Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (Chương 1)

Dịch từ And built a little house that we could live in- Coloredink .Đã xin phép tác giả.
Translation of And built a little house that we could live in- Coloredink, with author's permission.




Summary *của tác giả*
"Đó là nhà của anh," anh lẩm bẩm. "Đúng ra anh phải dùng nó, ít nhất một lần chứ. Và hàng bao nhiêu năm rồi anh chưa đi nghỉ, lại mới bị một tên thái nhân cách tấn công nên anh cũng cần nghỉ nữa. Nhưng mà," anh cựa quậy trên ghế, "có lẽ đấy không phải ý muốn của anh về kì nghỉ đâu, phải đi nghỉ với tôi và một bầy chó lạc. "Ngược lại," Hannibal nói, một làn hơi ấm lan ra và phồng lên trong ngực gã, "việc đó nghe có vẻ sẽ rất tuyệt vời."
Summary *honest spoiler*

Honey moon của couple chưa cưới Hannigram
#đưanhauđitrốn#domesticlife#Hannibalss01
Tình trạng: đã kết thúc, 8 chương. 
Chương 1


    Có khi cậu phải đi nghỉ thôi," Hannibal gợi ý.Đó là một lời gợi ý mà bất kì một nhà trị liệu nào cũng sẽ đưa ra. Ác mộng, mộng du, ảo giác: không ngoài gì khác chính là những cơn stress hậu chấn thương nhưng Hannibal còn ngửi thấy một mùi bệnh tật ngòn ngọt, ngây ngấy sốt ở sau cổ của Will. Gã rất tò mò muốn biết cái gì gây ra thứ đó nhưng gã cũng muốn xem Will sẽ phản ứng ra sao với ý tưởng đi nghỉ. 
   Will khịt mũi. "Vài ngày nằm dài trên bờ biển đâu đó, nhâm nhi dưới một tán ô nhỏ hả?" Anh lắc đầu mỉm cười cự nự. "Không đâu."

     Hannibal chuyển nét mặt thành một nụ cười lịch sự và xa cách mà gã biết sẽ làm Will cáu. Hẳn thế, những ngón tay của Will bấu vào đầu của tay ghế. "Cái tôi gợi ý là tạm xa công việc, làm mấy thứ tiêu khiển mà cậu thấy dễ chịu và phân tâm. Tránh xa khỏi mấy chỗ u ám mà Jack gửi cậu đến. Tôi tin là điều đó sẽ làm nhẹ đi nhiều phần tình trạng căng thẳng của cậu." Gã buông chân rồi lại bắt chéo ngược lại, những ngón tay đan trên đầu gối. "Nghỉ ngơi thế nào là tùy mỗi người. Có người thích biển và cocktail nhưng rõ ràng đó không phải cậu. Cậu thích gì nào?"
    Will mất một lúc mới đáp lại. Mắt anh lơ đễnh, nhìn vào đâu đó; anh liếc ra góc xa của căn phòng, trần nhà và cuối cùng nhìn vào những ngón tay cựa quậy. Anh liếm môi. "Tôi thích." Anh hít một hơi rồi thở hắt ra. "Tôi muốn ở với lũ chó. Tôi thích câu cá. Nhưng thế thì ở nhà tôi cũng làm được."             
    Điều này không làm Hannibal ngạc nhiên. Will là một người thực dụng và rất thích ở nhà: anh để nhà mình như một cái tổ, chằng chịt những mảnh vụn khiến anh thấy thoải mái và an toàn. Ý nghĩ về nghỉ ngơi của anh không phải là rút cạn năng lượng vì người khác. Và nữa-"Nhưng nếu cậu mà nghỉ ở nhà thì thể nào Jack cũng làm phiền. Lôi cậu đi." 
    Will thở dài. "Phải."Hannibal biết Will đang tưởng tượng ra viễn cảnh: được ở nhà, lạc lối trong sự chăm chú yên bình khi làm móc câu; điện thoại reo; Will lúc đầu định lờ đi nhưng cuối cùng bỏ cuộc; "Tôi đang trong kì nghỉ", anh sẽ nói vậy, định từ chối và Jack sẽ trả lời, "Cho một ngoại lệ đi." Và Will sẽ cuốn theo, lúc nào cũng vậy.
    "Lần cuối cùng cậu đi nghỉ là khi nào?" Hannibal hỏi. 
    "Cũng vài lần. Lâu rồi. Không ít thì nhiều là cả mùa đông. Cũng nhiều lần vào hè nữa. Bất cứ khi nào Học viện FBI hay Học viện Quốc gia không có kì học thì tôi được nghỉ." 
    "Và cậu có làm những thứ như đã mong không?" 
    "Cũng gần thế. Có lúc tôi làm nghiên cứu."
    "Nhưng giờ thì không còn nữa."  Hannibal nói. "Jack không để cậu lên lớp và thư giãn nữa. Cậu sẽ phải học cách đặt ra ranh giới thôi. Hãy dành cho mình thời gian và không gian, để được là chính mình. 
    "Will nuốt khan. "Tôi đoán vậy."
    Hannibal mỉm cười. Lần này gã cho phép mình nhăn khóe mắt khiến trông gã già hơn và thân mật hơn. "Cậu xứng đáng được nghỉ ngơi, Will."
    Will nhìn lên và lại nhìn ra chỗ khác. Lưng anh gập xuống và vai so lại.
    "Cậu không mong đợi việc đó", Hannibal quan sát.
    "Không", Will thừa nhận."Cậu đã quá vất vả vì Jack rồi. Thậm chí anh ta còn chẳng nhận ra nữa."
    "Có mà"
    "Và tôi chắc là nếu cậu có nói về vụ nghỉ ngơi với Jack, anh ấy sẽ đồng ý thôi", Hannibal tiếp tục. "Có khi còn cổ vũ nhiệt tình nữa. Rồi anh ta sẽ nói chỉ là chưa tìm được lúc."
    Môi Will mím lại. "Anh ấy không nói vậy đâu." Anh chuyển mình trên ghế, móng tay cào vào lớp da. "Lần cuối cùng anh nghỉ là khi nào?"Đây là cách Will đáp trả khi bị dồn vào đường cùng: đi tìm sự đạo đức giả làm điểm chung. 
    Hannibal thích điểm này ở anh; nó cho phép gã thành thật với Will, mà Will có vẻ cũng thích và thấy nguôi giận và Hannibal lấy điều đó làm vui và thú vị,"Mùa xuân năm ngoái", Hannibal nói và sau một thoáng hồi tưởng, sửa lại thành "Không, tôi nghĩ là năm trước nữa."
