ta chiêm ngưỡng xem nào.













Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét