Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (Chương 3)

    Thứ hai
    Hannibal bắt được một con đại bàng. Xung quanh đầy tuyết và trời thì lạnh, chẳng có gì ngoài những cánh đồng phủ trắng và trời xám xịt, mùi của băng đá và thông. Gã cảm thấy nhịp tim đập vội vã của con đại bàng ở bàn tay mình và dòng máu nóng hổi dưới da và lớp lông màu hạt dẻ. Con chim vẫn có vẻ hung dữ và kiêu hãnh cho dù đang bị treo lộn ngược. Hannibal nhìn vào đôi mắt vàng óng của nó và thấy thật thân thuộc.
    Gã để nó đi.
    Cú vẫy từ đôi cánh rộng của nó suýt nữa làm gã bị ngã. Con chim bay đi, tới rặng cây. Hannibal đi theo, chân gã nặng nề và chậm chạp trong lớp tuyết dày tới tận đầu gối. Thời gian chầm chậm trôi khi gã nhấc từng chân bước lên phía trước, mồ hôi rịn ra dưới lớp len và lông, hơi thở gã tạo thành một đám mây trắng trước mặt. Gã đi tới chỗ con đại bàng một lần nữa, lần này né mình dưới tuyết, đôi cánh của nó bao phủ ba con chim non lông tơ trắng xấu xí với những cái mỏ xám và vuốt vàng, kêu chiêm chiếp yếu ớt.
    Hannibal ôm bọn chúng lên và nhét chúng bên dưới áo choàng của gã, cả con chim mẹ và bọn chim con. Đầu tiên chúng rít lên, chói tai và giận dữ, làm gã chảy máu bằng cái mỏ và vuốt nhọn hoắt nhưng rồi bóng tối, sự tĩnh lặng và hơi ấm nhanh chóng làm chúng dịu lại. Hannibal đi trong tuyết và cuối cùng ngôi nhà của Will cũng hiện ra trong tầm mắt. Ánh sáng vàng hắt ra từ cửa sổ trên nền tuyết trắng và một làn khói bay ra từ ống khói.
    Will mở cửa khi Hannibal loạng choạng bước lên. Anh ngắm nhìn, không tỏ ra hứng thú khi Hannibal mở áo khoác và cho anh xem con đại bàng và lũ chim non.
    "Đây không phải là thời điểm cho bọn chim non," Will nói. "Có thứ gì đó không ổn rồi."
    "Tôi biết," Hannibal nói. "Cậu phải giúp tôi. Ta cần giữ cho chúng ấm áp."
    Will ngắm con đại bàng. Anh ngắm Hannibal.
    Hannibal tỉnh giấc.
    Gã nằm trên giường một lúc, chớp mắt. Gã không quen với việc nằm mơ hay đúng hơn là có nằm mơ mà gã vẫn nhớ. Khi gã còn nhỏ, phải, rất nhiều những cơn mơ tăm tối và lộn xộn, vằn vện màu đỏ son và chằng chịt những nhánh cây khô mùa đông. Nhưng đấy là rất lâu về trước rồi.
    Hannibal nhấc chân ra khỏi thành giường. Gã mặc quần pajama, áo sơ mi tay dài và thấy áo choàng trong tủ quần áo. Áo mỏng và nhẹ giống như loại người ta hay thấy ở phòng khách sạn. Mặc áo choàng và đi dép mềm, gã cảm thấy thế là đủ để đi khám phá bên ngoài phòng mình. Cửa phòng Will khép hờ và bên trong trống không. Lũ chó gần như vẫn ngủ, chỉ trừ Buster, nó theo dõi gã với đôi mắt sáng khi Hannibal đi qua hành lang và leo lên cầu thang.
    Gã thấy Will ở ban công, ngồi trên ghế dài với hai bàn ôm trước ngực như thể anh đang nằm chờ để đưa tang vậy. Mắt anh nhắm nhưng mở ngay khi nghe thấy tiếng bước chân của Hannibal trên tấm ván.
    "Ác mộng hả?" Hannibal hỏi.
    Will nhún vai. "Còn anh?"
    "Mấy giấc mơ bất ổn."
    "Anh có muốn nói về nó không?"
    "Không." Hannibal ngồi xuống ghế cạnh Will. Đèn sưởi vẫn bật, tỏa ấm cho cả hai người và hắt lên một vòm ánh sáng vàng-cam rực rỡ bao quanh ghế của họ. "Chỉ là mơ thôi và cũng không đến nỗi khó hiểu lắm." Gã liếc nhìn Will. "Cậu có làm điều mà tôi bảo không?"
    "Thay cái kết cho giấc mơ? Có."
    Will trông lạ lùng khi như thế này, mọi góc cạnh đều mềm dịu đi bởi đêm và giấc ngủ nhưng
vẫn chưa dứt ra khỏi cơn ác mộng mà anh vừa lạc trong đó, mồ hôi đầm đìa và bất ổn. Anh trông giống như những gì Hannibal tưởng tượng khi anh được ở một mình, chỉ với lũ chó, với hai bàn tay và sở thích của mình.
    "Có phải đấy cũng là cách anh đã thử trên chính mình?" Will hỏi. "Thay cái kết cho ác mộng của anh?"
    Hannibal mím môi suy nghĩ. "Không," gã nói. "Khi tôi còn nhỏ và có những giấc mơ không mấy vui vẻ, tôi còn chưa bết đến cách đó. Và khi tôi biết rồi thì tôi đã là người lớn, những cơn ác mộng đã bị bỏ lại đằng sau."
    "Nhưng tối nay anh có một cơn mà," Will nói. "Hay đấy chỉ là một cơn mơ khó chịu thôi?"
    Hannibal quay đổi nhìn sang Will. Will không nhìn lại gã. Mắt anh vẫn nhắm hờ, mi mắt tạo thành một bóng đen lưa thưa trên má anh. Áo thun loang lổ màu xám của mồ hôi.
    "Ác mộng của bọn trẻ con không phức tạp," Hannibal nói. "Quỷ dữ nằm dưới gầm giường, bị đi lạc, bị cướp biển bắt cóc. Bọn trẻ tỉnh giấc, la hét và khóc lóc. Nhưng giấc mơ của người lớn phức tạp hơn nhiều. Khi người lớn tỉnh giấc khỏi một cơn mơ về mắc lỗi khi làm việc, hay một kỉ niệm không vui, ta có gọi đó là ác mộng không?
    "Tôi không bao giờ có kiểu ác mộng mà anh đang nói, kể cả hồi còn bé," Will lẩm bẩm.
    "Quỷ dữ của cậu lúc nào cũng là thật."
    Will thở hắt ra. "Phải." Anh gõ ngón tay lên cánh tay. Anh quay đầu nhẹ sang phía Hannibal. "Vậy còn anh?"
    "Cũng thế," Hannibal nói. "Chẳng ai trong chúng ta được hưởng thứ xa xỉ là cơn ác mộng không rối rắm, ngay cả khi còn là trẻ con."
    Will bật ra một tiếng cười. "Điểm chung gì mà tệ thật."
    Họ ngồi trong yên lặng một lúc. Hannibal nghĩ về đôi mắt vàng hung tợn của con đại bàng mẹ và ba con chim non màu xám của nó, sinh ra không đúng lúc. Thật may là chúng không có thật.
   "Anh có định thay cái kết cho giấc mơ đêm nay không?" Will hỏi. "Cái giấc mơ khó chịu ấy."
   Hannibal ngẩng lên trên, nhìn vào  những vì sao gã thấy lờ mờ nằm giữa các thanh xà của trần ban công. "Không," gã quả quyết. "Không, tôi không định thế."

-----

    Gã dậy muộn vào sáng hôm sau, do giấc ngủ bị gián đoạn. Will đã dậy rồi, dựa theo tiếng lạch cạch ở ngoài hiên. Hannibal chỉ mặc mỗi quần ngủ và cứ thế leo lên cầu thang để uống cà phê. Gã cắt hai miếng bánh mì lớn và đặt chúng vào lò nướng cho giòn khi gã đập hai quả trứng vào nhau để pha vào sữa. Gã thêm vanilla, quế, đường, nhục đậu khấu. Gia vị được bảo quản rất tốt.
    "Chào anh," Will nói. "Sáng nay ta ăn gì thế? Lại yến mạch ư?"
    "Pain perdu," Hannibal lơ đãng nói. "Và thịt xông khói, tôi nghĩ thế. Frittata còn thừa để ăn trưa, chắc là bánh mì kẹp."
    "Anh đã nghĩ đến ăn trưa rồi á? Ta còn chưa ăn sáng cơ mà." Will nhấn máy pha cà phê và đổ ra hai tách.
    "Lập kế hoạch cho cả ngày để cậu biết cái gì là chắc chắn còn cái gì thì không." Hannibal uống một ngụm cà phê. Vị rất ngon; Will không đổ ra sớm quá.
    "Hóa ra bữa ăn là chắc chắn với anh."
    "Dĩ nhiên."
    Will gật đầu. "Còn gì nữa không."
    "Chẳng còn gì nữa đâu." Hannibal lấy cái chảo để đựng thịt xông khói. "Ngày của cậu làm gì là tùy cậu. Tôi chỉ hỏi xem nếu cậu có kịp về ăn bữa nào không để tôi khỏi chuẩn bị quá nhiều đồ ăn."
    Will dựa người vào bàn. "Tôi có đọc trong một cuốn sách hướng dẫn là có rất nhiều chỗ để leo núi quanh đây. Tôi nghĩ chắc mình sẽ đi leo núi với lũ chó."
    "Tôi cho là bọn chúng sẽ thích vậy. Tôi có thể làm cho cậu bánh mì kẹp; ăn trưa ngon lắm đó." Hannibal đặt bốn lát thịt lên cái chảo và bật quạt lò nướng.
    "Tôi tự làm cũng được, cảm ơn anh." Will cười gượng. "Anh muốn đi cùng không?"
    "Không, nếu cậu muốn đi một mình."
    "Tôi không mời khách sáo đâu," Will nói. "Nhưng tôi hiểu đấy không phải là thứ anh thích. Chắc anh còn chẳng có giầy leo núi?"
    "Tôi nghĩ là có một đôi trong kho ở đây." Hannibal lật miếng thịt. "Trời có vẻ dễ chịu cả sáng hôm nay. Tôi cũng không có kế hoạch. Nếu thật sự cậu không ngại, tôi rất hân hạnh được đi cùng cậu."
    "Tuyệt," Will nói. "Giờ thì tôi giúp chuẩn bị gì cho bữa sáng được nhỉ?"
    "Cậu có thể đi lấy bánh mình ra khỏi lò và phết nó với sữa và trứng." Hannibal đặt một cái chảo khác lên bếp; gã phết bơ lên đó. "Rồi thì cậu có thể làm bánh mì nướng."

-----

    Đường lái xe đến vùng leo núi thì ngắn, xung quanh yên tĩnh chỉ trừ tiếng rên rỉ và hơi thở hổn hển của lũ chó ở ghế sau. Có mấy xe đã đỗ trước nhưng không nhiều như hồi một hay hai tháng trước. Họ sẽ có đường đi rộng hơn và đó cũng may vì không con chó nào của Will sẽ bị xích mà nếu thế thì sẽ ngược lại với bình thường.
    Đường leo chưa được lát phẳng nhưng gần như cũng phẳng sẵn, không có tảng đá hay cây đổ nào để leo qua. Bọn chó chạy tới chạy lui, đôi khi vọt lên trước để giành nhau một khúc gỗ, có lúc tụt lại phía sau để hít ngửi gốc cây và bụi cỏ. Will đi chậm; anh trông có vẻ thư giãn nhưng Hannibal đoán chắc rằng anh luôn biết lũ chó ở đâu bất cứ khi nào.
    "Tôi không tin được là anh lại mặc như người bình thường, " Will nói, liếc nhìn Hannibal. "Gần như bình thường."
    Hannibal đã tìm ra không chỉ một đôi giày leo núi mà còn là hẳn quần để leo núi: nhựa nylon nhẹ và bền với nhiều túi rộng và có đệm đầu gối. "Phải thực dụng chứ."
    "Thế là cũng có lúc anh phải hạ mình hả?" Will nhìn đi chỗ khác nhưng một nụ cười kéo khóe miệng của anh lên. Trông có vẻ ngượng ngùng nên Hannibal biết đó là nụ cười thành thực.
    "Tôi không nghĩ là thực dụng lại là hạ mình."
    Họ đến một cây cầu đi bộ nhỏ, trải dài trên một khe nước. Bước chân họ vang vọng trên đó. Lũ chó cứ thế lao vào nước, làm tung nước trắng xóa khi chúng trồi lên.
    "Tôi thật sự không biết người ta hay nói chuyện gì," Will nói. "Khi đi loanh quanh kiểu này."
    "Bất cứ điều gì cậu muốn nói," Hannibal nói. "Thời tiết. Phim ảnh. Thức ăn. Lũ chó của cậu."
    Will khịt mũi. "Anh chẳng muốn nghe về lũ chó của tôi đâu."
    "Có lẽ là có đó," Hannibal nói. "Chúng quan trọng với cậu mà cậu lại là bạn tôi nên là chúng cũng quan trọng với tôi. Tôi đã cho chúng ăn nên tôi nghĩ chúng cũng là bạn tôi nữa."
    "Thế ra anh nghĩ ai mà được anh mời ăn đều là bạn anh?"
    "Tôi chỉ mời người tôi coi là bạn đến ăn thôi."
    Will liếc mắt lên nhìn trời qua những nhánh cây. Trời nắng nhưng không quá ấm nhưng con đường thì um tùm: phong đỏ, bạch đàn đen và nhiều cây mà Hannibal không biết tên. Có lúc họ băng qua một thảm dương xỉ dày. Chester nhảy trên đó và Will phải huýt sáo đuổi nó đi và không con chó nào làm phiền họ nữa.
    "Chó của cậu được dạy dỗ tốt lắm," Hannibal nói.
    "Phải thế thôi nếu tôi muốn giữ cả bảy con," Will nói.
    "Kể tôi nghe xem nào," Hannibal nói.
    Thế là Will kể. Trong số đó, Mal, con chó nhỏ màu be với hàm dưới chìa ra trước là con mà anh giữ lâu nhất: 2 năm. Anh tìm thấy nó khi còn là một con cún nằm trong một cái hộp ở bãi đỗ xe, đã từng được chăm sóc cẩn thận nhưng giờ bị vứt bỏ. Tiếp theo là Buffy, con chó được một sinh viên của anh tìm thấy. Rồi Harvard, con mà Will thấy ở sân sau nhà anh; sau đó là Chester, được giải cứu từ một người hàng xóm xích con vật tội nghiệp ở sân mà hiếm khi cho nó ăn uống. Buster được tìm thấy ở gần cửa hàng bán mồi và lưỡi câu; Clay không còn chỗ nào để đi khi chủ của nó bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối; và cuối cùng, Winston, được tìm thấy ở bên vệ đường.
    "Buster với Clay may ra rồi sẽ tìm được nhà khác," Will nói. "Bọn nó là chó ngoan và dễ thương. Còn lại thì không được thế nên chúng sẽ ở với tôi."
    "Thế thì cậu không quá gắn bó với chúng?"
    "Dĩ nhiên là có chứ." Winston chạy đến bên Will, ngậm một cái lá có màu xanh và đỏ trong miệng. Will nhận lấy cái lá và cho vào trong túi. Anh xoa đầu Winston và con chó nhảy cẫng lên với cái đuôi vểnh cao và lưỡi thè ra. "Bọn nó ngoan, tất cả đều vậy. Nhưng mà bao giờ cũng sẽ có nhiều con hơn nữa."
    Họ đi trong im lặng một lúc, lá lạo xạo dưới chân. Hai người phụ nữ đi qua họ theo hướng ngược lại, mặc quần legging và áo thun thể thao, mái tóc dài được buộc đuôi ngựa. Họ mỉm cười và nhìn trực diện, Hannibal mỉm cười lại. Will tránh ánh nhìn của họ và hướng mắt về lũ chó.
    "Anh có thú cưng bao giờ chưa?" Will hỏi, khi những người phụ nữ đã đi đủ xa.
    "Hồi tôi còn rất, rất nhỏ," Hannibal nói. "Kể từ đó thì không. Đời tôi quá bất ổn trong một thời gian dài và giờ khi tôi thấy cuộc sống thường ngày của tôi đã đi vào nếp, tôi thấy không cần phải quan tâm hay chịu trách nhiệm cho một cuộc sống khác để làm rối nó."
    Will đút hai tay vào túi. "Anh không cô đơn à?"
    "Cậu có thấy cô đơn khi đi câu cá một mình không?" Hannibal hỏi. "Cậu có thấy cô đơn nếu cậu đi leo núi mà chỉ có lũ chó đi cùng không?"
    "Không."
    "Người hay ở một mình học cách làm thế nào để không bị cô đơn."
    Họ đi qua một khe nước nữa Lần này vài con chó dừng lại để uống nước.
    "Hôm qua anh bảo đó là tự do," Will nói.
    "Đúng là thế. Tôi cũng nói là không phải là không cô đơn." Một con chim sà xuống họ. Hannibal vươn cổ lên trên để né nhưng không được. "Không tránh khỏi; ta là những sinh vật sống xã hội. Nhưng tôi có thể chịu được việc tiếp xúc ít đi, có lẽ, hơn nhiều so với đa số người cùng tình huống tương tự. Khó định lượng, dĩ nhiên; tôi không có mẫu hình nào để so cả."
    "Phải." Will hít sâu và thở mạnh qua mũi. "Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ là mình cô đơn. Cho tới tận gần đây."
    "Cho tới khi cậu bắt đầu làm việc trở lại. Làm cho Jack."
    Will gật đầu, nhìn xuống đất. Anh đá một hòn đá lên phía trước, khiến Harvard nhảy dựng lên.
    "Thế lại càng rõ cậu đặc biệt thế nào," Hannibal nói. "Cậu cô đơn mức nào trong tâm trí mình."
    "Không phân tích tâm lí," Will nói nhưng không để tâm lắm.
    "Đơn thuần là quan sát thôi mà," Hannibal nói. "Tôi sai à?"
    "Không. Will lắc đầu. Anh nhìn lên xuyên qua những nhánh cây. Mặt trời ở trên cao đỉnh đầu họ nhưng dưới bóng râm ẩm ướt ở đây, vẫn lạnh. "Không, anh không sai."
    Họ dừng lại để ăn trưa khi đi hết đường, cao trên ngọn dốc nhìn thấy được biển. Gió ở đây mạnh nhưng dễ chịu với cơ thể đang nóng và mệt mỏi của họ. Lũ chó uống nước từ hai bàn tay khum lại của Will mãi cho đến khi chúng uống hết một chai và chạy đi nô đùa trên bãi cỏ. Hannibal mở giấy bọc và đưa cho Will một chiếc bánh mì kẹp. Bánh mì ăn rất ngon sau một quãng đường dài. Họ ngồi trên đá và ăn trong sự tận hưởng lặng lẽ với cơn gió và mùi muối mặn của biển. Có một ngọn hải đăng nằm về phía bắc của bờ biển. Will nói họ có thể đến xem nó, có thể, dù bọn chó không được phép vào trong.
    "Dù thế thì tất cả chúng ta đều đơn độc trong tâm trí mình," Will nói. Anh ăn xong và để lũ chó ngửi giấy bọc. "Không ai có thể thật sự nhìn thấy tâm trí người khác."
    "Ngoại trừ cậu."
    "Ngoại trừ tôi."
    "Và vậy là trong khi tôi, chẳng hạn, có thể thấy đỡ cô đơn đi một chút vì tôi biết rằng cậu có thể ở đó với tôi, không một ai có thể làm điều tương tự với cậu," Hannibal nói. Gã đã ăn xong và giờ đang gập giấy bọc thành một hình tam giác rồi thành một tam giác nhỏ hơn. Còn nhiều điều gã ước có thể nói ra thêm nhưng giờ chưa phải là lúc.
    Will không trả lời ngay lập tức. Hannibal không đổ lỗi cho cậu. Gã nhét hình tam giác vào túi quần và đan những ngón tay trên đầu gối. Họ cùng nhau nhìn ra phía biển.
    "Nhưng sao anh lại cô đơn thế?" Cuối cùng Will cũng hỏi. "Ý tôi là, tôi thì còn có lí do. Quá thất thường, quá khó gần, quá nhiều chó. Nhưng mà anh, anh có một cuộc sống ồn định, có tiền, nấu ăn ngon." Anh nhìn xuống và xoa tay vào nhau. "Xin lỗi, thế riêng tư quá."
    "Không chút nào." Một con chó đến và ngửi túi của Hannibal. Gã đuổi nó ra xa.
    "Đơn thuần chỉ là định mệnh hay hoàn cảnh, cậu gọi nó là gì cũng được. Chỉ đơn giản là cơ hội không bao giờ xảy ra. Chưa có ai đáng để tôi bận tâm mà được vào tâm trí tôi cả."
    "Hoặc không ai có thể tìm được đường vào đó."
    Hannibal nhìn Will sắc lẻm. Will không đáp trả. Mắt của anh xa xăm nhưng cũng sắc chẳng kém; Hannibal gần như có thể thấy những bánh răng đang chuyển mình.
    "Đấy là thói quen, có vậy thôi," Will nói. "Giống như kiểu mua mãi một dòng kem đánh răng hay lúc nào cũng để chìa khóa xe ở túi phải thay vì túi trái. Khi anh có cả một chiều rảnh rỗi, anh không nghĩ, ồ, mình sẽ gọi điện thoại cho bạn bè xem họ có muốn qua chơi, xem phim hay làm gì đó vậy. Thay vào đó, anh đi sáng tác nhạc hoặc đọc sách hay thử một công thức nấu ăn mới tại vì đó là thứ anh luôn luôn làm. Chưa có thứ nào phá vỡ được thói quen đó. Vẫn chưa thôi."
    Hannibal phải đợi một lúc mới có thể đáp lại. "Chắc chắn là việc tạm hoãn phân tích tâm lí với cậu cũng phải áp dụng lên tôi thôi."
    "Đấy không phải phân tích tâm lí," Will nói."Đó là thấu cảm."

-----

    Họ trở về nhà vào lúc cuối chiều. Sự mệt mỏi của Hannibal quay lại khi bàn dưới nhà đã được dọn sạch và thịt được sắp đặt đâu vào đó. Sau những lúc này, gã thích được tắm dưới vòi sen thật lâu hoặc đôi khi là ngâm mình trong bồn tắm, với nhạc của Chopin hay Bach làm nền. Gã quyết định làm vậy trong khi Will cọ rửa lũ chó ở ngoài nhà và lau khô chúng ở trên ban công. Tuy nhiên, chẳng có gì để phát nhạc trong phòng tắm, Hannibal quyết định tự nghe nhạc trong đầu gã.
    Căn nhà yên lặng khi gã bước ra và cửa phòng Will khép hờ. Haninbal có thể nhìn thấy Will nằm ườn trên giường, mặt úp xuống, nửa đám chó cũng trên giường với anh và nửa còn lại dưới sàn. Mal còn ngáy nữa.
    Hannibal đi lên tầng. Gã ngồi xuống chiếc piano, tay đặt trên đùi và nhìn vào tờ giấy viết nhạc kín một nửa. Nửa còn lại- hình ảnh thoáng qua của Will, tay chân giang rộng trên giường, xung quanh là lũ chó lai đang dần hiện lên trong đầu gã. Sau một phút, gã đứng dậy và đi vào nhà bếp. Gã thái cải cầu vồng, tỏi và nửa củ hành. Gã xoa thịt bò với muối và đặt lại chúng vào tủ lạnh. Gã pha muối vào nước và đặt lên bếp nhưng không đun sôi ngay. Thay vào đó gã vào phòng khách và chọn cuốn Ficciones của Jorge Luis Borge. Gã mang nó lên ban công tầng trên và yên vị ngồi đọc.
    Hẳn là gã mơ màng theo bởi vì gã mở mắt và đột nhiên nhận thức rõ ràng rằng gã không ở một mình. Will đang ở trên ban công với gã, làm nóng vỉ nướng.
    "Xin lỗi," anh nói, khi Hannibal để cuốn sách rơi khỏi ngực xuống sàn nhà. "Có vẻ như anh đã chuẩn bị sẵn sàng làm bữa tối."
    "Tôi định đợi đến khi cậu ngủ dậy," Hannibal nói. "Cậu ngủ ngon chứ?"
    "Phải, say như chết vậy. Anh có cần giúp gì không?"
    "Khoai tây vẫn đang cần được gọt và cắt đấy."
    Will theo gã vào bếp. "Thịt bò, rau và khoai nghiền?"
    "Hoặc nướng." Hannibal ngừng lại ở bát khoai tây. "Cậu ưa cái nào hơn?"
    "Cô tôi hay nghiền cả vỏ luôn." Will nhặt một củ khoai tây lên. "Cô bảo thế sẽ nhiều chất hơn."
    "Cậu có thích thế không?"
    Will nhún vai.
    Hannibal đun sôi nước và không gọt khoai tây, bỏ luôn chúng vào nước nóng, với lớp vỏ vàng vẫn còn nguyên. Gã xào ngọt hành tây trước khi thêm vào tỏi và cải cầu vồng. Trước đó, vỉ nướng đã sẵn sàng và Hannbal bảo Will ra ngoài ban công làm thịt nướng với lời dặn làm cho gã "cực kì tái". Gã nghiền khoai tây với thật nhiều bơ, phải tới một nửa là bơ.
    Tối đó họ ăn trong phòng: sẽ dễ dùng dao và nĩa cho thịt bò hơn. Món thịt bò nướng của Hannibal được nướng tái hoàn hảo và gần như vẫn còn máu ở chính giữa. "Tôi có lời khen cho đầu bếp", gã nói.
    Will cười gượng."Có khó đến thế đâu."
    "Ngược lại; thịt bò muốn ngon lại rất khó." Hannibal cắt một miếng nữa. "Cậu chưa bao giờ nói với tôi về người cô này."
    "Bố với tôi ở với cô một khoảng thời gian ngắn. Chồng cô- chú tôi- là em của bố tôi. Tôi còn khá nhỏ; nhớ lại thì bố tôi phải nói là cực kì kém may mắn khi lập gia đình. Có lẽ đó là khoảng thời gian lâu nhất mà tôi ở cố định một chỗ. Cô chú có một vườn rau nên tôi được ăn rau tươi. Tôi không muốn đi."
    "Cậu có xin bố cho ở lại không?"
    "Có nhưng bố cứ khăng khăng rằng tôi phải đi cùng bố. Tôi không biết tại sao; đáng lẽ như vậy chẳng vui thú gì, lôi theo một đứa nhóc đi khắp mọi nơi, cố gắng kiếm đủ tiền cho cả hai người. Rồi khi tôi lớn hơn thì tôi nổi loạn."
   "Có thể đó là vì thể diện nữa." Hannibal xúc một nĩa đầy khoai tây nghiền. "Hoặc có lẽ ông ấy cô đơn."
    Will xiên một miếng thịt và cho vào miệng. Anh nhai nó một lúc.
    "Cậu không bao giờ đơn độc khi cậu còn nhỏ," Hannibal nói. "Lúc nào cũng có bố, bao giờ cũng thấy nhau, ngủ trong cùng một phòng. Khi lớn lên, cậu yêu mến thứ riêng tư mà cậu chưa từng có. Giờ thì cậu cũng có thói quen ở một mình."
    "Không phân tích tâm lí mà," Will nhắc gã.
    "Tôi nghĩ ta khá là ổn trong kì nghỉ này đấy, với hai người đàn ông đã quen với cô độc," Hannibal nói. "Cậu có thấy thế không?"

Note: Lí do tại sao mình thích bạn Coloredink viết, đối thoại rất mượt và êm. Mình thích đoạn mô tả giấc mơ của Hannibal, với mình thì như kiểu Hannibal đang dần thấy mình bị Will nhìn thấy, dù là một phần nhỏ và Will thì chưa sẵn sàng để nhìn tiếp. Lí do nữa là bạn ấy nhắc đến sự thấu cảm của Will, có một câu rất hay trong Hannibal (sách) nói về thấu cảm:"I think it's easy to mistake understanding for empathy - we want empathy so badly. Maybe learning to make that distinction is part of growing up. It's hard and ugly to know somebody can understand you without even liking you."
Dịch xong thêm được đống từ vựng ẩm thực.
Ví dụ như là đây, đẹp thiệt chớ.

hoặc là cái món hành tây xào ngọt- caramelized onion này

hay là món pain perdu- lost bread này

Giời ơi anh Will, làm ơn anh hãy cười một cái đàng hoàng tử tế cho con nhà người ta chiêm ngưỡng xem nào.













Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (Chương 2)

  Chủ nhật
    Hannibal bị khuấy động khỏi sự nghỉ ngơi buổi sáng hôm sau bởi đống tạp âm của tiếng sủa, rên rỉ và móng vuốt cào trên sàn. Will huýt sáo bảo lũ chó yên lặng nhưng chẳng khác gì mấy. Một con còn hăm hở nhảy vào cửa phòng ngủ của Hannibal. Hannibal nhắm mắt nằm trên giường. Cuối cùng, cửa mở ra và đóng lại, tiếng ồn mờ dần và biến mất. Hannibal ra khỏi giường.
    Ít nhất cũng có trứng cho bữa sáng nhưng không pho mát, không thịt xông khói, ngay cả bánh mì để nướng cũng không. Hannibal sẽ phải thực sự nói chuyện với người quản lí về việc "dự trữ" trong tủ lạnh và kho bếp nghĩa là gì rồi. Tìm kiếm tiếp, gã thấy một lon chứa yến mạch cắt bằng dao thép. Hannibal cầm nó trên tay và nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bầy chó của Will chạy loăng quăng trên bãi cỏ, lăn lộn trong cơn hưng phấn của loài chó.





    Trước khi Will quay lại với bầy chó ồn ào. Hannibal nghiền cà phê trong máy nghiền của Pháp và một chiếc chảo đang sôi trên bếp lò. Gã nghe thấy tiếng đổ thức ăn ra. Sau một lúc, trong khi lũ chó đang ăn nhai ầm ĩ, Will gọi, "Bác sĩ Lecter?"
   "Trên đây," Hannibal gọi lại, đổ cà phê ra.
    Will leo lên cầu thang. Anh vẫn đang mặc quần đùi và áo thun, tóc chưa chải. Tất cả những nét khô cứng và sự phòng thủ của Wil đều đã dịu đi nhiều và trông anh rất thu hút. Hannibal muốn ấn ngón cái của gã lên khóe miệng Will và xem chuyện gì sẽ xảy ra. Thay vì thế, gã đẩy một cốc cà phê qua bàn ăn sáng. "Bữa sáng chứ?" Hanibal hỏi.
    "Chắc rồi," Will nói. Giọng anh hơi cộc. Và sau một ngụm cà phê lớn, "Để tôi giúp nhé?"
    "Cậu có thể lấy trứng cho tôi." Hannibal đổ ra một bát đầy yến mạch cho Will và gã. Will đặt trứng lên bàn cho gã. Gã đập trứng và đổ vào một ít nước tương rồi rắc vào mỗi bát một nắm đầy vừng.
    Will ngắm màn trình diễn với cặp lông mày ngày càng nhướn cao. Anh cẩn thận nhận lấy chiếc bát. "Đây là cháo yến mạch, phải không?"
    "Phải, được nấu với nước và một chút muối. Cậu thấy mọi thứ tôi bỏ vào đó mà." Hannibal khuấy cháo, trộn lòng đỏ trứng và một ít lòng trắng trứng vào đó. "Một kiểu tùy ứng, lấy cảm hứng từ 
từ một loại cháo của người Nhật gọi là okayu. Sẽ tốt hơn nếu tôi có nguyên liệu tươi-rễ hành chẳng hạn, sẽ có vị ngon hơn nhiều."
    Will cẩn thận múc một thìa cháo, nuốt và một thìa nữa. "Ngon lắm," anh nói. "Tôi cứ nghĩ là yến mạch thì phải ngọt cơ."
    "Đúng là người ta hay làm thế, phải đấy, với đường nâu và hoa quả khô. Tôi thích bắt đầu một ngày với nhiều protein hơn." Hannibal ăn một chút yến mạch và ước rằng gã có furikake hay nori hoặc rong biển. Đó mới là những thứ thật sự cần thiết cho món này.
    Ít nhất Will cũng ăn với, nếu không phải là sự nhiệt tình thì cũng không phải là kiểu mạnh bạo. "Thế tôi cho là đi mua thực phẩm sẽ nằm trong danh sách của anh hôm nay rồi."
   "Đúng vậy." Hannibal cắn một hạt vừng. "Tôi e là sẽ phải mượn xe cậu. Chắc sẽ không tới một giờ đâu."
    Will nuốt một thìa đầy mà không nuốt. "Tôi sẽ lái."
    Hannibal nhìn anh. "Không cần đâu."
    Will chỉ thìa vào Hannibal. "Đây là kì nghỉ của tôi và cũng là của anh, không phải là anh cho tôi ở nhờ, tức là tôi phải trả một nửa tiền đồ ăn. Ít nhất là thế. Vì anh sẽ nấu cho tôi nữa mà. Với cả, tôi phải đi mua thêm thức ăn cho chó; tôi mang không đủ."
    Lúc nào cũng là chó. Hannibal đáng lẽ phải bảo người quản lí trữ thức ăn cho chúng nữa mới phải. "Nếu cậu cứ khăng khăng thế." Hannibal nói.
    "Tôi quyết thế rồi." Will nhìn xuống cái bát và để thìa lại vào đó. "Nhân tiện thì cảm ơn vì bữa sáng. Tôi chả mấy khi ăn sáng đâu."
    "Không có gì. Cậu có gặp ác mộng không?"
    Vai Will hơi giật. "Một cơn nữa. Tôi tỉnh giấc và thay cái kết, như anh bào."
    "Sẽ có hiệu quả, nếu cậu tiếp tục. Sau đó ta sẽ đến phần làm thế nào để khuyến khích các giấc mơ dễ chịu thay vào đó."
    Môi Will cong lên ở khóe miệng. "Phải, sẽ hay đây."
    Họ ăn hết bữa sáng và uống cà phê. Hannibal để Will dọn bát đĩa và đặt chúng vào máy rửa. Họ thay đồ, Hannibal mặc quần dài màu xanh nhạt với một chiếc áo sơ mi xanh dương nhẹ, Will mặc đồ vẫn như thường ngay. Anh huýt sáo gọi lũ chó vào nhà và Hannibal khóa cửa.
    Will lái xe sang hướng Tây khi Hannibal cài đặt địa điểm mới trên GPS của Will. "Có một chợ nông sản ở Amagansett, nếu tôi nhớ không lầm," gã nói."Nếu chưa phải là muộn quá. Ta sẽ đến đó đầu tiên và dừng ở siêu thị mua thức ăn cho chó sau."
    "Vậy cũng được," Will nói.
    Hannibal không thể nhớ lần cuối gã cần hỏi mượn xe của ai đó là bao giờ; có lẽ là chưa bao giờ. Gã cũng không thể nhớ lần cuối phải đi ra ngoài làm mấy việc vặt chẳng liên quan đến mình là khi nào nữa. Người ta đến nhà và ăn những gì gã thết đãi họ; bệnh nhân đến với gã tìm kiếm những chỉ dẫn và lời khuyên; trong rạp hát, tất cả mọi quyết định đều trong tay gã. Gã cảm thấy lịch trình thường ngày của mình bị kéo căng như một thớ cơ lâu ngày không dùng, một cú giật mạnh ở đầu gân và dây chằng. Giờ gã phải để ý tới những điều Will mong muốn và khao khát; gã phải nghĩ cho lũ chó nữa.
    Thật ra. Gã không phải thế. Nhưng kì nghỉ mới chỉ bắt đầu và vẫn còn nhiều thứ để quan sát.
    Chợ nông sản hóa ra vẫn mở và đỗ xe cũng không khó lắm vì vẫn còn sớm. Hannibal lấy một túi tái chế từ quầy thông tin và bước đi không cần ngoái lại khu đồ ăn chế biến sẵn: gã không quan tâm tới loại bánh nướng tươi hay mì ý làm tay hay món Hummus được trình bày nghệ thuật . Gã mua một ổ bánh mì Ý trắng, bốn củ hành tây, cà rốt và cần tây trước khi Will bắt kịp gã.
    "Này," Will nói. "Tôi đã bảo là tôi trả một nửa mà."
    Hannibal nhét lại ví vào túi. "Lỗi của tôi," gã nói. "Tôi quên mất."
    Will cầm túi đồ từ gã. "Dù sao thì anh định làm gì với tất cả chỗ này?"
    "Giờ thì chưa biết. Đây mới là nguyên liệu chính."
    "Trời ạ."
    Will trả tiền cho phần ngô và khoai tây mà Hannibal chọn và Will cực kì muốn mua cả một quả dưa hầu và cả một pound thịt bò ăn cỏ đông lạnh.
    Hannibal đang định làm món ossobuco. Gã ngước lên, vẻ nghiêm nghị. "Để làm gì thế?"
    "Bánh mì kẹp." Trước vẻ mặt ngây ra của Hannibal, Will nói, "Anh có lò nướng mà!"
    "Tôi chưa nói gì cả," cuối cùng Hannibal nói.
    "Ta sẽ ăn trưa bằng bánh mì kẹp," Will nói. "Ta có thể nướng ngô nữa. Có chỗ nào quanh đây bán pho mát không nhỉ?"


-----


    Will khăng khăng phải lấy loại cheddar hoặc loại tổng hợp hay được gọi là pho mát Mĩ để làm bánh mì kẹp, cả hai loại đều không ở chợ nông sản Amagansett. Cũng không sao vì người ta chỉ có thức ăn thô cho chó ở đó mà Will thì phản đối việc này, anh không muốn thay đổi chế độ ăn của bọn chúng đột ngột quá. Vậy là họ dừng ở một cửa hàng thú cưng để Will mua Eukanuba và một túi pho mát Mĩ thái mỏng và 6 chai bia. Hannibal mua thịt xông khói và một góc pho mát Brie chưa chín.
    Mùi của lũ chó tấn công Hannibal ngay khi gã mở cửa trước, gã phải đi chỗ khác rồi mới quay lại. Ở nhà Will thì không đến nỗi thế nhưng cũng đủ để làm giảm tâm trạng vốn đã u ám sẵn của gã. Lũ chó ùa vào người họ, vẫy đuôi và le lưỡi; Hannibal cố gắng đi xuyên qua chúng và leo lên cầu thang để đổ. Khoai tây và hành trên bàn; rau quả trong tủ lạnh; thịt trong bồn để rã đông. Sắp đặt nhà bếp bao giờ cũng lầm tâm hồn gã êm dịu đi, mà điều này là may mắn khi Will đang leo lên cầu thang và hỏi Hannibal đồ dọn dẹp để đâu; một con chó vừa mới nôn ra thảm trải phòng ngủ.
    "Tôi không biết nữa," Hannibal nói bình thản.
    "Tôi, ừ, tôi xem tìm quanh đây vậy." Will cúi đầu và đi xuống.
    Nhạc cụ duy nhất trong nhà là một cây đàn dương cầm dành cho trẻ con nằm trong góc phòng ăn. Hannibal muốn chơi và sáng tác nhưng có thể Will sẽ lại đi lên, săm soi qua vai Hannibal, hỏi mấy câu bâng quơ và lũ chó sẽ leo lên cùng, để lại lông khắp thảm và đồ đạc. Gã có thể thái rau, một công việc dễ chịu và lặp lại nhưng Will rõ ràng muốn làm cùng bữa trưa và sẽ trách móc Hannibal vì tự làm hết mọi việc một mình.
    Cuối cùng, Hannibal xuống dưới nhà xem xét. Gã tìm thấy giấy trong ngăn kéo, một cây bút chì và đắm mình trong việc tái hiện lại Quảng trường San Marco từ kí ức. Hồi ấy là mùa đông, trong trí nhớ gã và những con kênh đều đầy nước. Khách bộ hành đi lại qua cây cầu gỗ bắc trên dòng nước. Trời một màu xám và mọi thứ quá tĩnh lặng và yên ắng đến độ nếu không có tiếng xe cộ vọng lại từ những thành phố kiểu Mĩ ngoài kia và không có đám đông khách mùa hè ồn ã, Hannibal ắt hẳn đã muốn ăn tối ở ngay đó.
    Khi gã ngẩng lên, tiếng nhạc phát ra từ tầng trên: tiếng rè rè của một chiếc radio. Lũ chó nằm la liệt xung quanh nghỉ ngơi và không theo chân Hannibal lên cầu thang. Will đang thái cà chua. Anh xắn tay áo lên và cầm quả cà chua không đúng cách chút nào.
    "Để tôi giúp nhé?" Hannibal hỏi, đến đứng bên cạnh Will. Rau diếp đã được nhặt lá nằm trong rây lọc trong bồn rửa; ngô đã lột vỏ và hành được thái thành những vòng tròn nhỏ.
    Will nhún vai và bỏ lát cà chua vào đĩa. "Mọi thứ vẫn khá là ổn mà. Anh có muốn cắt dưa hấu không?"
    Hannibal lấy dưa hấu từ trong tủ lạnh và bắt đầu thái các góc rồi thành các miếng. Will cắt hai miếng thị bò dẹt lớn và mang chúng cùng với ngô trên bàn đặt trên vỉ nướng. Anh quay vào trong để lấy bia trong tủ lạnh, bật nắp và đưa một chai cho Hannibal. Hannibal nhận lấy dù cho gã ghét cay ghét đắng bia Mĩ.
   "Anh định làm gì nốt ngày hôm này?" Will hỏi.
    "Tôi chưa nghĩ xa đến thế," Hannibal nói. Bia nhạt thếch và vị chẳng ra sao. Gã ngồi uống và ăn một miếng dưa hấu. "Có lẽ là đi dạo. Hoặc là đọc chút gì đó."
    "Anh thường làm gì khi đi nghỉ?"
    "Phần lớn vẫn là những thứ tôi làm khi ở nhà," Hannibal nói. "Nấu ăn. Đọc sách. Chơi nhạc. Nếu đến thành phố khác thì có lẽ tôi sẽ đi bảo tàng hoặc đi nghe nhạc."
    Will dựa lưng vào bàn, những ngón tay nới lỏng quanh cổ chai bia. "Một mình ư?"
    "Phải; để được tự do thì phải thỏa hiệp với sự cô độc. Cậu biết một chút rồi đấy, tôi tin vậy."
    "Đúng." Will nhìn đi chỗ khác và uống bia, cổ họng anh nhấp nhô. Anh vào nhà để xem món bánh mì kẹp. Hannibal dọn chỗ dưa hấu vào một chiếc bát lớn.
    "Anh thích ăn thế nào?" Will goi với ra từ bên trọng.
    "Tái," Hannibal nói lại.
    "Tôi không ngạc nhiên đâu."
    Họ ăn trên bãi cỏ, một đĩa ngô nướng và một bát dưa hấu trên bàn nằm giữa họ. Bánh của Hannibal được làm tái một cách hoàn hảo, nhân được nướng qua, rau diếp vẫn giòn. Món pho mát Mĩ đáng ghét chảy cũng vừa phải. Will trông có vẻ hạnh phúc nhất từ lúc Hannibal gặp anh, mút nước dưa hấu khỏi đầu ngón tay và ăn khi lũ chó đùa giỡn xung quanh họ. Nước thịt và mảnh vụn bánh bám trên mặt anh. Tuy vậy không đến nỗi quá khó chịu.
    "Tôi có lời khen cho đầu bếp," Hannibal nói.
    "Có gì to tát đâu," Will đáp. "Chỉ là bánh mì kẹp thôi mà."
    "Câu đáp phù hợp là," Hannibal nói, "không có gì; tôi mừng là anh thích nó."
     Will cúi đầu. "Anh biết đấy, tôi gần như đã mong là anh ăn nó với dao và nĩa cơ."
    "Tôi đang đi nghỉ, điều mà cậu nhắc tôi nhiều lắm rồi."
    Will mỉm cười. "Ta đáng lẽ nên mang theo Abigail. Tôi nghĩ cô bé thích chỗ này."
    "Tôi tưởng là Abigail sẽ thích bất cứ chỗ nào miễn là không phải Port Haven vào lúc này," Hannibal nói. "Nhưng tôi sợ là ta sẽ vấp phải phản đối của Alana, nhất là khi tôi đưa cô bé ra viện mà không được cô ấy đồng ý."
    "Ừ, phải." Will phủi vụn bánh trên quần. Mũi của Buffy  hít ngửi cỏ xung quanh ghế họ. "Có lẽ lúc khác vậy."
    Hannibal liếc nhìn Will. "Cậu nghĩ là sau này sẽ có thời gian à?"
    Will cúi xuống và vùi ngón tay vào đám lông xoăn của Buffy. "Một lúc nào đó, tôi nói thật đấy. Cô bé không ở trong bệnh viện mãi được."
    "Cô bé có lẽ cũng không muốn làm gì với chúng ta cả. Chúng ta là dấu vết tàn dư của một giai đoạn đau thương trong cuộc đời cô bé."
    Sự vui vẻ trước đó của Will biến mất vào bên trong. Anh tiếp tục gãi sau tai Buffy. Buster sán lại và dụi mũi vào tay kia của Will. Hannibal ước gã ngồi gần hơn.
    "Ý tưởng đó làm cậu không vui." Hannibal quan sát.
    Như thể có một bức tường đầy gai đột nhiên mọc lên giữa họ. Will liếc nhìn nhanh Hannibal khó chịu khi anh xoa giữa hai tai Buster. "Không phân tích tâm lí nhé."
    "Lỗi của tôi," Hannibal nói. "Nhưng tôi mong cậu biết là cậu có thể nói với tôi bất cứ điều gì cậu muốn. Như bạn bè."
    Will chú ý trở lại lũ chó. Buster là một chú chó nhỏ tham lam, nó lấn qua Buffy để được Will gãi và âu yếm nhiều hơn. Will đã phải vất vả để chắc chắn cả hai con đều được chú ý như nhau, nhưng Will càng đấy Buster ra xa, Buster càng cố chui vào. "Tôi cho là tôi không muốn nghĩ rằng cô bé có thể quên tôi dễ thế, không thể khi mà tôi sẽ không bao giờ quên cô bé."
    "Ngay cả khi cô bé không bao giờ nói chuyện với chúng ta nữa," Hannibal nói, "Tôi đảm bảo với cậu, cô bé sẽ không quên chúng ta đâu."


-----

    Hannibal ngồi bên cây đàn piano yên lặng, bàn tay đặt lên các phím, mắt nhìn những trang giấy trắng trước mặt. Mắt gã nhắm hờ; gã vẫn đang chìm trong nhận thức về bản thân gã. Một lâu sau, một vài cảm xúc lướt qua gã, như một giọt mực loang trong ly nước. Gã nhấn một phím rồi một phím nữa và cả bàn tay nhấn thêm nhiều phím, một giai điệu trọn vẹn. Gã dừng lại và viết vài ghi chú.
    Họ cùng nhau dọn dẹp sau bữa trưa, Will cọ vỉ nướng và đi vứt rác trong khi Hannibal lau bàn và đặt đĩa vào máy rửa. Giờ Will đi dạo với lũ chó. Hannibal có thể nghe tiếng chúng sủa mơ hồ. Gã thêm vào vài quãng ngắt và viết ra giấy. Rồi gã chơi toàn bộ đoạn nhạc: nó không êm và chẳng thuận tai nhưng khá hấp dẫn. Gã muốn ngồi dịch ra phía trước, để nghe được tốt hơn.
    Bốn lăm phút sau khi gã ngước lên thì thấy Will đang trong phòng ăn với gã, ngồi ở đầu bàn với ngón tay vùi trong cổ Winston.
    "Xin lỗi," Will nói. "Tôi không muốn làm phiền anh. Nghe hay đấy."
    Hannibal đặt bút xuống. "Không hay quá mức. Sáng tác là lặp đi lặp lại, không như khi nghe một khúc hoàn chỉnh."
    Will nhún vai. "Tôi chẳng ngại cái đó."
    Lưỡi câu; câu cá; dạy chó. Không, dĩ nhiên là lắng nghe cùng một hòa âm và đối âm chơi đi chơi lại không làm Will chán. Hannibal chơi một vài nốt, ngừng rồi chơi lại, lần này với một thay đổi nhỏ. Gã nhận thức rất rõ khi có người đang ở trong phòng.
    "Anh có muốn tôi đi ra không?" Will hỏi.
    "Nếu cậu muốn." Hannibal chơi lại đoạn đầu và thêm một đoạn mới vào lúc kết thúc. Không hợp, gã lại bắt đầu lần nữa. "Tôi chưa bao giờ sáng tác mà có người trong phòng cả. Đấy là một cảm giác mới."
    "Sao anh lại thích sáng tác?"
    "Âm nhạc nói được những gì từ ngữ không thể," Hannibal nói, ngừng lại để viết một vài nốt mới. "Và đó là hành động sáng tạo. Như thể tôi mang một vẻ đẹp mới đến thế giới."
    Winston lắc người và chạy ra khỏi phòng. Will nhìn nó đi. "Anh nói nghe như là sinh con vậy."
    "Trên nhiều phương diện thì quả là vậy." Hannibal chơi lại đoạn đầu. "Cũng có thai nghén, nuôi dưỡng và sinh ra. Nhưng không như trẻ con, một bài hát mới chỉ cần một người cha mẹ."
    "Và kết quả là nó không có tâm trí. Anh tạo ra một thứ mới mẻ nhưng anh chỉ có một mình." Will đặt cả hai bàn tay lên bàn trước mặt, men theo thớ gỗ bóng loáng. "Tự do trong cô độc."
    "Tự do hoàn toàn," Hannibal đồng ý. Gã đặt bút chì xuống và quay qua Will. Gã đợi, hai bàn tay nắm lại trong lòng. 
    "Anh đã bao giờ ước là mình không...tự do đến thế?" Will hỏi.
    Hannibal nghiêng đầu. "Tôi có những thói quen và khuynh hướng khiến tôi thiên về sự cô độc. Tôi là một người cần có tự do."
    Will biểu hiện nét mặt cho thấy có lẽ anh đang kìm lời. Hannibal mong rằng anh sẽ nói.
    "Tuy thế," Hannibal tiếp tục, "tôi không thể nói là tôi chưa từng thấy cô đơn." Gã ngừng lại. "Cậu có thích nó không? Tự do của cậu ấy?"
    Will không nhìn mắt gã. Cái nhìn của anh xa xăm. Có lẽ anh nhìn thấy điều gì đó, phía sau Hannibal, phía sau bức tường của ngôi nhà. 
    "Tôi có," anh nói và im lặng. Cuối cùng, anh đứng dậy và đi ra ngoài, Hannibal quay lại việc sáng tác.