    "Thế là hơn hai năm không nghỉ; anh vất vả hơn tôi."
    Hannibal nghiêng nhẹ đầu đáp lại. "Công việc của một nhà tâm lí học không bao giờ kết thúc."
    Will xoay người trong ghế. "Anh đã đi đâu?"
    "Venice." Hannibal nghiêng đầu trở lại và để kí ức tràn về: mùi của những con kênh; sự im lặng của những con phố không xe cộ; vô số cầu và quảng trường; những quả chuông nhà thờ rung trên Quảng trường San Marco. "Mùa xuân là lúc thăm thú tuyệt nhất: những con kênh không ngập tràn như hồi mùa đông, du khách mùa hè còn chưa đầy thành phố và thời tiết thì êm dịu."
    Will ậm ừ, xoa mấy ngón tay đằng sau gáy. "Đi xa như thế...tôi không muốn lũ chó nằm cũi với cả tôi cũng không muốn ai đó phải trông bọn nó lâu đến vậy. Đi xa quá."
    "Chẳng có lí gì mà cậu bị chia cắt khỏi bọn chúng cả; chúng là một phần trong tâm tưởng cậu," Hannibal nói. "Nhưng tôi tin là cậu sẽ tìm được kha khá dịp nghỉ ngơi với thú cưng. Và nhiều dịp nữa có thể gồm cả câu cá nữa." Gã gõ mấy ngón tay lên tay ghế. "Để tôi cho cậu dùng nhà nghỉ riêng của tôi nhé? Cậu luôn được chào đón với lũ chó miễn là bọn chúng không gây ra thiệt hại lớn gì mà tôi biết là cậu cũng sẽ không cho phép thế."
    "Anh có cả nhà nghỉ cơ à?" Will chớp mắt và miệng anh hơi lệch đi. "Dĩ nhiên là thế rồi. Ở đâu thế?"
    "Montauk", Hannibal nói và trước cái nhướn mày của Will, gã thêm vào,"East Hampton".
    "Anh có một nhà nghỉ ở Hampton?" Giọng Will gần như khó chịu dù Hannibal không chắc lắm."Một bệnh nhân giàu có để lại cho tôi," Hannibal nói. "Tôi ít khi dùng nó. Thỉnh thoảng tôi cho thuê và nghỉ cùng với mấy đồng nghiệp. Tôi rất vui lòng cho cậu mượn nó 1 tuần."
    "Không. Không đời nào." Will lắc đầu.
    "Tôi nghe nói câu cá ở đó tuyệt lắm" Hannibal nói tiếp. "Lượng cá biển nhiều hơn bất cứ vịnh nào trên thế giới."
    Will cười nhỏ. "Tôi biết anh đang làm gì rồi, câu trả lời vẫn là không nhé. Tôi...tôi không thể. Thế rộng rãi quá." Anh nhìn đi chỗ khác.
    Hannibal nắm rồi mở tay và tập trung vào chiến thuật tiếp theo. Gã có thể thúc ép thêm hoặc gã có thể bằng lòng. Thật ra, ý tưởng Will đi nghỉ không hợp ý gã; gã cũng không thể quan sát Will ở Montauk được và Will sẽ có thể suy sụp đến mức có ai đó sẽ nhận thấy và đưa cậu đi khám. Tất cả đều không được. Gã gợi ý ban đầu chỉ để xem Will phản ứng thế nào và gã đã thấy. Vậy là đủ.
    Tuy thế, trong im lặng, Will có vẻ đã đi đến kết luận của riêng mình."Có thể nếu với một điều kiện."
    "Đó là gì?" Hannibal tập trung chú ý trở lại.Will nhìn Hannibal qua khóe mắt như thể đấy là cách xoay sở tốt nhất để không phải nhìn trực tiếp vào mắt. "Nếu anh đi cùng."
    Hannibal hé môi ngạc nhiên.Will nhìn đi chỗ khác. "Đó là nhà của anh," anh lẩm bẩm. "Đúng ra anh phải dùng nó, ít nhất một lần chứ. Và hàng bao nhiêu năm rồi anh chưa đi nghỉ, lại mới bị một tên thái nhân cách tấn công nên anh cũng cần nghỉ nữa. Nhưng mà," anh cựa quậy trên ghế, "có lẽ đấy không phải ý muốn của anh về kì nghỉ, phải đi nghỉ với tôi và một bầy chó lạc."
    "Ngược lại," Hannibal nói, một làn hơi ấm lan ra và phồng lên trong ngực gã, "nghe có vẻ sẽ rất tuyệt vời đây."

-------
    
    Hai tuần sau họ thấy mình đứng trước nhà nghỉ của Hannibal, một căn nhà ven biển thiết kế theo Peter Blake nằm ở  một dốc đầy cỏ trên một bãi biển tư nhân hẹp. Đấy là kiểu thiết kế Blake lộn ngược điển hình, phòng ngủ ở tầng một và phòng khách và phòng giải trí ở tầng trên, một ban công bao xung quanh với tầm nhìn mê hồn ra ngoài biển. Lũ chó lăn lộn trên thảm cỏ um tùm trong khi Will đứng đó và há miệng ngạc nhiên. Hannibal nhấc vali và bước vào bên trong. Bốn phòng ngủ của căn nhà còn giữ nguyên màu sắc, mỗi phòng có giường đôi cỡ lớn và một tủ đồ rộng rãi. Sau khi nhìn Will đặt túi đồ lề vào căn phòng màu xanh dương, Hannibal lấy phòng màu đỏ kề đó để họ có thể dùng chung phòng tắm. Lũ chó lang thang đây đó, móng chạm lách cách trên sàn nhà gỗ cứng không tì vết. Clay thò đầu vào phòng khi Hannibal đang treo quần áo; gã bật ngón tay và đuổi ra ngoài và nó chạy đi. Được khuyến khích bởi lần vạch giới hạn thành công này, Will nhanh chóng lên danh sách: họ sẽ đi xe Will (vấn đề logic đơn giản: lũ chó của Will sẽ không ngồi vừa trong chiếc Bentley của Hannibal và Hannibal cũng không muốn vậy); chẳng ai mang theo công việc (không hồ sơ vụ án hay luận văn sinh viên của Will; không ghi chép bệnh nhân hay điện đàm công việc của Hannibal); Hannibal cũng sẽ không tạo cảm giác đang cho Will ở nhờ. Điều này bao gồm cả nấu ăn. Hannibal đã phản đối chỗ này. Ngay cả khi không có những niềm vui bí mật, gã vẫn coi nấu ăn là một hình thức tiêu khiển căn bản và là tự chăm sóc mình, cũng như Will coi câu cá vậy. Hannibal có rất ít ý tưởng về việc gã sẽ dùng thời gian thế nào nếu không phải là trong bếp. Gã nói rất nhiều với Will và cuối cùng Will phải ưng thuận: "Tất nhiên là anh có thể tự nấu ăn cho mình nhưng không phải cho tôi."
    "Tôi sẽ coi đó là điều thô lỗ không thể chịu được," Hannibal phản đối.
    "Tôi sẽ giúp anh nấu nếu anh muốn nấu cho tôi," Will đáp.
    "Đây cũng là kì nghỉ của cậu nữa. Cậu không nên cảm thấy bị ép phải giúp tôi bếp núc."
    "Tôi có thể gọt vài củ khoai tây. Thịt gì lạ thì không nhé," Will thêm vào. "Tôi không ăn gan khi đi nghỉ đâu."
Hannibal thấy Will ở tầng trên,đang đứng ở ban công nhìn ra bề bơi có bồn nước nóng, vỉ nướng, ghế gỗ tếch bọc vải và Winston. Will không thuộc về nơi đây, với áo sơ mi của Sears, quần dài Dockers và bầy chó lạc của anh, cũng không khác gì việc Hannibal không thuộc về mấy quán tiki bar phía dưới con đường dưới biển. Nhưng Hannibal thấy thú vị khi quan sát Will bị lôi ra khỏi những thứ thân thuộc, để xem Will sẽ làm gì.
   "Cậu thích à?" Gã hỏi. 
    Will quay qua Hannibal với một vẻ kinh ngạc. "Có bà nào đó cứ thể để lại nhà cho anh à?" 
    "Phải. Tôi cho là bà ấy nghĩ tôi cần làm việc ít đi. Con cái bà ấy thì không vui vẻ gì nhưng mà tất cả đều đúng luật." Hannibal đút tay vào túi quần.
    "Thế đếch nào mà lại có bể bơi? Biển ở ngay kia mà." Will chỉ tay; thật ra họ có thể thấy biển khi đứng ở đây và tấm biển ghi VÙNG BIỂN TƯ NHÂN.
    "Bể bơi thì ấm mà."Hannibal thắc mắc liệu sự tức giận vì phân biệt giai tầng của Will có chen vào đây không: cậu bé miền Nam nghèo đói, đứng trước nhà nghỉ ở biển 20 triệu đô mà Hannibal lại được cho miễn phí. Nhưng Will chỉ mím môi giữ lại những gì ý nghĩ đang cố phát ra thành lời nói. Anh quay mặt ra biển. Hannibal để anh lại đó và vào xem nhà bếp.Người quản lí tài sản đã trữ đồ ăn trong tủ lạnh và kho trước khi họ đến. Có gạo, đậu, pasta, dầu olive, đầy đủ các loại thảo mộc khô và gia vị trong kho; sữa, trứng, bơ và rất nhiều thứ nữa trong tủ lạnh. Hannibal mở một miếng bơ và đặt ra đĩa để nó mềm đi. Gã kiểm tra tủ đông và thấy một ít sườn bò và hai miếng thịt cá kiếm. Gã bỏ miếng sườn vào tủ lạnh để rã đông. Âm thanh của móng chân chạm vào sàn gỗ cứng thông báo sự hiện diện của Winston và do đó là cả Will nữa. Hannibal đóng tủ lạnh và quay lại thấy Will đang dựa vào bàn.
    "Chuẩn bị bữa tối sẵn sàng rồi hả?" Will hỏi.
    Vẫn chưa đến 6 giờ tối. Nếu Hannibal muốn nấu bữa tối, gã phải bắt đầu luôn. Nhưng không có rau quả gì trong nhà và Hannibal vẫn chưa định làm thịt cho bữa tối dù cho Will chắc cũng chẳng phản đối gì.
    "Tôi đang định ra ngoài," Will nói. "Hoặc đặt pizza. Nếu anh muốn ăn với tôi."
    "Tôi sẽ ăn với cậu nhưng không phải pizza," Hannibal đáp, để sự khó chịu lộ rõ hẳn ra.
    Will mỉm cười, môi mím lại nhưng với một vẻ tinh quái thoáng qua. Winston dựa người vào chân anh. "Anh đang đi nghỉ mà; phải hưởng thụ một chút chứ."
    "Pizza giao hàng tận nơi không đáng ăn," Hannibal nói. Thật ra, Hannibal hồi còn nhỏ đã từng bị đói triền miên đến nỗi gã trở nên khó tính quá mức, nữa là với một chiếc pizza ngấy mỡ, sốt thì quá ngọt và vỏ bánh thì vô vị. Nhưng Will cứ muốn chọc ngoáy vào hình ảnh nhà giàu-thượng lưu-chỉn chu và Hannibal muốn anh như thế. Đấy là một thôi thúc khó cưỡng mà Hannibal có thể nhận ra.Nhưng Will quyết định bỏ qua cho gã lúc này. 
    "Thế thì phải có một nhà hàng ở đây đủ tầm với anh chứ?"
    "Tôi chắc là ta sẽ tìm được gì đó."