----


Lúc sáu giờ, Hannibal bắt đầu thái hành. Will đang trong phòng khách, cách không xa lắm, đang lướt các kênh truyền hình. Căn nhà nghỉ có TV vệ tinh và gần 1000 kênh; Hannibal không quan tâm bất kì kênh nào và quên hẳn là gã có tivi. Will, người có lẽ đã không xem tivi cả chục năm, bị hàng loạt các chương trình thu hút và cả mấy giờ qua căn nhà toàn là tiếng ồn rì rầm của đám đông khi Will khám phá các kênh thể thao, nấn ná ở một kênh tự nhiên về báo đốm và xem 20 phút một bộ phim hành động toàn các cảnh bắn súng. Lũ chó tham gia cùng anh, từng con một, để lại lông rụng khắp ghế bọc vải và thảm trải nhà. Nhưng khi Hannibal bắt đầu thái một củ hành, con dao của gã vẫn theo một nhịp đều đều trên chiếc thớt tre, Will tắt ti vi và đến tham gia với gã.
    "Tôi giúp nhé?" Will hỏi, dựa người vào bàn.
    "Cậu có thể nhặt nốt chỗ rau diếp còn lại," Hannibal nói. "Ta sẽ làm salad." Gã bắt đầu thái cà chua.
    "Nếu tôi có kế hoạch cho nó rồi thì sao?"
    Hannibal ngước lên. "Cậu có sao?"
    "Không, nhưng có thể đấy." Will lấy rau diếp và nhặt lá bỏ vào bồn rửa.
    Hannibal cắt cà chua thành từng lát nhỏ. Nước và hạt trào ra trên thớt. "Cậu không nấu ăn."
    "Tôi vừa nấu bữa trưa cho chúng ta mà."
    "Cậu không hay nấu ăn," Hannibal sửa lại.
    "Không hẳn, không. Có vẻ vô nghĩa, có mỗi mình tôi." Will rửa lá rau diếp và để chúng vào rây lọc. "Anh còn muốn tôi làm gì nữa không?"
    "Bóc hạt mấy bắp ngô nướng." Hannibal bắt đầu thái một quả cà chua khác. Lần này gã thái miếng lớn. "Cậu có thích nấu ăn cho người khác không?"
    Will thấy bắp ngô nướng còn thừa trong tủ lạnh, bọc trong giấy thiếc. Anh lấy một con dao, một cái thớt và sau khi phải mở thêm mấy cái tủ nữa, một cái bát. "Hơi hơi, phải. Anh cũng thế? Anh lúc nào cùng mời người ta đến ăn tối."
    "Niềm vui tôi nhận được từ việc nấu ăn cho người khác không giống niềm vui tôi nhận được khi ăn tối một mình. Cậu đưa trứng và pho mát Parma cho tôi nhé?" Will đưa trứng và pho mát cho gã.
    Hannibal đập sáu quả trứng vào bát và nạo pho mát phủ lên trên. Gã thêm một nhúm muối và một chút tiêu và bắt đầu đánh trứng.
    "Anh làm gì món gì thế?" Will hỏi, nhìn qua vai gã. "Bánh Quiche à?"
    "Frittata," Hannibal nói. "Một chút nhẹ nhàng, tôi nghĩ thế, sau một bữa trưa quá đầy đủ."
    "Tôi thấy bít tết trong tủ lạnh," Will nói.
    Hannibal nở một nụ cười với Will. "Còn có ngày mai nữa mà." Gã đặt chảo lên bếp và đổ đầy dầu. Gã để nóng lên khi thái tiếp mùi tây. "Cậu có biết làm sốt dầu giấm không?"
    "Không biết tí nào."
    "Dầu ô liu, giấm rượu vang đỏ, mù tạt, muối và tiêu," Hannibal nói."Tôi cho là tôi đã thấy một chai rỗng ở trong kho. Bắt đầu với bốn thìa xúp dầu ô liu, hai thìa cà phê mù tạt và trộn lên thôi." Gã nghiêng hành đã thái đổ vào chảo, chúng bắt đầu kêu xèo xèo. Hannibal lắc chảo để chúng tản đều ra.
    Gã nghe tiếng cửa tủ và ngăn kéo mở rồi đóng. "Tôi phải đổ vào lọ à?"
    "Cả muối và tiêu nhé. Xong rồi thì đậy nắp lại và lắc đều."
    "Lắc á?"
    "Phải; thế sẽ giúp các thành phần trộn vào nhau. Cậu có thể dùng máy pha hay cây đánh trứng nếu muốn nhưng mà cái lọ là để làm như vậy mà."
    "Thế này thì anh có vẻ cổ lỗ quá." Will cho dầu ô liu đầu tiên rồi giấm và cuối cùng là mù tạt vào lọ. "Trông chẳng thanh nhã chút nào."
    "Có hiệu quả đấy." Hannibal thêm cà chua. Không khí trong bếp bắt đầu có hương vị mùa hè rõ rệt.
    Will đóng nắp và lắc cái lọ. Hannibal liếc nhìn qua khóe mắt khi Will mở nắp, nhúng đầu ngón tay vào vành lọ và mút phần dư ra. "Với tôi thì vị ngon đấy." Anh nhìn lên Hannibal.
    "Rồi đổ ra và dàn đều lên salad." Hannibal đổ trứng lên cà chua và hành rồi rắc rau mùi tây lên trên. Gã hạ thấp nhiệt độ vỉ nướng xuống. "Thế còn việc nấu ăn cho chính mình sao lại vô nghĩa đến thế?"
    Will dùng lại chiếc thớt của Hannibal để thái rau diếp. "Thì, kết quả không được như ý, tại vì bọn tôi không phải đầu bếp sành sỏi như anh. Lúc nào cũng là một đống hỗn độn, bọn tôi không phải ai cũng có máy rửa bát như anh nữa. Tôi cũng không hay ăn lại đồ thừa thế nên sẽ là lãng phí thức ăn." Anh thả rau diếp, bắp ngô và cà chua vào một cái bát lớn mà Hannibal vừa đưa cho anh. Anh đổ nước sốt dầu giấm vào và rải đều bằng tay. "Như vậy mệt lắm. Chẳng đáng gì cả."
    "Nếu tối nào tôi cũng đến nhà cậu, mà đói bụng thì cậu có nấu ăn cho tôi không?" Hannibal hỏi.
    "Có, dĩ nhiên rồi."
    "Chúng ta thích nấu ăn cho người khác bởi vì đó là cách chúng ta biểu lộ sự quan tâm," Hannibal nói. Gã để vỉ nướng lên trên cao và để tăng nhiệt độ. "Đó là bài học ta học được từ cha mẹ. Tình bạn trên bàn ăn là một cách để thắt chặt với bạn bè và hàng xóm. Từ bầu bạn (companion) bắt nguồn từ một từ có nghĩa là 'người được ta chia sẻ bánh mì'. Nên nếu cậu không nấu ăn cho chính mình, Will" Hannibal lấy cái chảo từ trên bếp cho vào lò nướng, "thì câu hỏi của tôi cho cậu sẽ là, tại sao cậu lại không dành cho mình sự quan tâm như cậu dành cho tôi?"
    Will không trả lời nhưng Hannibal cũng không mong anh làm vậy. Gã bày đĩa, đồ bạc và dao để xắt món frittata. Will rửa tay và đi xuống cho lũ chó ăn.
    Lần này họ ăn trên ban công, nhìn ra phía biển, ngọn đèn sưởi tỏa ra hơi ấm sau lưng họ. Không có con chó nào ở đó. Họ ăn trong sự im lặng thân tình, nĩa chạm lanh canh vào đĩa khi bầu trời tối dần. Hannibal không nghĩ về bất cứ điều gì cụ thể cả, gã cảm thấy bình yên.
    "Tôi thuê một con thuyền," Will nói. "Để câu cá. Ngày kia. Anh có phiền trông lũ chó cho tôi không?"
    "Không vấn đề gì." Hannibal nuốt một ngụm bia vị kinh khủng và kề miệng chai vào cằm. "Tôi mong cậu sẽ bắt được cá; ta sẽ không phải lo về bữa ăn nữa."
    "Đó là tất cả những gì anh nghĩ tới?" Will hỏi. "Thức ăn ư?"
    "Vấn đề lớn của thời đại, phải. Đó là điểm chung lớn nhất trong cuộc sống của chúng ta: ta cần phải ăn. Những ước vọng khác, những sự việc khác, đến rồi sẽ đi nhưng ta lúc nào cũng đói khát."
    "Nhưng ta có thể khao khát những thứ hơn cả thức ăn."
    "Đúng thế," Hannibal thừa nhận. Gã chồng đĩa của mình lên đĩa của Will trên bàn. "Cậu khao khát điều gì?"
    Will đặt chai bia lên trên đùi. "Cùng những thứ như mọi người khác. An toàn. Ổn định. Mục đích."
    "Thấu hiểu? Yêu thương?" Hannibal nói.
    Will liếc xéo gã. "Không chơi trò tâm lí nhé," anh nói và uống một ngụm bia.
    "Lỗi của tôi, " Hannibal nói.
    Bầu trời giờ đã tối hoàn toàn, những ngôi sao hiện ra đây đó. Họ có thể thấy nhiều sao- nhiều hơn ở Baltimore nhưng có lẽ không nhiều bằng nhà của Will. Không giống như ngước nhìn trên sa mạc hay từ trên đỉnh núi cao. Dải Ngân Hà không nằm trải dài trên bầu trời cho họ ở đây.
    "Cảm ơn vì bữa tối," Will nói. "Ăn ngon lắm."
    "Không cần phải cảm ơn tôi đâu," Hannibal nói. "Cậu cũng giúp mà."

"Phải, nhưng mà, nếu chỉ có mình tôi thì có khi tôi không ăn thế. Có lẽ tôi sẽ đặt pizza," anh thêm vào, nhìn Hannibal tinh quái. Hannibal đáp lại bằng một nụ cười gần như vô thức. "Nên cảm ơn anh nhiều."
    "Cậu có thấy cậu sẽ dễ chịu hơn khi ở đây với một người  bạn hơn là ở một mình không?"
    Will quay lại nhìn biển. Gió thổi mạnh làm tóc anh lòa xòa trước trán. "Thật sự là có." Anh liếc nhìn Hannibal. "Thế còn anh?"
    "Tôi cũng thấy vậy," Hannibal trả lời.

Note: Cho những ai lười gúc gồ, đây là đồ ăn của hai anh chương này:
Bữa sáng
Đây là yến mạch cắt bằng dao thép (steel cut oat) của anh Hannibal, ăn kèm trứng và vừng, mỗi tội thiếu ít hành (ờ trông cũng hơi ghê ghê, bảo sao Will ngờ ngợ :))

tức là anh lấy cảm hứng từ cháo hành Nhật Bồn: món okayu này có trứng, cá tuyết, hành và cà ri

tuy thế mơ ước của anh là rắc furikake lên cơ, một loại gia vị của Nhật có cá đáy, rong biển khô, vừng, đường, muối và mì chính

hoặc là nori, rong biển khô của Nhật hay còn gọi là tảo tía

Bữa trưa
Đây là món Ossobuco sang chảnh anh Hannibal định làm
 
thay vào đó anh được ăn burger bò tái tự tay anh Will làm

Pho mát mà anh Will đòi mua, pho mát cheedar

Pho mát mà anh Hannibal mua, pho mát Brie, nghe bảo đây là loại thượng hạng

Bữa tối
Đây là sốt dầu giấm-vinaigrette, ủa dzậy chứ trông ngon mắt mà anh Will

Đây là frittata anh Hannibal làm

mà anh Will tưởng là định làm bánh Quiche này

pho mát Parma anh Hannibal dùng trong bữa tối

Từ companion, bắt nguồn từ tiếng Latin com:together with và panis: bread, tiếng Pháp cổ là compaignon: one who breaks bread with another.


















Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

Rồi dựng một ngôi nhà nhỏ để ta cùng sống ở đó (Chương 1)

Dịch từ And built a little house that we could live in- Coloredink .Đã xin phép tác giả.
Translation of And built a little house that we could live in- Coloredink, with author's permission.