-----

    "Tôi vẫn không thể tin được là có ai đó để lại nhà cho anh." Will nói khi họ đã yên vị và gọi đồ ăn. 
    "Khách hàng vẫn hay để lại cho tôi mấy thứ như vậy suốt. Đồ mỹ thuật, tiền bạc, lô ghế ngồi nghe dàn nhạc giao hưởng. Họ cảm ơn vì tôi đã bảo vệ cho sự yên bình trong tâm trí họ. Dù vậy thì chắc căn nhà này là thứ giá trị nhất mà tôi từng được thừa kế." Hannibal đan những ngón tay với nhau trên bàn và nghiêng người nghẹ qua; gã hạ thấp giọng, thêm chút không khí nghiêm trang và riêng tư vào cuộc trò chuyện. "Cậu phiền à?"
    Will nhìn đi chỗ khác. "Không."
    Hannibal không di chuyển. Gã đã thấy Will ăn tối những lúc trước. Không cà vạt và áo khoác không đính viền mà là áo len cashmere và những bộ may sẵn: quần áo thường ngày của một người không giàu có gì. Hannibal biết Will có cảm giác nghèo túng trong chiếc áo sơ mi dạ kín cúc và đôi giày để dắt cho đi dạo, bên cạnh áo sơ mi Armani của Hannibal và đồng hồ Patek Philippe của gã.
    "Người ta không... cho đi mà chẳng nhận lại gì." Cuối cùng Will mở lời.
    Hannibal không nhận căn nhà mà không đưa lại chút gì; gã đã phải nghe những lo lắng vụn vặt và chứng loạn thần kinh của bà ta hàng giờ vô tận và gã sẽ không bao giờ muốn quay trở lại. Gã đã phải làm việc với tâm trí bà ta tới khi bà ta yêu mến gã còn hơn cả chính con ruột. Nhưng đó không phải là thức mà Will đang nói đến. "Cậu là bạn và cũng là bệnh nhân của tôi," Hannibal nói. "Tôi muốn thấy cậu khỏe mạnh. Điều này chỉ tốn của tôi có một chút."
    "Ngoài việc phải nghỉ việc một tuần," Will chỉ ra.
    Hannibal thừa nhận với một cái gật. " Dù thế, tôi cũng đáng được nghỉ mà." Gã mỉm cười. Will đáp lại bằng việc nhếch mép hết cỡ, một cử chỉ vô thức chưa kịp biến thành nụ cười.
     Thức ăn được đưa đến: một chảo đầy vẹm, trai, sò và tôm ngập trong tỏi và bơ, bốn mẩu bánh mì que đặt xung quanh; một đĩa vuông xếp các lát thịt lợn thăn thành vòng tròn với salad cải xong và sốt chutney, phần trên phủ các vụn mỏng manh của món thịt lợn muối jamón serrano. Thức ăn ở đây được phục vụ theo kiểu gia đình, các đĩa đặt ở chính giữa bàn ăn, thìa lớn để người dùng có thể lấy được phần cho riêng mình. Hannibal nhấc dao và nĩa, lấy một mẩu thịt thăn vào đĩa, cùng với một nĩa đầy salad và một chút jamón. 
    "Anh có khi nào nghỉ sau vụ Budge tấn công anh không? Will hỏi, nhấc dao lên và bắt chước Hannibal. "Ta vẫn gặp nhau tuần đó như bình thường."
   "Tôi hủy hết hẹn ngày hôm sau". Hannibal dùng thìa lấy ít sò ra đĩa. "Tôi có một cuộc hẹn gấp với bác sĩ trị liệu của riêng tôi."
     "Thế thôi ư?"Will cũng lấy một ít sò.
    "Đấy là những gì tôi cảm thấy cần thiết và tôi không muốn nó ảnh hưởng đến cuộc sống." Hannibal thái một chút thịt thăn và dùng dao để phết một ít chutney lên đó. "Cậu biết cảm giác đó, tôi tin là vậy."
    Will cắt miếng thịt thăn của mình thành bốn miếng trước khi đáp lại. Anh giữ cho mình chú ý vào đĩa thức ăn và không nhìn Hannibal. "Cha tôi từng bảo tôi phải tự lực cánh sinh thôi."
   "Đấy là lí do cậu đến trường bắn," Hannibal nói, sau khi gã nhai và nuốt xong miếng thịt đầu tiên. "Tôi không thể không nhận thấy là cậu bày tỏ quan tâm nhiều tới tinh thần tôi hơn là của cậu đấy."
    "Có lẽ trạng thái tinh thần của anh giá trị hơn. Sau cùng thì anh cũng chì là người thường thôi mà."
    Hannibal mỉm cười. "Tôi không phải là bông hoa mỏng manh."
    "Tôi cũng thế." Will đáp trả.
    Hannibal dành thời gian để thưởng thức đồ ăn. Sốt chutney qua ngọt nhưng thịt lợn thì được: mềm và không bị nấu kĩ quá, một giống lợn tốt hơn loại hay gặp ở siêu thị. Sò và trai thì tuyệt vời: tươi và ngọt, tỏi không quá át vị. Bánh mì que thì tầm trung; Hannibal sẽ không ngạc nhiên nếu biết rằng chúng được lấy từ Olive Garden.
    "Xin lỗi," Cuối cùng Wil nói. "Tôi biết anh có ý tốt."
    Hannibal nuốt mẩu bánh mì. "Cậu tin rằng quà tặng phải đi kèm với mong đợi."
    "Chẳng phải sao?" Will bỏ phần vỏ rỗng ra xung quanh đĩa. "Người ta mong được nhận lại quà. Đó là thiện ý."
    "Quà cũng là sự xác nhận không lời về tình cảm." Hannibal lấy con sò cuối cùng trong chảo. "Nó chỉ cho ta thấy rằng một người đang nghĩ hoặc quan tâm tới ta."
    "Và rồi ta phải tặng quà lại cho họ." Will nói. "Nếu không thì ta sẽ thấy tệ. Tội lỗi."
    "Cậu có thấy tội lỗi rằng cậu ở đây trong kì nghỉ này không?"
    Will ăn nốt miếng thịt thăn trước khi đáp lại. "Có lẽ."
    "Câụ thấy tội lỗi vị đây là món quà cậu không thể trả hay là cậu đang bỏ lỡ công việc?" Hannibal cắt một miếng thịt lợn nữa.
    "Mỗi thứ một ít, tôi cho là thế nhưng phần nhiều là lí do đầu. Tôi không thể nói là tôi thấy quá tội lỗi khi không nhìn vào mấy xác chết được. Tôi thấy tệ vì đây là thiện ý tôi không thể đáp lại cho anh." Will nhồi đầy cả một nĩa cải xoong vào miệng.
    "Có lẽ cậu vừa đáp trả rồi đấy thôi," Hannibal vừa nói vừa cười. "Cuối cùng thì tôi cũng được đi nghỉ." Gã ăn con sò. Vị rất tuyệt.

-----

    Lũ chó chạy ùa vào họ ngay khi Hannibal mở cửa, vội vàng nhảy qua người  Hannibal để đến với Will và để lại những sợi lông nhạt màu trên quần của gã. Hannibal từ lâu đã bỏ cuộc với sự khó chịu của những người quen này của Will. Gã vào phòng để thay đồ mặc trong nhà, lắng nghe khi lũ chó theo chân Will vào tầng dưới, khi anh đổ thức ăn nghiền và đồ ăn đóng hộp ra cho chúng, tất cả những câu nói như, "Xin lỗi vì hôm nay ăn muộn nhé" và "Bọn mày có ngoan khi chúng tao ra ngoài không?" Thật tò mò làm sao, cái cách người ta nói chuyện với thú cưng của họ.Khi Hannibal trở lại tiền sảnh, cửa vẫn mở nhưng chúng không còn ở trong nhà nữa. Có lẽ là dưới biển. Hannibal đóng cửa cho khỏi gió và đi thăm phòng Will.
    Túi đồ lề của Will vẫn trên giường, chưa mở; áo sơ mi treo trên tủ nhưng vẫn để quần, tất và đồ lót gập trong túi, cùng với một ít thị bò Eukanuba và rau hầm đóng hộp. Giống như Will đã định sống nhờ mấy thứ này suốt cả kì nghỉ vậy. Đúng là kiểu đi du lịch mà Will đã đi trước đó: nghỉ ít ngày ở nhà nghỉ, hiếm khi ngủ, chẳng ai quan tâm quần áo anh thẳng thớm hay nhăn nhúm. Hannibal tìm kiềm trong túi. Một hộp aspirin; một túi zip chứa đồ vệ sinh cá nhân; một vé máy bay cũ từ lâu chuyến bay đến Denver Colorado; một ít bút; một tập đơn thuốc đã mờ; một chiếc chìa khóa không rõ của cái gì, có lẽ là đã mất móc khóa; một xúc xích cho chó. Hannibal để nguyên như cũ và đi tìm Will.
    Cảm giác đi chân trần trên cỏ thật tuyệt. Hannibal đứng trên cỏ một lúc, để cho mắt điều chỉnh và chiêm ngưỡng những vì sao, trước khi nhìn thấy con đường đi xuống những bậc thang gỗ hẹp của bãi biển tư. Đêm biến biển thành một khối cuộn sóng tối sẫm, mơn man những ngón tay trên bờ cát mỏng, chạm vào mắt cá chân Will và làm ướt lông lũ chó. Will vươn tay ra và vung về phía trước. Hannibal không thể nhìn thấy cây gậy mà Will đã tung đi nhưng gã biết rõ là có vì lũ chó đang phát cuồng, chạy song song nhau về phía bờ đuổi theo nó.
    "Hi vọng tôi không làm phiền," Hannibal nói, đến bên cạnh Will.
    Will nhìn Hannibal qua vai lắc đầu. Lũ chó chạy hộc tốc trở lại. Havard, con chó lớn màu trắng với đốm nâu trên mặt dẫn đầu, cây gậy gỗ lúc lắc trong miệng nó. Will lấy lại và ném ra xa. Lũ chó chạy đi, cát tung bay dưới chân chúng.Hannibal không biết Will làm gì khi anh không dạy hay điều tra hay ngồi trong văn phòng của gã. Gã có thể đoán ra; gã đã ở trong nhà của Will. Gã đã xem mồi câu, động cơ thuyền, luận văn sinh viên vương vãi khắp nơi, những cuốn sách gập dấu trang long bìa, giường trong phòng khách mặc dù có hẳn tầng hai. Will là chủ một bầy chó nhưng anh là một người đơn độc với mục đích đơn độc.
    "Lũ chó có vẻ vui đây," Hannibal nói. Lần này, Winston mang cây gậy lại và nhả dưới chân Will. Will ném đi lần nữa. "Chó thì dễ. Bọn chúng hạnh phúc miễn là có chỗ để ngủ và đồ để ăn. Chúng thích thay đổi ngoại cảnh và có không gian chạy đây đó. Chúng rất dễ hài lòng."
    "So với con người," Hannibal nói. "Người ta nói dối. Về động cơ, khao khát, tội ác của họ. Người ta thất hứa. Chó thì không như thế."
    Will không đáp lại. Lần này kẻ chiến thắng là một con chó nhỏ, lông xoăn và hàm dưới chìa ra trước mà Hannibal nhớ tên là Mal. Nó nhả cây gậy dưới chân Will và ngước nhìn anh ngưỡng mộ, đuôi ve vẩy. Lần này, Will đưa cây gậy cho Hannibal. Hannibal cầm nó; cây gậy đầy cát và sạn cứng và chắc chắn là dính đầy nước bọt của lũ chó. Gã đưa tay ra sau và ném mạnh nó vào bóng tối. Lũ chó tăng tốc, Hannibal cảm thấy đầy uy quyền, lũ chó làm theo mệnh lệnh của gã.