Summary *của tác giả*
"Đó là nhà của anh," anh lẩm bẩm. "Đúng ra anh phải dùng nó, ít nhất một lần chứ. Và hàng bao nhiêu năm rồi anh chưa đi nghỉ, lại mới bị một tên thái nhân cách tấn công nên anh cũng cần nghỉ nữa. Nhưng mà," anh cựa quậy trên ghế, "có lẽ đấy không phải ý muốn của anh về kì nghỉ đâu, phải đi nghỉ với tôi và một bầy chó lạc. "Ngược lại," Hannibal nói, một làn hơi ấm lan ra và phồng lên trong ngực gã, "việc đó nghe có vẻ sẽ rất tuyệt vời."
Summary *honest spoiler*

Honey moon của couple chưa cưới Hannigram
#đưanhauđitrốn#domesticlife#Hannibalss01
Tình trạng: đã kết thúc, 8 chương. 
Chương 1


    Có khi cậu phải đi nghỉ thôi," Hannibal gợi ý.Đó là một lời gợi ý mà bất kì một nhà trị liệu nào cũng sẽ đưa ra. Ác mộng, mộng du, ảo giác: không ngoài gì khác chính là những cơn stress hậu chấn thương nhưng Hannibal còn ngửi thấy một mùi bệnh tật ngòn ngọt, ngây ngấy sốt ở sau cổ của Will. Gã rất tò mò muốn biết cái gì gây ra thứ đó nhưng gã cũng muốn xem Will sẽ phản ứng ra sao với ý tưởng đi nghỉ. 
   Will khịt mũi. "Vài ngày nằm dài trên bờ biển đâu đó, nhâm nhi dưới một tán ô nhỏ hả?" Anh lắc đầu mỉm cười cự nự. "Không đâu."

     Hannibal chuyển nét mặt thành một nụ cười lịch sự và xa cách mà gã biết sẽ làm Will cáu. Hẳn thế, những ngón tay của Will bấu vào đầu của tay ghế. "Cái tôi gợi ý là tạm xa công việc, làm mấy thứ tiêu khiển mà cậu thấy dễ chịu và phân tâm. Tránh xa khỏi mấy chỗ u ám mà Jack gửi cậu đến. Tôi tin là điều đó sẽ làm nhẹ đi nhiều phần tình trạng căng thẳng của cậu." Gã buông chân rồi lại bắt chéo ngược lại, những ngón tay đan trên đầu gối. "Nghỉ ngơi thế nào là tùy mỗi người. Có người thích biển và cocktail nhưng rõ ràng đó không phải cậu. Cậu thích gì nào?"
    Will mất một lúc mới đáp lại. Mắt anh lơ đễnh, nhìn vào đâu đó; anh liếc ra góc xa của căn phòng, trần nhà và cuối cùng nhìn vào những ngón tay cựa quậy. Anh liếm môi. "Tôi thích." Anh hít một hơi rồi thở hắt ra. "Tôi muốn ở với lũ chó. Tôi thích câu cá. Nhưng thế thì ở nhà tôi cũng làm được."             
    Điều này không làm Hannibal ngạc nhiên. Will là một người thực dụng và rất thích ở nhà: anh để nhà mình như một cái tổ, chằng chịt những mảnh vụn khiến anh thấy thoải mái và an toàn. Ý nghĩ về nghỉ ngơi của anh không phải là rút cạn năng lượng vì người khác. Và nữa-"Nhưng nếu cậu mà nghỉ ở nhà thì thể nào Jack cũng làm phiền. Lôi cậu đi." 
    Will thở dài. "Phải."Hannibal biết Will đang tưởng tượng ra viễn cảnh: được ở nhà, lạc lối trong sự chăm chú yên bình khi làm móc câu; điện thoại reo; Will lúc đầu định lờ đi nhưng cuối cùng bỏ cuộc; "Tôi đang trong kì nghỉ", anh sẽ nói vậy, định từ chối và Jack sẽ trả lời, "Cho một ngoại lệ đi." Và Will sẽ cuốn theo, lúc nào cũng vậy.
    "Lần cuối cùng cậu đi nghỉ là khi nào?" Hannibal hỏi. 
    "Cũng vài lần. Lâu rồi. Không ít thì nhiều là cả mùa đông. Cũng nhiều lần vào hè nữa. Bất cứ khi nào Học viện FBI hay Học viện Quốc gia không có kì học thì tôi được nghỉ." 
    "Và cậu có làm những thứ như đã mong không?" 
    "Cũng gần thế. Có lúc tôi làm nghiên cứu."
    "Nhưng giờ thì không còn nữa."  Hannibal nói. "Jack không để cậu lên lớp và thư giãn nữa. Cậu sẽ phải học cách đặt ra ranh giới thôi. Hãy dành cho mình thời gian và không gian, để được là chính mình. 
    "Will nuốt khan. "Tôi đoán vậy."
    Hannibal mỉm cười. Lần này gã cho phép mình nhăn khóe mắt khiến trông gã già hơn và thân mật hơn. "Cậu xứng đáng được nghỉ ngơi, Will."
    Will nhìn lên và lại nhìn ra chỗ khác. Lưng anh gập xuống và vai so lại.
    "Cậu không mong đợi việc đó", Hannibal quan sát.
    "Không", Will thừa nhận."Cậu đã quá vất vả vì Jack rồi. Thậm chí anh ta còn chẳng nhận ra nữa."
    "Có mà"
    "Và tôi chắc là nếu cậu có nói về vụ nghỉ ngơi với Jack, anh ấy sẽ đồng ý thôi", Hannibal tiếp tục. "Có khi còn cổ vũ nhiệt tình nữa. Rồi anh ta sẽ nói chỉ là chưa tìm được lúc."
    Môi Will mím lại. "Anh ấy không nói vậy đâu." Anh chuyển mình trên ghế, móng tay cào vào lớp da. "Lần cuối cùng anh nghỉ là khi nào?"Đây là cách Will đáp trả khi bị dồn vào đường cùng: đi tìm sự đạo đức giả làm điểm chung. 
    Hannibal thích điểm này ở anh; nó cho phép gã thành thật với Will, mà Will có vẻ cũng thích và thấy nguôi giận và Hannibal lấy điều đó làm vui và thú vị,"Mùa xuân năm ngoái", Hannibal nói và sau một thoáng hồi tưởng, sửa lại thành "Không, tôi nghĩ là năm trước nữa."
    "Thế là hơn hai năm không nghỉ; anh vất vả hơn tôi."
    Hannibal nghiêng nhẹ đầu đáp lại. "Công việc của một nhà tâm lí học không bao giờ kết thúc."
    Will xoay người trong ghế. "Anh đã đi đâu?"
    "Venice." Hannibal nghiêng đầu trở lại và để kí ức tràn về: mùi của những con kênh; sự im lặng của những con phố không xe cộ; vô số cầu và quảng trường; những quả chuông nhà thờ rung trên Quảng trường San Marco. "Mùa xuân là lúc thăm thú tuyệt nhất: những con kênh không ngập tràn như hồi mùa đông, du khách mùa hè còn chưa đầy thành phố và thời tiết thì êm dịu."
    Will ậm ừ, xoa mấy ngón tay đằng sau gáy. "Đi xa như thế...tôi không muốn lũ chó nằm cũi với cả tôi cũng không muốn ai đó phải trông bọn nó lâu đến vậy. Đi xa quá."
    "Chẳng có lí gì mà cậu bị chia cắt khỏi bọn chúng cả; chúng là một phần trong tâm tưởng cậu," Hannibal nói. "Nhưng tôi tin là cậu sẽ tìm được kha khá dịp nghỉ ngơi với thú cưng. Và nhiều dịp nữa có thể gồm cả câu cá nữa." Gã gõ mấy ngón tay lên tay ghế. "Để tôi cho cậu dùng nhà nghỉ riêng của tôi nhé? Cậu luôn được chào đón với lũ chó miễn là bọn chúng không gây ra thiệt hại lớn gì mà tôi biết là cậu cũng sẽ không cho phép thế."
    "Anh có cả nhà nghỉ cơ à?" Will chớp mắt và miệng anh hơi lệch đi. "Dĩ nhiên là thế rồi. Ở đâu thế?"
    "Montauk", Hannibal nói và trước cái nhướn mày của Will, gã thêm vào,"East Hampton".
    "Anh có một nhà nghỉ ở Hampton?" Giọng Will gần như khó chịu dù Hannibal không chắc lắm."Một bệnh nhân giàu có để lại cho tôi," Hannibal nói. "Tôi ít khi dùng nó. Thỉnh thoảng tôi cho thuê và nghỉ cùng với mấy đồng nghiệp. Tôi rất vui lòng cho cậu mượn nó 1 tuần."
    "Không. Không đời nào." Will lắc đầu.
    "Tôi nghe nói câu cá ở đó tuyệt lắm" Hannibal nói tiếp. "Lượng cá biển nhiều hơn bất cứ vịnh nào trên thế giới."
    Will cười nhỏ. "Tôi biết anh đang làm gì rồi, câu trả lời vẫn là không nhé. Tôi...tôi không thể. Thế rộng rãi quá." Anh nhìn đi chỗ khác.
    Hannibal nắm rồi mở tay và tập trung vào chiến thuật tiếp theo. Gã có thể thúc ép thêm hoặc gã có thể bằng lòng. Thật ra, ý tưởng Will đi nghỉ không hợp ý gã; gã cũng không thể quan sát Will ở Montauk được và Will sẽ có thể suy sụp đến mức có ai đó sẽ nhận thấy và đưa cậu đi khám. Tất cả đều không được. Gã gợi ý ban đầu chỉ để xem Will phản ứng thế nào và gã đã thấy. Vậy là đủ.
    Tuy thế, trong im lặng, Will có vẻ đã đi đến kết luận của riêng mình."Có thể nếu với một điều kiện."
    "Đó là gì?" Hannibal tập trung chú ý trở lại.Will nhìn Hannibal qua khóe mắt như thể đấy là cách xoay sở tốt nhất để không phải nhìn trực tiếp vào mắt. "Nếu anh đi cùng."
    Hannibal hé môi ngạc nhiên.Will nhìn đi chỗ khác. "Đó là nhà của anh," anh lẩm bẩm. "Đúng ra anh phải dùng nó, ít nhất một lần chứ. Và hàng bao nhiêu năm rồi anh chưa đi nghỉ, lại mới bị một tên thái nhân cách tấn công nên anh cũng cần nghỉ nữa. Nhưng mà," anh cựa quậy trên ghế, "có lẽ đấy không phải ý muốn của anh về kì nghỉ, phải đi nghỉ với tôi và một bầy chó lạc."
    "Ngược lại," Hannibal nói, một làn hơi ấm lan ra và phồng lên trong ngực gã, "nghe có vẻ sẽ rất tuyệt vời đây."

-------
    
    Hai tuần sau họ thấy mình đứng trước nhà nghỉ của Hannibal, một căn nhà ven biển thiết kế theo Peter Blake nằm ở  một dốc đầy cỏ trên một bãi biển tư nhân hẹp. Đấy là kiểu thiết kế Blake lộn ngược điển hình, phòng ngủ ở tầng một và phòng khách và phòng giải trí ở tầng trên, một ban công bao xung quanh với tầm nhìn mê hồn ra ngoài biển. Lũ chó lăn lộn trên thảm cỏ um tùm trong khi Will đứng đó và há miệng ngạc nhiên. Hannibal nhấc vali và bước vào bên trong. Bốn phòng ngủ của căn nhà còn giữ nguyên màu sắc, mỗi phòng có giường đôi cỡ lớn và một tủ đồ rộng rãi. Sau khi nhìn Will đặt túi đồ lề vào căn phòng màu xanh dương, Hannibal lấy phòng màu đỏ kề đó để họ có thể dùng chung phòng tắm. Lũ chó lang thang đây đó, móng chạm lách cách trên sàn nhà gỗ cứng không tì vết. Clay thò đầu vào phòng khi Hannibal đang treo quần áo; gã bật ngón tay và đuổi ra ngoài và nó chạy đi. Được khuyến khích bởi lần vạch giới hạn thành công này, Will nhanh chóng lên danh sách: họ sẽ đi xe Will (vấn đề logic đơn giản: lũ chó của Will sẽ không ngồi vừa trong chiếc Bentley của Hannibal và Hannibal cũng không muốn vậy); chẳng ai mang theo công việc (không hồ sơ vụ án hay luận văn sinh viên của Will; không ghi chép bệnh nhân hay điện đàm công việc của Hannibal); Hannibal cũng sẽ không tạo cảm giác đang cho Will ở nhờ. Điều này bao gồm cả nấu ăn. Hannibal đã phản đối chỗ này. Ngay cả khi không có những niềm vui bí mật, gã vẫn coi nấu ăn là một hình thức tiêu khiển căn bản và là tự chăm sóc mình, cũng như Will coi câu cá vậy. Hannibal có rất ít ý tưởng về việc gã sẽ dùng thời gian thế nào nếu không phải là trong bếp. Gã nói rất nhiều với Will và cuối cùng Will phải ưng thuận: "Tất nhiên là anh có thể tự nấu ăn cho mình nhưng không phải cho tôi."
    "Tôi sẽ coi đó là điều thô lỗ không thể chịu được," Hannibal phản đối.
    "Tôi sẽ giúp anh nấu nếu anh muốn nấu cho tôi," Will đáp.
    "Đây cũng là kì nghỉ của cậu nữa. Cậu không nên cảm thấy bị ép phải giúp tôi bếp núc."
    "Tôi có thể gọt vài củ khoai tây. Thịt gì lạ thì không nhé," Will thêm vào. "Tôi không ăn gan khi đi nghỉ đâu."
Hannibal thấy Will ở tầng trên,đang đứng ở ban công nhìn ra bề bơi có bồn nước nóng, vỉ nướng, ghế gỗ tếch bọc vải và Winston. Will không thuộc về nơi đây, với áo sơ mi của Sears, quần dài Dockers và bầy chó lạc của anh, cũng không khác gì việc Hannibal không thuộc về mấy quán tiki bar phía dưới con đường dưới biển. Nhưng Hannibal thấy thú vị khi quan sát Will bị lôi ra khỏi những thứ thân thuộc, để xem Will sẽ làm gì.
   "Cậu thích à?" Gã hỏi. 
    Will quay qua Hannibal với một vẻ kinh ngạc. "Có bà nào đó cứ thể để lại nhà cho anh à?" 
    "Phải. Tôi cho là bà ấy nghĩ tôi cần làm việc ít đi. Con cái bà ấy thì không vui vẻ gì nhưng mà tất cả đều đúng luật." Hannibal đút tay vào túi quần.
    "Thế đếch nào mà lại có bể bơi? Biển ở ngay kia mà." Will chỉ tay; thật ra họ có thể thấy biển khi đứng ở đây và tấm biển ghi VÙNG BIỂN TƯ NHÂN.
    "Bể bơi thì ấm mà."Hannibal thắc mắc liệu sự tức giận vì phân biệt giai tầng của Will có chen vào đây không: cậu bé miền Nam nghèo đói, đứng trước nhà nghỉ ở biển 20 triệu đô mà Hannibal lại được cho miễn phí. Nhưng Will chỉ mím môi giữ lại những gì ý nghĩ đang cố phát ra thành lời nói. Anh quay mặt ra biển. Hannibal để anh lại đó và vào xem nhà bếp.Người quản lí tài sản đã trữ đồ ăn trong tủ lạnh và kho trước khi họ đến. Có gạo, đậu, pasta, dầu olive, đầy đủ các loại thảo mộc khô và gia vị trong kho; sữa, trứng, bơ và rất nhiều thứ nữa trong tủ lạnh. Hannibal mở một miếng bơ và đặt ra đĩa để nó mềm đi. Gã kiểm tra tủ đông và thấy một ít sườn bò và hai miếng thịt cá kiếm. Gã bỏ miếng sườn vào tủ lạnh để rã đông. Âm thanh của móng chân chạm vào sàn gỗ cứng thông báo sự hiện diện của Winston và do đó là cả Will nữa. Hannibal đóng tủ lạnh và quay lại thấy Will đang dựa vào bàn.
    "Chuẩn bị bữa tối sẵn sàng rồi hả?" Will hỏi.
    Vẫn chưa đến 6 giờ tối. Nếu Hannibal muốn nấu bữa tối, gã phải bắt đầu luôn. Nhưng không có rau quả gì trong nhà và Hannibal vẫn chưa định làm thịt cho bữa tối dù cho Will chắc cũng chẳng phản đối gì.
    "Tôi đang định ra ngoài," Will nói. "Hoặc đặt pizza. Nếu anh muốn ăn với tôi."
    "Tôi sẽ ăn với cậu nhưng không phải pizza," Hannibal đáp, để sự khó chịu lộ rõ hẳn ra.
    Will mỉm cười, môi mím lại nhưng với một vẻ tinh quái thoáng qua. Winston dựa người vào chân anh. "Anh đang đi nghỉ mà; phải hưởng thụ một chút chứ."
    "Pizza giao hàng tận nơi không đáng ăn," Hannibal nói. Thật ra, Hannibal hồi còn nhỏ đã từng bị đói triền miên đến nỗi gã trở nên khó tính quá mức, nữa là với một chiếc pizza ngấy mỡ, sốt thì quá ngọt và vỏ bánh thì vô vị. Nhưng Will cứ muốn chọc ngoáy vào hình ảnh nhà giàu-thượng lưu-chỉn chu và Hannibal muốn anh như thế. Đấy là một thôi thúc khó cưỡng mà Hannibal có thể nhận ra.Nhưng Will quyết định bỏ qua cho gã lúc này. 
    "Thế thì phải có một nhà hàng ở đây đủ tầm với anh chứ?"
    "Tôi chắc là ta sẽ tìm được gì đó."

-----

    "Tôi vẫn không thể tin được là có ai đó để lại nhà cho anh." Will nói khi họ đã yên vị và gọi đồ ăn. 
    "Khách hàng vẫn hay để lại cho tôi mấy thứ như vậy suốt. Đồ mỹ thuật, tiền bạc, lô ghế ngồi nghe dàn nhạc giao hưởng. Họ cảm ơn vì tôi đã bảo vệ cho sự yên bình trong tâm trí họ. Dù vậy thì chắc căn nhà này là thứ giá trị nhất mà tôi từng được thừa kế." Hannibal đan những ngón tay với nhau trên bàn và nghiêng người nghẹ qua; gã hạ thấp giọng, thêm chút không khí nghiêm trang và riêng tư vào cuộc trò chuyện. "Cậu phiền à?"
    Will nhìn đi chỗ khác. "Không."
    Hannibal không di chuyển. Gã đã thấy Will ăn tối những lúc trước. Không cà vạt và áo khoác không đính viền mà là áo len cashmere và những bộ may sẵn: quần áo thường ngày của một người không giàu có gì. Hannibal biết Will có cảm giác nghèo túng trong chiếc áo sơ mi dạ kín cúc và đôi giày để dắt cho đi dạo, bên cạnh áo sơ mi Armani của Hannibal và đồng hồ Patek Philippe của gã.
    "Người ta không... cho đi mà chẳng nhận lại gì." Cuối cùng Will mở lời.
    Hannibal không nhận căn nhà mà không đưa lại chút gì; gã đã phải nghe những lo lắng vụn vặt và chứng loạn thần kinh của bà ta hàng giờ vô tận và gã sẽ không bao giờ muốn quay trở lại. Gã đã phải làm việc với tâm trí bà ta tới khi bà ta yêu mến gã còn hơn cả chính con ruột. Nhưng đó không phải là thức mà Will đang nói đến. "Cậu là bạn và cũng là bệnh nhân của tôi," Hannibal nói. "Tôi muốn thấy cậu khỏe mạnh. Điều này chỉ tốn của tôi có một chút."
    "Ngoài việc phải nghỉ việc một tuần," Will chỉ ra.
    Hannibal thừa nhận với một cái gật. " Dù thế, tôi cũng đáng được nghỉ mà." Gã mỉm cười. Will đáp lại bằng việc nhếch mép hết cỡ, một cử chỉ vô thức chưa kịp biến thành nụ cười.
     Thức ăn được đưa đến: một chảo đầy vẹm, trai, sò và tôm ngập trong tỏi và bơ, bốn mẩu bánh mì que đặt xung quanh; một đĩa vuông xếp các lát thịt lợn thăn thành vòng tròn với salad cải xong và sốt chutney, phần trên phủ các vụn mỏng manh của món thịt lợn muối jamón serrano. Thức ăn ở đây được phục vụ theo kiểu gia đình, các đĩa đặt ở chính giữa bàn ăn, thìa lớn để người dùng có thể lấy được phần cho riêng mình. Hannibal nhấc dao và nĩa, lấy một mẩu thịt thăn vào đĩa, cùng với một nĩa đầy salad và một chút jamón. 
    "Anh có khi nào nghỉ sau vụ Budge tấn công anh không? Will hỏi, nhấc dao lên và bắt chước Hannibal. "Ta vẫn gặp nhau tuần đó như bình thường."
   "Tôi hủy hết hẹn ngày hôm sau". Hannibal dùng thìa lấy ít sò ra đĩa. "Tôi có một cuộc hẹn gấp với bác sĩ trị liệu của riêng tôi."
     "Thế thôi ư?"Will cũng lấy một ít sò.
    "Đấy là những gì tôi cảm thấy cần thiết và tôi không muốn nó ảnh hưởng đến cuộc sống." Hannibal thái một chút thịt thăn và dùng dao để phết một ít chutney lên đó. "Cậu biết cảm giác đó, tôi tin là vậy."
    Will cắt miếng thịt thăn của mình thành bốn miếng trước khi đáp lại. Anh giữ cho mình chú ý vào đĩa thức ăn và không nhìn Hannibal. "Cha tôi từng bảo tôi phải tự lực cánh sinh thôi."
   "Đấy là lí do cậu đến trường bắn," Hannibal nói, sau khi gã nhai và nuốt xong miếng thịt đầu tiên. "Tôi không thể không nhận thấy là cậu bày tỏ quan tâm nhiều tới tinh thần tôi hơn là của cậu đấy."
    "Có lẽ trạng thái tinh thần của anh giá trị hơn. Sau cùng thì anh cũng chì là người thường thôi mà."
    Hannibal mỉm cười. "Tôi không phải là bông hoa mỏng manh."
    "Tôi cũng thế." Will đáp trả.
    Hannibal dành thời gian để thưởng thức đồ ăn. Sốt chutney qua ngọt nhưng thịt lợn thì được: mềm và không bị nấu kĩ quá, một giống lợn tốt hơn loại hay gặp ở siêu thị. Sò và trai thì tuyệt vời: tươi và ngọt, tỏi không quá át vị. Bánh mì que thì tầm trung; Hannibal sẽ không ngạc nhiên nếu biết rằng chúng được lấy từ Olive Garden.
    "Xin lỗi," Cuối cùng Wil nói. "Tôi biết anh có ý tốt."
    Hannibal nuốt mẩu bánh mì. "Cậu tin rằng quà tặng phải đi kèm với mong đợi."
    "Chẳng phải sao?" Will bỏ phần vỏ rỗng ra xung quanh đĩa. "Người ta mong được nhận lại quà. Đó là thiện ý."
    "Quà cũng là sự xác nhận không lời về tình cảm." Hannibal lấy con sò cuối cùng trong chảo. "Nó chỉ cho ta thấy rằng một người đang nghĩ hoặc quan tâm tới ta."
    "Và rồi ta phải tặng quà lại cho họ." Will nói. "Nếu không thì ta sẽ thấy tệ. Tội lỗi."
    "Cậu có thấy tội lỗi rằng cậu ở đây trong kì nghỉ này không?"
    Will ăn nốt miếng thịt thăn trước khi đáp lại. "Có lẽ."
    "Câụ thấy tội lỗi vị đây là món quà cậu không thể trả hay là cậu đang bỏ lỡ công việc?" Hannibal cắt một miếng thịt lợn nữa.
    "Mỗi thứ một ít, tôi cho là thế nhưng phần nhiều là lí do đầu. Tôi không thể nói là tôi thấy quá tội lỗi khi không nhìn vào mấy xác chết được. Tôi thấy tệ vì đây là thiện ý tôi không thể đáp lại cho anh." Will nhồi đầy cả một nĩa cải xoong vào miệng.
    "Có lẽ cậu vừa đáp trả rồi đấy thôi," Hannibal vừa nói vừa cười. "Cuối cùng thì tôi cũng được đi nghỉ." Gã ăn con sò. Vị rất tuyệt.

-----

    Lũ chó chạy ùa vào họ ngay khi Hannibal mở cửa, vội vàng nhảy qua người  Hannibal để đến với Will và để lại những sợi lông nhạt màu trên quần của gã. Hannibal từ lâu đã bỏ cuộc với sự khó chịu của những người quen này của Will. Gã vào phòng để thay đồ mặc trong nhà, lắng nghe khi lũ chó theo chân Will vào tầng dưới, khi anh đổ thức ăn nghiền và đồ ăn đóng hộp ra cho chúng, tất cả những câu nói như, "Xin lỗi vì hôm nay ăn muộn nhé" và "Bọn mày có ngoan khi chúng tao ra ngoài không?" Thật tò mò làm sao, cái cách người ta nói chuyện với thú cưng của họ.Khi Hannibal trở lại tiền sảnh, cửa vẫn mở nhưng chúng không còn ở trong nhà nữa. Có lẽ là dưới biển. Hannibal đóng cửa cho khỏi gió và đi thăm phòng Will.
    Túi đồ lề của Will vẫn trên giường, chưa mở; áo sơ mi treo trên tủ nhưng vẫn để quần, tất và đồ lót gập trong túi, cùng với một ít thị bò Eukanuba và rau hầm đóng hộp. Giống như Will đã định sống nhờ mấy thứ này suốt cả kì nghỉ vậy. Đúng là kiểu đi du lịch mà Will đã đi trước đó: nghỉ ít ngày ở nhà nghỉ, hiếm khi ngủ, chẳng ai quan tâm quần áo anh thẳng thớm hay nhăn nhúm. Hannibal tìm kiềm trong túi. Một hộp aspirin; một túi zip chứa đồ vệ sinh cá nhân; một vé máy bay cũ từ lâu chuyến bay đến Denver Colorado; một ít bút; một tập đơn thuốc đã mờ; một chiếc chìa khóa không rõ của cái gì, có lẽ là đã mất móc khóa; một xúc xích cho chó. Hannibal để nguyên như cũ và đi tìm Will.
    Cảm giác đi chân trần trên cỏ thật tuyệt. Hannibal đứng trên cỏ một lúc, để cho mắt điều chỉnh và chiêm ngưỡng những vì sao, trước khi nhìn thấy con đường đi xuống những bậc thang gỗ hẹp của bãi biển tư. Đêm biến biển thành một khối cuộn sóng tối sẫm, mơn man những ngón tay trên bờ cát mỏng, chạm vào mắt cá chân Will và làm ướt lông lũ chó. Will vươn tay ra và vung về phía trước. Hannibal không thể nhìn thấy cây gậy mà Will đã tung đi nhưng gã biết rõ là có vì lũ chó đang phát cuồng, chạy song song nhau về phía bờ đuổi theo nó.
    "Hi vọng tôi không làm phiền," Hannibal nói, đến bên cạnh Will.
    Will nhìn Hannibal qua vai lắc đầu. Lũ chó chạy hộc tốc trở lại. Havard, con chó lớn màu trắng với đốm nâu trên mặt dẫn đầu, cây gậy gỗ lúc lắc trong miệng nó. Will lấy lại và ném ra xa. Lũ chó chạy đi, cát tung bay dưới chân chúng.Hannibal không biết Will làm gì khi anh không dạy hay điều tra hay ngồi trong văn phòng của gã. Gã có thể đoán ra; gã đã ở trong nhà của Will. Gã đã xem mồi câu, động cơ thuyền, luận văn sinh viên vương vãi khắp nơi, những cuốn sách gập dấu trang long bìa, giường trong phòng khách mặc dù có hẳn tầng hai. Will là chủ một bầy chó nhưng anh là một người đơn độc với mục đích đơn độc.
    "Lũ chó có vẻ vui đây," Hannibal nói. Lần này, Winston mang cây gậy lại và nhả dưới chân Will. Will ném đi lần nữa. "Chó thì dễ. Bọn chúng hạnh phúc miễn là có chỗ để ngủ và đồ để ăn. Chúng thích thay đổi ngoại cảnh và có không gian chạy đây đó. Chúng rất dễ hài lòng."
    "So với con người," Hannibal nói. "Người ta nói dối. Về động cơ, khao khát, tội ác của họ. Người ta thất hứa. Chó thì không như thế."
    Will không đáp lại. Lần này kẻ chiến thắng là một con chó nhỏ, lông xoăn và hàm dưới chìa ra trước mà Hannibal nhớ tên là Mal. Nó nhả cây gậy dưới chân Will và ngước nhìn anh ngưỡng mộ, đuôi ve vẩy. Lần này, Will đưa cây gậy cho Hannibal. Hannibal cầm nó; cây gậy đầy cát và sạn cứng và chắc chắn là dính đầy nước bọt của lũ chó. Gã đưa tay ra sau và ném mạnh nó vào bóng tối. Lũ chó tăng tốc, Hannibal cảm thấy đầy uy quyền, lũ chó làm theo mệnh lệnh của gã.

-----

    Will đi ngủ vừa vặn trước lúc nửa đêm, lẩm bẩm một câu chúc ngủ ngon ngượng ngập với Hannibal với cái kiểu không thoải mái của một người nghĩ rằng không để ý đến người ở cùng là thô lỗ mà lại nhận ra họ không phải là kiểu người sống chung bình thường. Hannibal nhận ra bằng cách cười và gật đầu, chúc Will ngủ ngon và trở lại đọc lướt cuốn Tĩnh tâm của Marcus Aurelius. Sau một giờ, gã gập sách và đi xuống tầng dưới. Lũ chó được cho một phòng ngủ riêng; cửa vẫn mở và Hannibal có thể thấy vài con nằm ườn trên giường, vài con gà gật trên sàn nhà. Có mấy con ngẩng đầu lên khi Hannibal đi qua nhưng không con nào phát ra âm thanh.Cửa phòng Will cũng để mở. Hannibal đứng trong hành lang, hai tay ép vào mình và hít một hơi sâu. Gã ước có nhiều ánh sáng hơn để gã có thể nhìn rõ hơn hình dáng lờ mờ của Will đang nằm trên tấm ga trải giường. Will đá chăn ra khỏi người nên chân anh bị hở. Hơi thở anh rít qua kẽ răng và bị nghẹt lại trong họng phát ra một tiếng rên theo đó. Nếu Hannibal tiến lại gần hơn, gã có thể thấy mí mắt Will đang giật nhưng nếu gã tiến quá gần thì có lẽ Will sẽ tỉnh giấc.Điều gì sẽ xảy ra, nếu như Will tỉnh nhỉ?
    Hannibal tiến lại gần, đứng ngay cạnh Will. Gã có thể ngửi thấy mùi mồ hôi mặn và chua của Will. Lông mi Will khẽ rung, mí mắt vẫn giật vì tròng mắt anh đang đảo nhanh dưới đó. Hannibal muốn đặt tay lên ngực Will để cảm nhận nhịp tim nhanh và bất thường của anh. Quá tối nên không thể thấy Will có bị cương hay không.
    Gã đứng đó tới khi Will tỉnh dậy mà thở dốc và điều đó quả là tuyệt đẹp. Mồ hôi trên trên tóc và lông mày tuyệt đẹp; khuôn miệng đang há rộng tạo thành chữ O tuyệt đẹp; nỗi sợ trong mắt anh tuyệt đẹp. Will ngồi dậy, hổn hển và run rẩy, Hannibal muốn bao bọc anh trong vòng tay mà nuốt trọn anh. Thay vì thế, gã đặt một bàn tay lên vai Will. Áo thun anh ướt đẫm và dính chặt vào người; Hannibal muốn cảm thấy mồ hôi Will trong lòng bàn tay mình.Will giật mình. Anh ấn hai tay dụi mắt. "Xin lỗi, xin lỗi. Thường tôi không ồn thế đâu."
    "Tôi chưa ngủ," Hannibal nói. "Những cơn ác mộng của cậu có hay dữ dội thế này không?"
    Will định lắc đầu rồi dừng lại và nhún vai. Anh để hai tay buông xuống đùi. "Xin lỗi, tôi đáng ra phải cảnh báo anh trước."
    "Không hẳn," Hannibal nói. Gã trượt tay xuống nâng khuỷu tay Will. "Đi nào, đổi phòng ngủ thôi. Ga giường ướt đẫm rồi."
    "Không sao, tôi sẽ lấy cái khác. Cứ để lót mấy cái khăn tắm là được rồi." Will gạt tay Hannibal, nắm tay ấn xuống đệm và nhấc chân xuống cạnh giường.
    Hannibal cau mày. "Cậu có hay bị ác mộng thế này không?"
   "Gần đây thôi. Không sao đâu. Khăn tắm đâu rồi nhỉ?" Will đứng dậy và luồn tay qua mớ tóc ướt.
   "Có tủ trong buồng tắm đó. Cậu có nhớ giấc mơ không?"
    Will lắc đầu một lần rồi gật đầu. Anh không định tránh nhìn trực tiếp và Hannibal cũng không thúc ép."Thế thì tôi có một kĩ thuật mà tôi tin là có ích cho câu. Đi nào, ra chỗ khác nói chuyện này; cậu không nên ở trong phòng ngủ mà cậu lại không định ngủ."
    Hannibal chạm khuỷu tay Will lần nữa nhưng không phải là giữ lấy mà là để đưa anh ra ngoài phòng. Winston, thấy Will tỉnh giấc và định đi ra ngoài, nó chạy lon ton theo họ. Will mỉm cười và vò tai con chó, để tay lên đầu nó và đi lên tầng trên. Nó chỉ kín một phần để họ tránh được những cơn gió mạnh mà vẫn không bị lạnh. Tuy thế, Hannibal vẫn bật đèn sưởi giữa hai chiếc ghế dài, ngồi xuống và mời Will ngồi chiếc còn lại. Will giảm đề phòng và không chắc liệu cái ghế có chịu được sức nặng. Winston cuộn người giữa hai chiếc ghế, ngay cạnh đèn sưởi.
    "Kể tôi nghe giấc mơ của cậu nào," Hannibal nói.
    Will khoanh hai tay trước bụng và nhìn chằm chằm vào trần nhà, nơi mặt trăng treo lơ lửng trên đầu họ như một chiếc liềm. "Anh đã định là không làm việc mà."
    "Cậu là bạn tôi," Hannibal nói. "Bạn bè phải giúp ích cho nhau. Kể tôi nghe giấc mơ đi."
Will nuốt khan; Hannibal có thể nhìn thấy cái bóng của cổ họng Will di chuyển. "Tôi mơ về tên Thợ Xẻ."
    Hannibal cố gắng kiểm soát biểu hiện của gã, dù trời đang tối và Will thì đang nhìn lên bầu trời chứ không phải gã. Gã hít một hơi sâu qua mũi. "Cậu thấy gì?"
    "Tôi không thể thấy mặt hắn nhưng tôi biết đó là hắn. Hắn đang ngay sau tôi, luôn ở sau tôi và tôi chỉ có một mình trong bóng tối mà không thể ngoái lại phía sau."
    "Tại sao cậu không thể nhìn?"
    "Tôi không biết nữa. Chỉ là tôi không thể. Trong giấc mơ thì là thế. Và sau đó, sau một lúc thì hắn xé toạc tôi."
   Hannibal chớp mắt. "Xé toạc cậu? Như một con bò đực?"
    "Phải. Bằng sừng của hắn nhưng làm bằng dao." Will hít một hơi sâu và run rẩy khiến Hannibal ước gã ở gần đủ để cảm nhận thấy. "Tôi nhìn xuống và những con dao xuyên ra ngoài khỏi tôi. Những nhánh dao, như gạc hươu. Đó là khi tôi tỉnh giấc."
    Hannibal gật đầu dù Will vẫn không nhìn gã. "Đây là điều tôi muốn cậu làm. Thử tưởng tượng ra một cái kết mới cho cơn ác mộng."
    Một khoảng ngưng ngắn bối rối. "Cái gì cơ?"
    "Hãy nghĩ về một cái kết mới cho giấc mơ. Hình dung nó. Khiến nó thực như giấc mơ của cậu."
    "Gì vậy, kiểu như cái kết mà tôi không chết ư?" Will đặt tay xuống. Winston ngửi nó và Will xoa những ngón tay lên tai Winston.
    "Đấy là cách tốt để bắt đầu, phải đấy."
    Will cựa quậy trên ghế. "Được rồi thế là thay vì xé toạc tôi, tên Thợ Xẻ vùng Chesapeake chỉ...đi mất."
    "Đừng dừng ở đó. Thay đổi các chi tiết khác trong giấc mơ nữa đi," Hannibal gợi ý. "Cậu nói là nó tối tăm. Cậu có thể làm nó sáng lên."
    Will nhắm mắt. Mi mắt anh mờ nhòe trên gò má. "Tôi có thể thấy trước mắt tôi", anh thì thầm." Một ánh sáng, đang bừng lên. Nó đẩy lùi tên Thợ Xẻ và hắn chạy trốn nó nhưng tôi không đi tiếp được." Anh lại mở mắt. "Thế này ngớ ngẩn quá."  
  "Ngược lại, đó là một kĩ thuật trị liệu hành vi dựa trên nhận thức," Hannibal nói. "Nếu cậu muốn thoải mái hơn, cậu không cần phải cho tôi biết về kết thúc khác kia. Nhưng bắt buộc cậu phải làm. Cậu sẽ giành lại kiểm soát giấc mơ, kiểm soát tâm trí vô thức của mình. Cứ bám vào cái kết mới và lần tới khi cậu tỉnh giấc giữa cơn ác mộng, hãy cho nó một cái kết mới nữa." 
   Will chớp mắt trước bầu trời đêm. Anh không nói gì nữa. Hannibal muốn mở hộp sọ anh ra và nhúng chìm ngón tay gã vào đó.
Funfact:
Căn nhà nghỉ 20 triệu đô ở Montauk của anh nhà:

view nhìn ra biển nhé:

Quảng trường San Marco:

FYI: And build... là phần 1 của một series 2 phần, phần sau bạn ấy đang viết dở (rồi mình cũng sẽ dịch). À để cho đỡ mất công thì phần này hoàn toàn trong sáng (phần sau mới có tí trong tối), mình rất thích cách viết của bạn này vì nó giống với tính cách của nhân vật trong phim, viết rất nhẹ nhàng và tinh tế, có phát triển tâm lí và xây dựng bối cảnh tốt. Chúc các bạn đọc vui.

Bonus: đây hẳn là suy nghĩ của anh nhà khi thấy gu thời trang của crush