-----

    Will đi ngủ vừa vặn trước lúc nửa đêm, lẩm bẩm một câu chúc ngủ ngon ngượng ngập với Hannibal với cái kiểu không thoải mái của một người nghĩ rằng không để ý đến người ở cùng là thô lỗ mà lại nhận ra họ không phải là kiểu người sống chung bình thường. Hannibal nhận ra bằng cách cười và gật đầu, chúc Will ngủ ngon và trở lại đọc lướt cuốn Tĩnh tâm của Marcus Aurelius. Sau một giờ, gã gập sách và đi xuống tầng dưới. Lũ chó được cho một phòng ngủ riêng; cửa vẫn mở và Hannibal có thể thấy vài con nằm ườn trên giường, vài con gà gật trên sàn nhà. Có mấy con ngẩng đầu lên khi Hannibal đi qua nhưng không con nào phát ra âm thanh.Cửa phòng Will cũng để mở. Hannibal đứng trong hành lang, hai tay ép vào mình và hít một hơi sâu. Gã ước có nhiều ánh sáng hơn để gã có thể nhìn rõ hơn hình dáng lờ mờ của Will đang nằm trên tấm ga trải giường. Will đá chăn ra khỏi người nên chân anh bị hở. Hơi thở anh rít qua kẽ răng và bị nghẹt lại trong họng phát ra một tiếng rên theo đó. Nếu Hannibal tiến lại gần hơn, gã có thể thấy mí mắt Will đang giật nhưng nếu gã tiến quá gần thì có lẽ Will sẽ tỉnh giấc.Điều gì sẽ xảy ra, nếu như Will tỉnh nhỉ?
    Hannibal tiến lại gần, đứng ngay cạnh Will. Gã có thể ngửi thấy mùi mồ hôi mặn và chua của Will. Lông mi Will khẽ rung, mí mắt vẫn giật vì tròng mắt anh đang đảo nhanh dưới đó. Hannibal muốn đặt tay lên ngực Will để cảm nhận nhịp tim nhanh và bất thường của anh. Quá tối nên không thể thấy Will có bị cương hay không.
    Gã đứng đó tới khi Will tỉnh dậy mà thở dốc và điều đó quả là tuyệt đẹp. Mồ hôi trên trên tóc và lông mày tuyệt đẹp; khuôn miệng đang há rộng tạo thành chữ O tuyệt đẹp; nỗi sợ trong mắt anh tuyệt đẹp. Will ngồi dậy, hổn hển và run rẩy, Hannibal muốn bao bọc anh trong vòng tay mà nuốt trọn anh. Thay vì thế, gã đặt một bàn tay lên vai Will. Áo thun anh ướt đẫm và dính chặt vào người; Hannibal muốn cảm thấy mồ hôi Will trong lòng bàn tay mình.Will giật mình. Anh ấn hai tay dụi mắt. "Xin lỗi, xin lỗi. Thường tôi không ồn thế đâu."
    "Tôi chưa ngủ," Hannibal nói. "Những cơn ác mộng của cậu có hay dữ dội thế này không?"
    Will định lắc đầu rồi dừng lại và nhún vai. Anh để hai tay buông xuống đùi. "Xin lỗi, tôi đáng ra phải cảnh báo anh trước."
    "Không hẳn," Hannibal nói. Gã trượt tay xuống nâng khuỷu tay Will. "Đi nào, đổi phòng ngủ thôi. Ga giường ướt đẫm rồi."
    "Không sao, tôi sẽ lấy cái khác. Cứ để lót mấy cái khăn tắm là được rồi." Will gạt tay Hannibal, nắm tay ấn xuống đệm và nhấc chân xuống cạnh giường.
    Hannibal cau mày. "Cậu có hay bị ác mộng thế này không?"
   "Gần đây thôi. Không sao đâu. Khăn tắm đâu rồi nhỉ?" Will đứng dậy và luồn tay qua mớ tóc ướt.
   "Có tủ trong buồng tắm đó. Cậu có nhớ giấc mơ không?"
    Will lắc đầu một lần rồi gật đầu. Anh không định tránh nhìn trực tiếp và Hannibal cũng không thúc ép."Thế thì tôi có một kĩ thuật mà tôi tin là có ích cho câu. Đi nào, ra chỗ khác nói chuyện này; cậu không nên ở trong phòng ngủ mà cậu lại không định ngủ."
    Hannibal chạm khuỷu tay Will lần nữa nhưng không phải là giữ lấy mà là để đưa anh ra ngoài phòng. Winston, thấy Will tỉnh giấc và định đi ra ngoài, nó chạy lon ton theo họ. Will mỉm cười và vò tai con chó, để tay lên đầu nó và đi lên tầng trên. Nó chỉ kín một phần để họ tránh được những cơn gió mạnh mà vẫn không bị lạnh. Tuy thế, Hannibal vẫn bật đèn sưởi giữa hai chiếc ghế dài, ngồi xuống và mời Will ngồi chiếc còn lại. Will giảm đề phòng và không chắc liệu cái ghế có chịu được sức nặng. Winston cuộn người giữa hai chiếc ghế, ngay cạnh đèn sưởi.
    "Kể tôi nghe giấc mơ của cậu nào," Hannibal nói.
    Will khoanh hai tay trước bụng và nhìn chằm chằm vào trần nhà, nơi mặt trăng treo lơ lửng trên đầu họ như một chiếc liềm. "Anh đã định là không làm việc mà."
    "Cậu là bạn tôi," Hannibal nói. "Bạn bè phải giúp ích cho nhau. Kể tôi nghe giấc mơ đi."
Will nuốt khan; Hannibal có thể nhìn thấy cái bóng của cổ họng Will di chuyển. "Tôi mơ về tên Thợ Xẻ."
    Hannibal cố gắng kiểm soát biểu hiện của gã, dù trời đang tối và Will thì đang nhìn lên bầu trời chứ không phải gã. Gã hít một hơi sâu qua mũi. "Cậu thấy gì?"
    "Tôi không thể thấy mặt hắn nhưng tôi biết đó là hắn. Hắn đang ngay sau tôi, luôn ở sau tôi và tôi chỉ có một mình trong bóng tối mà không thể ngoái lại phía sau."
    "Tại sao cậu không thể nhìn?"
    "Tôi không biết nữa. Chỉ là tôi không thể. Trong giấc mơ thì là thế. Và sau đó, sau một lúc thì hắn xé toạc tôi."
   Hannibal chớp mắt. "Xé toạc cậu? Như một con bò đực?"
    "Phải. Bằng sừng của hắn nhưng làm bằng dao." Will hít một hơi sâu và run rẩy khiến Hannibal ước gã ở gần đủ để cảm nhận thấy. "Tôi nhìn xuống và những con dao xuyên ra ngoài khỏi tôi. Những nhánh dao, như gạc hươu. Đó là khi tôi tỉnh giấc."
    Hannibal gật đầu dù Will vẫn không nhìn gã. "Đây là điều tôi muốn cậu làm. Thử tưởng tượng ra một cái kết mới cho cơn ác mộng."
    Một khoảng ngưng ngắn bối rối. "Cái gì cơ?"
    "Hãy nghĩ về một cái kết mới cho giấc mơ. Hình dung nó. Khiến nó thực như giấc mơ của cậu."
    "Gì vậy, kiểu như cái kết mà tôi không chết ư?" Will đặt tay xuống. Winston ngửi nó và Will xoa những ngón tay lên tai Winston.
    "Đấy là cách tốt để bắt đầu, phải đấy."
    Will cựa quậy trên ghế. "Được rồi thế là thay vì xé toạc tôi, tên Thợ Xẻ vùng Chesapeake chỉ...đi mất."
    "Đừng dừng ở đó. Thay đổi các chi tiết khác trong giấc mơ nữa đi," Hannibal gợi ý. "Cậu nói là nó tối tăm. Cậu có thể làm nó sáng lên."
    Will nhắm mắt. Mi mắt anh mờ nhòe trên gò má. "Tôi có thể thấy trước mắt tôi", anh thì thầm." Một ánh sáng, đang bừng lên. Nó đẩy lùi tên Thợ Xẻ và hắn chạy trốn nó nhưng tôi không đi tiếp được." Anh lại mở mắt. "Thế này ngớ ngẩn quá."  
  "Ngược lại, đó là một kĩ thuật trị liệu hành vi dựa trên nhận thức," Hannibal nói. "Nếu cậu muốn thoải mái hơn, cậu không cần phải cho tôi biết về kết thúc khác kia. Nhưng bắt buộc cậu phải làm. Cậu sẽ giành lại kiểm soát giấc mơ, kiểm soát tâm trí vô thức của mình. Cứ bám vào cái kết mới và lần tới khi cậu tỉnh giấc giữa cơn ác mộng, hãy cho nó một cái kết mới nữa." 
   Will chớp mắt trước bầu trời đêm. Anh không nói gì nữa. Hannibal muốn mở hộp sọ anh ra và nhúng chìm ngón tay gã vào đó.
Funfact:
Căn nhà nghỉ 20 triệu đô ở Montauk của anh nhà:

view nhìn ra biển nhé:

Quảng trường San Marco:

FYI: And build... là phần 1 của một series 2 phần, phần sau bạn ấy đang viết dở (rồi mình cũng sẽ dịch). À để cho đỡ mất công thì phần này hoàn toàn trong sáng (phần sau mới có tí trong tối), mình rất thích cách viết của bạn này vì nó giống với tính cách của nhân vật trong phim, viết rất nhẹ nhàng và tinh tế, có phát triển tâm lí và xây dựng bối cảnh tốt. Chúc các bạn đọc vui.

Bonus: đây hẳn là suy nghĩ của anh nhà khi thấy gu thời trang của crush

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét